Chương 1282: Phàm Tuyết Sơn
"Hai người có thấy máy sấy tóc của tớ đâu không?"
Tiếng Ngải Đồ Đồ vọng xuống từ trên lầu. Cô nàng vừa nhìn xuống đã điếng người khi thấy Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đang ngồi sát bên nhau, môi lưỡi quấn quýt, còn bàn tay không an phận của gã nào đó đang trượt từ vai Mục Ninh Tuyết xuống ngực.
Nghe thấy tiếng động, Mục Ninh Tuyết vội vàng đẩy Mạc Phàm ra. Gương mặt trắng nõn tựa băng sương thoáng ửng hồng, vẻ nữ tính mê hoặc đến điên đảo chúng sinh ấy khiến con dã thú trong lòng Mạc Phàm chỉ muốn gầm lên gào thét.
"Anh làm gì thế!" Mục Ninh Tuyết thấy Mạc Phàm được nước lấn tới, tức giận nhấn mạnh.
"Kệ đi, cậu ấy ở trên lầu mà." Mạc Phàm liếc lên lầu, tỉnh bơ nói.
"Em đi đây!" Mục Ninh Tuyết vội vàng đứng dậy, đi nhanh ra ngoài.
Mạc Phàm làm sao có thể để nàng đi dễ dàng như vậy, lập tức kéo tay nàng lại.
"Vô lại!" Mục Ninh Tuyết vừa tức giận vừa xấu hổ, chỉ có cách đối phó với tên lưu manh sắc lang này thì mới thoát thân được, nhưng nàng lại không giỏi khoản này cho lắm.
Bị Mạc Phàm kéo lại, hắn nào chịu buông tha. Hắn cảm thấy không thể vì chút ngoại lực mà bỏ cuộc, đây chính là bước đột phá lớn trong mối quan hệ với Mục Ninh Tuyết suốt thời gian dài qua. Với tính cách của Mục Ninh Tuyết, nếu đã có thể chạm vào tóc, hôn lên môi thì chuyện lăn lộn trên giường cũng chẳng còn xa nữa rồi.
Ngải Đồ Đồ ở trên lầu không nghe thấy tiếng động gì nữa, lén lút thò đầu ra xem bọn họ đã xong chưa thì lại thấy cảnh tượng từ ngồi chuyển sang đứng, cô nàng lập tức há hốc miệng.
*Đổi cả tư thế hôn luôn à?*
Hai người này coi mình là không khí chắc? Tên Mạc Phàm dê xồm này, sờ soạng như thế mà Mục Ninh Tuyết không đóng băng hắn thành tượng hay cho hắn một liều thuốc mê luôn đi?
Hai người này sẽ không làm chuyện đó ngay tại đại sảnh, trên ghế sofa đấy chứ? Như thế thì táo bạo quá rồi!
Một lúc lâu sau, Mục Ninh Tuyết mới tỉnh táo lại từ cảm giác bối rối tê dại, dùng sức đẩy Mạc Phàm ra.
Không thể trách nàng dùng bạo lực được, nếu đẩy nhẹ nhàng thì Mạc Phàm cũng chẳng thèm nhúc nhích, cứ tự làm theo ý mình.
Nếu không đẩy hắn ra, có trời mới biết Mạc Phàm sẽ làm gì tiếp theo.
"Quá đáng!" Mục Ninh Tuyết trừng mắt nhìn hắn, khuôn mặt ửng hồng lại biến thành lạnh như băng.
"Kìm lòng không được, kìm lòng không được mà." Mạc Phàm cười hề hề.
Mục Ninh Tuyết cũng không muốn ở cùng Mạc Phàm nữa, liền đi ra hướng ban công.
Chẳng cần đi ra cửa, một luồng cuồng phong trắng xóa lạnh thấu xương bỗng bao bọc lấy thân thể nàng, hóa thành đôi Phong Chi Dực sáu cánh lộng lẫy.
Vỗ nhẹ đôi cánh gió, Mục Ninh Tuyết bay vút đi như một cách chạy trốn khỏi căn hộ, chỉ để lại một luồng khí lưu vương vấn trên ban công.
Lần này Mạc Phàm có muốn thừa thắng xông lên cũng đành chịu, nói về tốc độ thì hắn không thể nào bì được với Mục Ninh Tuyết.
Thế này mà gọi là vịt đã nấu chín còn bay được sao?
Hắn chỉ biết oán thán cái thời đại ma pháp này. Nếu là ở thế giới khoa học, một cô gái trói gà không chặt như Mục Ninh Tuyết làm sao thoát khỏi lòng bàn tay của hắn được chứ!
Hương vị còn sót lại trên môi làm Mạc Phàm có chút hưng phấn, cảm giác này tuyệt đến mức không thể tả được. Đôi môi của Mục Ninh Tuyết vừa mềm mại, vừa quyến rũ, thơm ngát khiến hắn chỉ muốn hôn cả đời.
