Chương 1281: Đánh Cược Bằng Một Nụ Hôn
"Mỗi một môn tộc hay thế gia đều có lãnh địa riêng. Những lãnh địa này được các pháp sư của thị tộc bảo hộ nên sẽ rất an toàn. Hàng năm, Hội Ma Pháp sẽ dựa vào tư liệu thu thập từ các thợ săn để đánh giá. Nếu phát hiện tai họa ngầm, họ sẽ yêu cầu thị tộc đó tiến hành quét sạch. Lẽ ra các thị tộc phải tự giác dọn dẹp định kỳ, nhưng vì việc này tiêu tốn quá nhiều nhân lực và tiền bạc, nên nếu Hội Ma Pháp không nhắc nhở hay cưỡng chế, chẳng biết đến bao giờ họ mới chủ động làm," Mục Ninh Tuyết giải thích.
"Đây cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì," Mạc Phàm nói.
"Em biết, cho nên em không muốn môn tộc của mình xảy ra chuyện này. Dù tài chính có eo hẹp đến đâu cũng không thể xem nhẹ vấn đề an toàn được," Mục Ninh Tuyết nói một cách chân thành.
"Còn nữa, nếu chúng ta tiến hành quét sạch mảnh đất đã mua, sau đó mời người đến kiểm tra và xác nhận không có vấn đề gì, thì tên mập kia không thể làm khó chúng ta được nữa, đúng không?" Mạc Phàm hỏi.
"Thực ra..." Mục Ninh Tuyết ngập ngừng một lúc rồi nói, "Lúc mua mảnh đất này em đã cho người quét sạch một lần rồi. Bây giờ làm lại lần nữa thì không đủ kinh phí."
"Hả?" Mạc Phàm gãi đầu. Đúng là xây dựng một môn tộc quả là chuyện phiền phức nhức đầu. Lần này Mục Ninh Tuyết cũng bị lừa một vố đau. Rõ ràng đã quét sạch đạt tiêu chuẩn, vậy mà lại bị tên mập kia không chấp nhận. Quan trọng nhất là Hội Ma Pháp địa phương đã xác nhận ổn thỏa, nhưng hắn vẫn không đồng ý.
"Không được rồi, chỉ có thể đổi một mảnh đất khác thôi," Mục Ninh Tuyết thở dài.
"Có mảnh nào thích hợp không?" Mạc Phàm hỏi.
"Đất chưa được quét sạch thì giá sẽ thấp hơn. Nếu chúng ta quét sạch nó trước khi đổi thì có thể xin được một mảnh đất lớn hơn. Ở một hướng khác của thành phố Phi Điểu có một mảnh đất mà em ưng ý nhất, rất thích hợp để phát triển thị trường trong tương lai. Chỉ tiếc là muốn quét sạch chỗ đó thì quả là một khoản chi tiêu khổng lồ," Mục Ninh Tuyết nói.
"Không còn cách nào khác sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Nếu có kết giới bảo hộ thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều, kết giới sẽ đẩy lùi yêu ma ra ngoài. Nhưng một mảnh đất rộng như vậy cần phải có Đại Địa Chi Nhị, mà không có thành phố nào lại nguyện ý cho chúng ta mượn cả," Mục Ninh Tuyết nói.
"Chỉ cần có Đại Địa Chi Nhị cỡ một thành phố là được à?" Mạc Phàm hỏi.
"Ừm," Mục Ninh Tuyết gật đầu.
"Nếu có Đại Địa Chi Nhị thì mất bao lâu để quét sạch mảnh đất lớn đó?" Mạc Phàm hỏi tiếp.
"Ba ngày là đủ, không cần nhiều người," Mục Ninh Tuyết đáp.
"Anh có thể mượn được Đại Địa Chi Nhị, em đi mua mảnh đất đó đi," Mạc Phàm tuyên bố.
Mục Ninh Tuyết nhìn Mạc Phàm với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Đại Địa Chi Nhị liên quan đến an nguy của cả một thành phố. Mục Ninh Tuyết không tin Mạc Phàm có thể khiến một thành phố nào đó chịu mất kết giới bảo hộ tận ba ngày chỉ để quét sạch một mảnh đất tư nhân không mấy được coi trọng. Đại Địa Chi Nhị là báu vật vô giá, phần lớn đều do quân đội và chính phủ nắm giữ. Chưa từng có tiền lệ một thế gia nào mượn được Đại Địa Chi Nhị để đi quét sạch lãnh địa cả.
"Sao thế, không tin anh à?" Mạc Phàm nhìn ánh mắt nghi ngờ của Mục Ninh Tuyết, cười nói.
