Chương 1278: Thời Đại Của Sinh Vật Đồ Đằng

"Bảo vật trấn viện đều là những vật vô giá, phần lớn do các Siêu Giai pháp sư tri ân học phủ, quyên tặng những món đồ quý giá thời sơ kỳ của mình," Tiêu viện trưởng nói.

“Thật hay giả vậy?” Mạc Phàm kích động hỏi.

Ám Tước Đấu Bồng cũng là một món như vậy, do Hắc Ám Chi Tôn Essel Del quyên tặng. Mặc dù lão ta sau khi chết còn bị người đời chửi đến mức muốn bật nắp quan tài, nhưng danh tiếng của Ám Tước Đấu Bồng không hề bị ảnh hưởng.

Rất nhiều người không biết Ám Tước Đấu Bồng đang ở trong tay Mạc Phàm. Đây cũng là món đồ xa hoa nhất mà hắn có được sau Huyền Xà Khải Giáp, dùng để tiềm hành, độn ảnh, chạy trốn, trộm gà, tất cả đều hoàn hảo.

...

Đi theo Tiêu viện trưởng đến Tam Bộ Tháp, Mạc Phàm thầm thấy buồn bực, không lẽ Tiêu viện trưởng định dắt mình đến đây rồi ném vào Tam Bộ Tháp tu luyện nửa năm đấy chứ?

Trước đó Mạc Phàm đã tu luyện trên núi Tán Dương ở Hy Lạp, nơi đó còn hiệu quả hơn cả Tam Bộ Tháp mấy lần. Bây giờ có vào Tam Bộ Tháp tu luyện cũng không còn hiệu quả mấy, nơi này chỉ thích hợp cho pháp sư từ Cao Giai trở xuống. Chờ khi nào hắn thức tỉnh hệ thứ bảy, thứ tám, lúc còn đang ở giai đoạn Trung Giai thì đến đây tu luyện cũng tốt.

“Đi theo ta.” Tiêu viện trưởng dẫn Mạc Phàm vào Tam Bộ Tháp.

Thật thú vị, lần này Tiêu viện trưởng không dẫn hắn đến hành lang tu luyện quen thuộc mà rẽ sang một hành lang khác Mạc Phàm chưa từng thấy, dường như dẫn đến một không gian khác.

Đẩy ra cánh cửa nặng trịch được gia cố bằng cấm chế, Mạc Phàm phát hiện bên trong trưng bày vô số cổ vật và giá sách, trông như một bảo tàng nhưng lại trang nghiêm hơn nhiều. Nơi đây thậm chí còn mang một loại cảm giác áp bức khiến người ta phải thở chậm lại, bước đi nhẹ nhàng hơn, bởi các cổ vật đều tỏa ra khí thế nhất định.

“Toàn là bảo vật!” Mạc Phàm giật mình trong lòng, không ngờ Minh Châu học phủ còn có một mật thất như thế này.

Ma cụ cao cấp chính là hồn khí, mà hồn khí thường có sinh mệnh, có tính cách, có bản chất, có sức mạnh riêng. Cho nên khi Mạc Phàm bước vào đây, hắn không thể không nín thở.

Tiêu viện trưởng đi tới một chiếc ghế trống rồi cất tiếng: “Giáo sư Sử, ta mang một học viên tới để lựa chọn bảo vật. Tên cậu ta là Mạc Phàm, quán quân Cuộc thi Học phủ Chi Tranh và cũng đã tốt nghiệp.”

Mạc Phàm sững sờ, Tiêu viện trưởng nói chuyện với một cái ghế trống làm gì?

Nhưng khi hắn nhìn kỹ lại, trên ghế quả thật có một người đang ngồi. Một tầng bóng tối mờ ảo đã che khuất tầm nhìn của hắn, khiến người nọ trông như một u linh trong suốt. Mạc Phàm thầm kinh hãi và thán phục.