"Thế nào?" Ngải Đồ Đồ tò mò hỏi Mạc Phàm.
"Cái gì thế nào?" Mạc Phàm hỏi lại.
"Thì cảm giác của cậu sau khi chiếm được trái tim nữ thần ấy, cóc ghẻ ăn được thịt thiên nga chắc chắn phải có cảm xúc đặc biệt lắm nhỉ, mau kể tớ nghe xem nào!" Ngải Đồ Đồ hơi phấn khích hỏi.
"Cậu muốn nghe à?" Mạc Phàm thấy bộ dạng này của Ngải Đồ Đồ, liền nở một nụ cười gian xảo, nói: "Rót cho cốc nước rồi nói."
Ngải Đồ Đồ đúng là một hủ nữ chính hiệu, nhưng tư tưởng lại khá bảo thủ. Được ông anh trai bá khí, mặt lạnh Ngải Giang Đồ bao bọc, chẳng có đứa con trai nào dám bén mảng đến gần, thành ra Ngải Đồ Đồ vẫn độc thân, ngây thơ nhưng lại rất am hiểu những tư thế hiếm có qua sách vở.
Ngải Đồ Đồ ngoan ngoãn rót cho Mạc Phàm một cốc nước, Mạc Phàm thấy thế lại càng buồn cười.
Mà đúng là hắn cũng khát nước thật.
Mạc Phàm ngồi xuống ghế sofa, bắt đầu vào tư thế giảng bài, Ngải Đồ Đồ cũng làm một học sinh ngoan ngoãn, ngồi chăm chú lắng nghe.
Không lâu sau thì Mục Nô Kiều trở về, vẻ mặt khá ủ rũ. Cả ngày nay cô đều tập luyện ma pháp, muốn cố gắng vượt qua Mạc Phàm, đồng thời rèn luyện tính kiên trì bền bỉ.
"Kiều Kiều mau tới đây, có muốn nghe chuyện Mạc Phàm với Mục Ninh Tuyết vừa hôn nhau không?" Ngải Đồ Đồ gọi.
Mục Nô Kiều sững người, nhìn Mạc Phàm.
Mạc Phàm xấu hổ cười một tiếng.
Mục Nô Kiều trừng mắt nhìn Ngải Đồ Đồ: "Đầu óc cậu toàn nghĩ đến cái gì không thế, chuyện đó thì có gì mà cậu phải hưng phấn?"
Mục Nô Kiều tỏ ra không hứng thú, lại càng lộ vẻ mệt mỏi, cô đổi đôi dép đi trong nhà rồi đi thẳng lên phòng mình.
Sáng sớm hôm sau, Ly Mạn đến Ma Đô, Mạc Phàm vội vàng đi tìm Mục Ninh Tuyết.
Mục Ninh Tuyết vẫn còn giận chuyện hôm qua, làm bộ không muốn nói chuyện với Mạc Phàm.
"Tuyết Tuyết, em không định xem Đại Địa Chi Nhị một chút sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Đây thật sự là Đại Địa Chi Nhị?" Mục Ninh Tuyết ngạc nhiên.
"Đương nhiên."
Mục Ninh Tuyết vốn tưởng Mạc Phàm đang lừa mình, dù sao thì Đại Địa Chi Nhị không giống với tài nguyên hay ma cụ, những thứ đó có thể dùng tiền mua được.
Chuyện ngày hôm qua làm Mục Ninh Tuyết nghĩ Mạc Phàm có ý đồ xấu, không ngờ hắn thật sự mượn được Đại Địa Chi Nhị.
Niềm vui sau khi có được Đại Địa Chi Nhị làm oán giận của Mục Ninh Tuyết với Mạc Phàm tan biến đi ít nhiều. Nàng liền đi đấu giá, mua một mảnh đất ở phía bắc thành phố Phi Điểu.
Mảnh đất này rất lớn, rộng bằng nửa Bác Thành, nơi này vẫn chưa được quét sạch yêu ma, thuộc về khu vực tạm thời an toàn. Chính phủ muốn bán mảnh đất này cho các môn tộc, thế gia để họ khai hoang, sau đó dần dần sáp nhập vào thành phố, mở rộng khu vực sống của con người, đồng thời có thêm đất để trồng trọt, khai thác và xây dựng các công trình khác.
Vừa mua xong chưa được bao lâu thì Mục Trác Vân chạy tới.
"Ninh Tuyết, sao con lại mua mảnh đất ở khu vực tạm thời an toàn? Mặc dù tài nguyên phong phú nhưng đó không phải là khu vực an toàn. Nếu con định dựng môn tộc ở đó thì chẳng có pháp sư nào chịu đến nương tựa đâu. Hơn nữa, một môn tộc phải có cư dân, cư dân rất quan trọng, có họ thì mới khai thác, sản xuất được. Con mua thế này chỉ lãng phí tiền của thôi!" Mục Trác Vân nói.