"Ừm, thứ đó đâu thể mượn dễ dàng được. Em nghĩ ngay cả bên Cố Đô cũng không cho anh mượn để quét sạch mảnh đất tư nhân của chúng ta đâu," Mục Ninh Tuyết nói.
"Vậy thì đánh cược đi. Nếu anh mượn được Đại Địa Chi Nhị, em phải hôn anh một cái, chịu không?" Mạc Phàm nhướng mày.
"Anh không thể yêu cầu cái khác được à?" Mục Ninh Tuyết bực mình.
"Anh chỉ thích yêu cầu này thôi," Mạc Phàm đáp.
Mục Ninh Tuyết do dự. Nàng hiểu con người này, một khi hắn đã đưa ra yêu cầu như vậy thì chắc chắn đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Nhưng làm sao có thể mượn được Đại Địa Chi Nhị thật chứ? Mục Ninh Tuyết biết rõ, ngay cả Mục Thủy Ngân có ra mặt cũng không thể mượn được.
"Được thôi." Mục Ninh Tuyết nghĩ một lát, cho rằng Mạc Phàm chỉ đang đùa mình thôi, làm gì có chuyện hắn lại đưa ra yêu cầu xấu hổ như vậy được.
...
Về tới căn hộ, Mạc Phàm để Mục Ninh Tuyết ngồi nghỉ ở sảnh, còn mình thì ra ban công gọi điện thoại.
Lúc rời khỏi cứ điểm Tarim, Mạc Phàm đã xin số của Ly Mạn và Tham mưu Chước. Đại Địa Chi Nhị đang ở chỗ Tham mưu Chước, gọi cho cô ấy là chuẩn nhất.
"Cậu muốn dùng Đại Địa Chi Nhị để quét sạch lãnh địa?" Giọng của Tham mưu Chước đầy kinh ngạc. Đại Địa Chi Nhị thường được dùng làm kết giới bảo hộ cho một khu vực. Dùng nó để quét sạch yêu ma quả thực là chuyện bé xé ra to, dù sao thì đây cũng là một trong những bảo vật quý giá nhất của nhân loại.
"Đúng vậy, ba ngày là xong," Mạc Phàm nói.
"Cậu cũng nghĩ ra được chuyện này nữa. Mà gia tộc nào lại bá khí như vậy, quét sạch lãnh địa mà phải dùng đến cả Đại Địa Chi Nhị?" Tham mưu Chước cười nói.
"À thì... vợ tôi đang gầy dựng môn tộc, mà nhà lại nghèo, không chi nổi tiền thuê nhiều người để quét sạch. Tôi có nghe Ly Mạn nói bên cô đang thiếu một nơi để làm cứ điểm mới nên tạm thời chưa dùng đến Đại Địa Chi Nhị, cho nên muốn mượn để tiết kiệm một ít tiền," Mạc Phàm nói thẳng.
"Đại Địa Chi Nhị vốn là do cậu đoạt được, cậu muốn dùng thì cứ lấy thôi. Ngày mai tôi sẽ bảo Ly Mạn mang qua cho cậu. Nếu chúng tôi chưa tìm được cứ điểm mới thì cậu cứ giữ mà dùng," Tham mưu Chước nói.
"Thế thì không được, tôi biết nặng nhẹ mà," Mạc Phàm đáp.
Thành phố Tarim đã bị bỏ hoang, đó là nơi có thể chứa được mấy chục vạn người, là tâm huyết bao năm của bọn họ. Nếu không tìm được Đại Địa Chi Nhị mới, không biết sẽ có bao nhiêu người rơi vào tuyệt vọng. Mạc Phàm biết Đại Địa Chi Nhị trân quý nhường nào nên không có ý đồ chiếm dụng, chỉ thuận tiện mượn vài ngày mà thôi.
"Được rồi, còn cần giúp gì nữa thì cứ nói," Tham mưu Chước nói.
"Cô cho tôi mượn Ly Mạn mấy ngày nhé."
"Được luôn. Nếu không ngại thì tôi gả Ly Mạn cho cậu luôn, khỏi cần trả lại," Tham mưu Chước vừa cười vừa nói.
"Ha ha ha, chỉ cần cô ấy nguyện ý thì tôi không có ý kiến gì. Tôi là người không bao giờ từ chối mỹ nữ," Mạc Phàm đáp.
...
Sự việc đã được giải quyết, Mạc Phàm nở một nụ cười đắc ý.
Vừa nghĩ đến việc có thể chạm vào đôi môi nhỏ nhắn đẹp mê người của Mục Ninh Tuyết, hắn lại càng thêm kích động.