Dù sao thì hắn cũng có Ám Ảnh hệ, nhưng so với người này còn kém xa. Thậm chí hắn đến gần mà còn không phát hiện ra. Người này không hề sử dụng ma pháp, đây chính là trạng thái tự nhiên khi tu luyện Ám Ảnh hệ đến cực hạn.

“À, ta đã gặp qua tên nhóc này rồi,” vị giáo sư kia vẫn ngồi yên, thảnh thơi khẽ nhún người trên ghế.

Mạc Phàm đi tới gần, cảm thấy người này rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi.

“Cậu là thằng nhóc ngồi trên chuyến tàu rời khỏi thành Bác, còn hỏi ta làm cách nào để vào Minh Châu học phủ. Ta đã nói là không có cách nào,” vị giáo sư nhắc Mạc Phàm.

Lúc này Mạc Phàm mới nhớ ra. Sau khi thành Bác xảy ra chuyện, hắn cùng Diệp Tâm Hạ và cha mình đi trên chuyến xe lửa đến trạm trung chuyển Hạ Môn, đã gặp vị giáo sư già cố chấp này và có nói chuyện với nhau trên đường đi.

“Hóa ra là lão tiên sinh, chúng ta thật có duyên nha!” Mạc Phàm nói.

“Duyên phận cái con khỉ! Lão phu đã nói là ta giảng dạy ở Minh Châu học phủ, cậu học ở đây bao nhiêu năm trời mà không thèm đến chào hỏi một tiếng à?” vị giáo sư già mắng.

“Cháu còn tưởng ông là một tay lừa đảo giang hồ nào đó, hahaha,” Mạc Phàm cười lớn.

“Xem cái thằng nhóc cậu kìa, xem ra bây giờ rất có tiền đồ nên ta không so đo với cậu nữa,” giáo sư già ngẩng đầu lên cười.

“Ta đưa học viên này đi xem xét một chút,” Tiêu viện trưởng nói với giáo sư già.

“Được, cứ tự nhiên đi,” giáo sư già không nhiều lời, dáng vẻ rất lười biếng.

Mạc Phàm được Tiêu viện trưởng dẫn đi tham quan những bảo vật này. Đi được mấy bước, hắn quay đầu lại thì không thấy giáo sư già đâu nữa, thật kỳ lạ.

Tiêu viện trưởng dẫn Mạc Phàm đi vào sâu bên trong, không bao lâu sau, trước mắt hắn hiện ra rất nhiều trảm ma cụ.

Tiêu viện trưởng cho Mạc Phàm chọn trảm ma cụ, đây vẫn là loại ma cụ có giá khá đắt đỏ. Cho tới bây giờ, Mạc Phàm vẫn chưa có nổi một món trảm ma cụ nào.

“Viện trưởng, em không cần trảm ma cụ, em có rất nhiều thủ đoạn tấn công rồi,” Mạc Phàm nói.

“Cũng đúng, vậy trò muốn chọn loại ma cụ nào?” Tiêu viện trưởng hỏi.

“Ma cụ loại phòng ngự đi ạ, em đang thiếu loại này,” Mạc Phàm nói.

Tiêu viện trưởng gật đầu, dẫn Mạc Phàm đến khu ma cụ phòng ngự. Nơi đây không phải là một kho chứa đầy ắp bảo vật, mỗi món đều được trưng bày ở một vị trí riêng, kèm theo miêu tả chi tiết về nguồn gốc xuất xứ.

“Trò cứ ở đây xem một chút, ta qua bên kia kiểm tra lại ghi chép, cũng lâu rồi chưa vào đây,” Tiêu viện trưởng nói.

“Vâng.”

Mạc Phàm bắt đầu đi dạo xung quanh, xem xét từng món đồ.

Đi được vài bước, hắn chợt thấy một chiếc lông vũ đẹp như tiên được đặt trong tủ pha lê. Chỉ có một chiếc lông vũ nhưng lại to bằng cái quạt lông, có thể nhìn thấy rõ ràng những hoa văn trên đó.

Những hoa văn này tạo cho Mạc Phàm một cảm giác quen thuộc.