Mục Trác Vân hiểu rất rõ việc xây dựng một môn tộc cần những gì, dù sao ông cũng từng là vua đất ở Bác Thành. Nghe tin Mục Ninh Tuyết mua mảnh đất kia, trong lòng ông nóng như lửa đốt.
Con gái mình đúng là một thiên tài ma pháp, nhưng lại bị người khác lừa gạt trong chuyện làm ăn, xem ra để con bé tự lập một môn tộc quả thực là quá miễn cưỡng.
"Rất nhanh nó sẽ nằm trong phạm vi khu vực an toàn thôi, con sẽ đi xin giấy phép của Hội Ma Pháp. Tiếp theo, chúng ta cần một Thợ Săn Đại Sư chứng minh an toàn. Sau đó, những người bên bộ phận đánh giá của Hội Ma Pháp sẽ đi cùng chúng ta quét sạch yêu ma, chính phủ và quân đội cũng sẽ tới đây khảo sát. Mảnh đất này là của chúng ta, tên là Phàm Tuyết Sơn." Mục Ninh Tuyết nói, trên khuôn mặt không giấu được nụ cười.
Đây là cảm giác không phải ăn nhờ ở đậu, không bị người khác chi phối, điều khiển. Cảm giác như gông cùm xiềng xích trên người được tháo ra, không còn gánh nặng, thật thoải mái và sung sướng.
"Phàm Tuyết Sơn?" Nghe thấy cái tên này, Mạc Phàm vừa mừng vừa ngỡ ngàng.
Mục Ninh Tuyết lại đặt tên của hắn lên trước tên mình, nghe cứ như kết tinh tình yêu của hai vợ chồng vậy. Mạc Phàm chưa bao giờ dám nghĩ tới chuyện này.
Chẳng lẽ sau Học Phủ Chi Tranh, Mục Ninh Tuyết đã thật sự mở lòng với mình rồi sao?
"Chỉ là em muốn mượn danh tiếng của anh thôi, đừng nghĩ nhiều." Mục Ninh Tuyết thấy được ánh mắt kỳ lạ của Mạc Phàm, vội vàng giải thích.
"Tên nhóc, đừng có suy nghĩ bậy bạ. Nếu không phải cậu bỏ ra số tiền lớn như vậy, tôi đã phản đối con gái tôi dùng cái tên này rồi, hừ!" Mục Trác Vân hung hăng trừng mắt với Mạc Phàm, trông hệt như ông bố vợ bất mãn nhìn cây cải trắng nhà mình bị con heo rừng ủi mất.
"Từ đầu tôi đã nói thế nào rồi hả Mục lão quỷ? Con gái của ông sớm muộn gì cũng là của tôi thôi. Ông có ngăn cản cũng vô dụng." Mạc Phàm đắc thắng nói.
"Tên nhóc hỗn xược này! Tôi nói cho cậu biết, cho dù con gái tôi lớn bao nhiêu thì nó vẫn nghe lời tôi. Tôi không gả con gái mình cho cậu đâu!" Mục Trác Vân cũng không chịu thua.
"Ông vẫn vừa khó tính vừa cổ hủ như vậy, cứ chờ mà xem!"
"Được thôi, tôi chờ đây!"
Mục Ninh Tuyết thấy hai người cãi nhau không dứt, không nhịn được mà nói: "Hai người thôi đi."
Ly Mạn đứng một bên thấy Mạc Phàm và Mục Trác Vân cãi nhau như hai đứa trẻ, không khỏi bật cười.
"Vị này là?" Mục Trác Vân ngừng cãi nhau với Mạc Phàm, quay sang hỏi Ly Mạn.
Ly Mạn tự giới thiệu bản thân, cũng nói với Mục Trác Vân rằng nếu cần quân đội chứng thực, cô có quyền đóng dấu xác nhận.
Ly Mạn là sĩ quan khảo sát của quân đội, nếu không thì trước đây cô cũng chẳng đến hồ Động Đình để thăm dò.
Mạc Phàm muốn mượn Ly Mạn mấy ngày để khảo sát mảnh đất này, cũng là để đại diện cho bên quân đội chứng minh an toàn.
Còn việc chứng minh với Liên Minh Thợ Săn thì càng đơn giản hơn. Mạc Phàm đã là Thợ Săn Đại Sư, cấp sao của hắn cũng đủ để chứng minh an toàn cho một môn tộc, chỉ cần lấy huy hiệu thợ săn ra là được. Đương nhiên, quy trình cụ thể thì Mạc Phàm không hiểu rõ lắm, nếu cần thiết thì gọi Linh Linh tới, cấp sao của cô bé còn cao hơn Mạc Phàm. Hai Thợ Săn Đại Sư đứng ra chứng minh, nếu không được nữa thì gọi Bao lão đầu, nhờ lão Liệp Vương ra mặt thì càng có sức thuyết phục hơn.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽
Đề xuất Huyền Huyễn: Bát Đao Hành