Mẹ kiếp, bao nhiêu năm cách mạng mới có chút tiến triển. Nếu viết chuyện của mình thành tiểu thuyết chắc cũng phải gần ba triệu chữ rồi, vậy mà thành quả chỉ là sắp được chạm vào đôi môi của nữ thần, cái giá này cũng bèo bọt quá thì phải!
"Tuyết Tuyết, em có thể mua lại mảnh đất kia được rồi," Mạc Phàm mang theo nụ cười tự tin đi tới chỗ Mục Ninh Tuyết.
"Anh thật sự mượn được Đại Địa Chi Nhị rồi sao?" Mục Ninh Tuyết nhìn Mạc Phàm, bất ngờ đến mức không khép được miệng nhỏ.
"Đương nhiên," Mạc Phàm nói, đoạn đi tới vách tường tắt đèn chính, chỉ bật lại chiếc đèn mờ màu tím.
"Anh định làm gì?" Mục Ninh Tuyết trừng mắt nhìn Mạc Phàm.
"Điều tiết lại bầu không khí một chút thôi."
...
"Có muốn một ly rượu vang đỏ không? Cần thêm chút âm nhạc nữa..." Mạc Phàm nhớ ra điều gì đó, liền chạy tới quầy bar, hình như nơi này có rượu.
Khi Mạc Phàm cầm chai rượu quay lại thì thấy Mục Ninh Tuyết mặt không cảm xúc, nhưng trong mắt dường như hiện lên hai chữ – Đồ thần kinh.
Mạc Phàm xấu hổ cất rượu đi, ngồi xuống bên cạnh Mục Ninh Tuyết, cười nói: "Không phải em nên thực hiện lời hứa sao? Ngày mai Đại Địa Chi Nhị sẽ tới nơi, chẳng lẽ em còn nghĩ anh bịa chuyện để lừa một nụ hôn của em à?"
"Khi nào thấy rồi hẵng nói," Mục Ninh Tuyết hừ lạnh.
Mục Ninh Tuyết làm sao có thể tin Mạc Phàm dễ dàng được. Nàng nhớ lại hồi bé còn ngây thơ, đã từng tin tưởng Mạc Phàm. Kết quả là bị cái tên vô liêm sỉ này lừa gạt, lấy mất nụ hôn đầu bằng một âm mưu vô cùng đơn giản. Hắn nói có hạt cát bay vào mắt, lúc nàng đang chu môi lên chuẩn bị thổi giúp thì bị tên này hôn chụt một cái.
Chuyện đó để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Mục Ninh Tuyết. Nàng vẫn nhớ như in cảm giác tim đập loạn như hươu con, tâm tình vừa bối rối vừa tê dại. Chẳng hiểu vì sao, mỗi khi nhớ lại, cảm xúc ấy lại ùa về vẹn nguyên.
Cảm giác bị hôn cũng không giống như trong sách miêu tả, nào là ngọt ngào, nào là như có dòng điện chạy qua, nào là ấm áp. Khoảnh khắc ấy, nàng chỉ nhận ra rằng đây là một nụ hôn, trong lòng cảm thấy khó tin, ngay sau đó là sự bối rối ngập tràn.
Mục Ninh Tuyết ngồi đó, chìm đắm trong những ký ức xưa cũ.
Đang suy nghĩ miên man, nàng bỗng cảm thấy một luồng hơi nóng áp lại gần. Vẫn chưa kịp hoàn hồn, một khuôn mặt nghiêm túc đã ở ngay trước mắt. Đầu tiên là hơi thở, rồi đến luồng khí ấm nóng, sau đó là một cảm giác như có dòng điện từ đôi môi lan ra khắp toàn thân.
Mục Ninh Tuyết mở to hai mắt, không ngờ Mạc Phàm lại nhân lúc mình không phòng bị mà ra tay. Vậy mà, cũng giống như lần đó, nàng không hề có phản ứng gì, không tức giận, không đẩy ra, chỉ có sự bối rối.
Ngoài ra... vẫn là cảm giác bị lừa.
Mục Ninh Tuyết từ từ nhắm mắt lại, cảm xúc từ bối rối chuyển thành phức tạp, lại có thêm mấy phần thuận theo tự nhiên.
Đầu lưỡi nhẹ nhàng cạy mở hàm răng ngọc, Mạc Phàm không thỏa mãn với sự tiếp xúc hời hợt này. Hắn muốn quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại, trơn mượt của nàng, muốn cảm nhận và truyền đi những rung động tận sâu trong tâm hồn. Với vai trò là kẻ tấn công, Mạc Phàm cảm thấy toàn thân nóng rực, một luồng nhiệt huyết chỉ chực chờ bùng nổ từ hạ thân... dù đây chỉ là một nụ hôn.
Đề xuất Linh Dị: [Dịch] Cửu Long Kéo Quan