Rất nhanh, hắn nhớ lại hoa văn trên con đê ở đảo giữa Tây Hồ - Hàng Châu, giống hệt với hoa văn trên món ma cụ của Triệu Mãn Duyên.

“Giáo sư Sử, chiếc lông vũ này là gì vậy?” Mạc Phàm hỏi người đang ngồi trên ghế cách đó không xa.

Giáo sư Sử từ từ hiện hình, không nhìn về hướng này, uể oải nói: “Là dấu tích của một trong những sinh vật mạnh nhất từng tồn tại để lại.”

“Sinh vật mạnh nhất là thứ gì ạ?” Mạc Phàm hỏi tiếp.

“Theo góc nhìn của cậu, sinh vật mạnh nhất của Trung Quốc trong vòng năm ngàn năm qua là gì?” giáo sư Sử hỏi.

“Phụ nữ,” Mạc Phàm buột miệng. Thấy sắc mặt giáo sư Sử sa sầm, hắn vội vàng sửa lời: “Là Đồ Đằng, đúng không ạ?”

“Xem ra vẫn còn chút kiến thức, rất nhiều lão già bây giờ ngay cả Đồ Đằng là gì cũng không biết,” giáo sư Sử nói.

“Vậy thì hẳn là chiếc lông vũ này của một sinh vật Đồ Đằng nào đó?” Mạc Phàm nhìn chiếc lông vũ, cố gắng tưởng tượng ra hình dáng của sinh vật này trong đầu.

Một chiếc lông vũ đã to như thế này, không biết bản thể của nó thật sự to lớn đến mức nào.

“Cậu hiểu biết được bao nhiêu về Đồ Đằng?” Giáo sư Sử hỏi.

“Những cái khác thì em không rõ, nhưng em khá quen thuộc với Đồ Đằng Huyền Xà,” Mạc Phàm nói.

“Thuở sơ khai, con người đứng ở đáy chuỗi sinh vật trong tự nhiên, khi đó nhân loại còn chưa có ma pháp sư nào. Sở dĩ chúng ta không bị tuyệt chủng là do đã tôn thờ Đồ Đằng như thần linh. Các bộ lạc thời nguyên thủy cung phụng sinh vật Đồ Đằng, đổi lại, sinh vật Đồ Đằng cho con người một môi trường sống an toàn. Vào thời đó, có rất nhiều Đồ Đằng: Ưng Thần, Giao Thần, Xà Thần, Lang Thần... các bộ lạc sống dưới sự bảo hộ của chúng,” giáo sư Sử chậm rãi kể.

Đoạn lịch sử này không hề có trong sách vở, thậm chí hai từ “Đồ Đằng” cũng chưa từng xuất hiện.

“Vì sao trong sách vở từ trước tới nay không hề đề cập tới sự việc về Đồ Đằng?” Mạc Phàm không hiểu, bèn hỏi.

“Con người trở nên mạnh mẽ, có được ma pháp rồi thì làm gì còn ai nguyện ý làm nô bộc để cho sinh vật Đồ Đằng chi phối, cho dù sinh vật Đồ Đằng có thân thiết với con người đến đâu đi nữa.”

“Thì ra là thế,” Mạc Phàm nhanh chóng hiểu ra.

Loài người đã trải qua ba thời kỳ, và thời kỳ đầu tiên chính là thời đại của Đồ Đằng.

Khi đó, con người không có thành phố, phải sống ở ngoài hoang dã cùng với yêu ma. Vì không muốn trở thành thức ăn, họ đã nương tựa vào Đồ Đằng, mỗi một Đồ Đằng bảo hộ một bộ lạc. Thời ấy, Đồ Đằng Thú là lá cờ của con người, còn con người chỉ là những sinh vật nhỏ bé, hèn mọn.

Thời kỳ thứ hai là thời kỳ thức tỉnh ma pháp. Con người khai sáng ra ma pháp, một bộ phận nhân loại trở thành ma pháp sư, có được sức mạnh to lớn. Đó cũng là lúc con người dần dần tách ra khỏi Đồ Đằng, bắt đầu có được lãnh địa của riêng mình.

Thời kỳ thứ ba là thời kỳ ma pháp hưng thịnh. Con người khai sáng ra nhiều hệ ma pháp mới, tạo ra kết giới để ngăn yêu ma tấn công thành phố, sống an toàn bên trong, khai khoáng tài nguyên, mở rộng lãnh thổ, địa vị ngang hàng với yêu ma. Dù con người vẫn yếu thế trước số lượng yêu ma khổng lồ, nhưng ít nhất đã có một cuộc sống có tôn nghiêm, không giống như trước kia.

Trong tất cả tài liệu ở trường, lịch sử đều được ghi chép bắt đầu từ thời kỳ thức tỉnh ma pháp. Không ai đề cập đến niên đại không có ma pháp sư, cũng không hề đề cập tới sinh vật Đồ Đằng.

“Nhưng mà vì sao Đồ Đằng Thú lại mất tích? Không phải trước kia có rất nhiều Đồ Đằng sao? Chẳng lẽ bọn chúng bị yêu ma giết hết rồi?” Mạc Phàm hỏi.

Bây giờ trong nước chỉ còn sót lại Đồ Đằng Huyền Xà, điều này rất khác so với thời kỳ đầu. Đồ Đằng không phải rất mạnh sao? Có bọn chúng thì các đế quốc yêu ma sẽ không dám ngấp nghé, đáng lẽ chúng không nên biến mất mới phải.

“Coi là thế đi, yêu ma cũng không thích Đồ Đằng. Đồ Đằng Thú chiến đấu và hy sinh, nhưng thiên địch của chúng cũng không phải là yêu ma…” Giáo sư Sử nói đến đây thì đột ngột im bặt, không giải thích thêm.

Mạc Phàm nghe xong lập tức trầm mặc.

Có lẽ con người không đề cập đến Đồ Đằng không chỉ vì muốn che giấu đoạn lịch sử phải chịu khuất phục kia.

“Nguyên nhân là gì thì cũng không ai biết, dù sao cũng đã quá lâu rồi,” Giáo sư Sử nói.

Giáo sư Sử không nói nữa, Mạc Phàm cúi đầu nhìn kỹ phần miêu tả của chiếc lông vũ.

Phần miêu tả rất dài, nhưng phần lớn cũng chỉ là phỏng đoán, tác giả cũng nhiều lần nhấn mạnh rằng mình chưa thu thập được đầy đủ chân tướng.

Mạc Phàm nhìn xuống phía cuối, chợt thấy tên tác giả có chút quen thuộc.

“Tương Thiểu Quan?” Mạc Phàm đọc thành tiếng cái tên này.

“Một chàng trai tốt, si mê Đồ Đằng Thú. Đáng tiếc là sau khi phát hiện ra di tích của Đồ Đằng mạnh nhất thì cho tới bây giờ vẫn chưa trở về,” giáo sư Sử nói.

Mạc Phàm đã từng nghe cái tên này từ Tương Thiểu Nhứ.

Lúc còn ở trong sa mạc, Tương Thiểu Nhứ nói rằng cô đang tìm kiếm dấu vết của anh trai mình. Mạc Phàm không ngờ anh trai của Tương Thiểu Nhứ lại phát hiện ra được lông vũ của một sinh vật Đồ Đằng, đây có thể xem là một bước đột phá quan trọng trong lịch sử.

Nếu không có những người như thế này đi tìm kiếm di tích cổ xưa, có lẽ con người sẽ hoàn toàn quên đi thời đại Đồ Đằng.

Lịch sử không phải để người ta cảm thấy xấu hổ, cũng không phải để chạm vào vết sẹo, mà là để nhắc nhở con người phải không ngừng tiến bộ.

Trên thế giới này, không có chủng tộc nào là không thể bị tuyệt chủng. Vì chiến đấu, Đồ Đằng đã trở thành lịch sử.

Đề xuất Giới Thiệu: Hổ Hạc Yêu Sư Lục
BÌNH LUẬN