Chương 2: Thế Giới Đã Thay Đổi

“Đến đón con chứ gì nữa, thi xong là con cũng tốt nghiệp rồi. Ba tìm cho con một chân chạy việc vặt ở nội thành, chú Quảng Phong sẽ dẫn con đi, làm vài năm cho có kinh nghiệm. Vận may tốt thì một tháng kiếm bốn, năm ngàn cũng không thành vấn đề, đi làm sớm một chút cũng tốt.” Mạc Gia Hưng cười hiền hậu nói.

Thế giới dù thay đổi, nhưng ba vẫn là ba. Mạc Phàm có thể cảm nhận được tình thân này không hề đổi thay.

Chuyện chạy việc này Mạc Gia Hưng đã từng nói với Mạc Phàm. Vốn định cho ông bố một bất ngờ lớn, giờ đây Mạc Phàm chỉ đành đau khổ chấp nhận sự thật rằng mình đúng là một học sinh tầm thường.

Vấn đề là, hiện tại hắn không cam lòng.

Xã hội này vẫn có ô tô, di động, máy tính, tủ lạnh. Các sản phẩm công nghệ không hề biến mất vì sự tồn tại của ma pháp. Nếu không trở thành một pháp sư, vậy thì ngươi sẽ trở thành một công nhân bình thường. Đậu má, thế thì có khác quái gì cái thế giới cũ của mình đâu? Lão tử muốn học ma pháp!

Theo lý thuyết của thế giới này, thiên phú của mình hẳn là không thay đổi. Chỉ cần cố gắng hơn ở cấp ba, học lại những kiến thức đã bỏ lỡ, mình vẫn có thể trở thành một học đồ chân chính... À không, một ma pháp học đồ!

“Ba, con muốn đi học tiếp.” Sau một hồi im lặng, Mạc Phàm cuối cùng cũng nói ra suy nghĩ của mình với Mạc Gia Hưng.

“Không phải con không thích học ma pháp sao?” Mạc Gia Hưng nhướng mày, vẻ mặt kỳ quái.

“Ách...” Mạc Phàm cảm thấy hơi đau đầu, cũng không biết nếu mình nói thật thì ông bố có tin không. Haiz, bế tắc thật.

Mạc Gia Hưng nhìn đứa con trai đã mười sáu tuổi của mình, trên mặt lại nở nụ cười hàm hậu: “Không sao đâu, ba cũng không trách con không chăm chỉ học hành. Mỗi người một chí hướng mà.”

“Không phải, con thật sự muốn học.”

“Thế con thi có đỗ không?” Mạc Gia Hưng hỏi.

“Không thể.” Mạc Phàm trả lời chắc nịch.

“Thế thì thôi vậy, không sao cả. Tuy cổ nhân có câu: ‘Vạn nghề đều thấp kém, chỉ có ma pháp là cao sang’, nhưng nghề nào cũng có trạng nguyên mà...” Mạc Gia Hưng tiếp tục nói.

Mạc Phàm nghe xong, bất giác bĩu môi.

Rất nhiều thông tin bây giờ Mạc Phàm phải tự động chuyển đổi trong đầu, nhưng quá trình này đôi khi khiến hắn cạn lời. Ví dụ như hắn nhớ có một hôm giáo viên lịch sử nói với cả lớp: “Thủy tổ của Quang Hệ ma pháp là Edison”. Ngay lúc ấy, trong lòng Mạc Phàm như có cả vạn con ngựa đang phi nước đại trên thảo nguyên!

Ông bố Mạc Gia Hưng vỗ vai Mạc Phàm, đang định an ủi thì đột nhiên phát hiện con trai mình vẫn im lặng, vẻ mặt có gì đó không đúng.

Biết con không ai bằng cha, Mạc Gia Hưng từ từ thu lại nụ cười, giọng trầm xuống một chút: “Con nói nghiêm túc đấy à?”

“Vâng, con tin mình sẽ có cơ hội thức tỉnh. Tuy con biết bây giờ hối hận đã muộn, nhưng con thật sự muốn học, muốn trở thành một pháp sư.” Mạc Phàm nói rất chân thành.

Thứ hắn cần là một cơ hội!

Mạc Gia Hưng im lặng một lúc. Mạc Phàm cũng không nói thêm gì.

“Thật sự muốn học?” Mạc Gia Hưng xác nhận lại một lần nữa.

“Thật sự.” Mạc Phàm gật đầu không chút do dự.

Ban đầu Mạc Phàm cũng nghĩ mình đang mơ, rằng thế giới chỉ đang trêu đùa hắn một chút, nhưng sự thật đã chứng minh, thế giới thật sự đã thay đổi, đây không phải là mơ!

“Được rồi, ba sẽ nghĩ cách.” Mạc Gia Hưng không nói thêm gì nữa.

“Ba, con tìm được một công việc ngắn hạn ở Trường Ma Pháp Thiên Lan, làm quản thủ thư viện, ngày kia bắt đầu làm.” Mạc Phàm nói.

Nếu đã quyết định học ma pháp, Mạc Phàm phải xốc lại tinh thần.

Việc có được cơ hội thức tỉnh ở trường cao trung ma pháp hay không phải trông cậy vào ông bố, còn việc bù đắp kiến thức thiếu hụt thì phải dựa vào nỗ lực của chính mình. Vì vậy, dù biết rõ mình không có chút hy vọng nào thi đỗ vào trường cao trung ma pháp, Mạc Phàm vẫn tìm trước công việc này.

Công việc này gần như không có lương, chỉ bao ăn ở, nhưng đối với Mạc Phàm lại cực kỳ quan trọng. Ở thư viện, hắn có thể tìm thấy những thứ cần thiết để bù lại lỗ hổng kiến thức của mình.

Cũng may, mình đúng là thiên tài, chỉ trong thời gian ngắn đã học bổ túc xong chương trình của mấy lớp tiểu học... Đậu má, nói kiểu gì cũng thấy mình như thằng thiểu năng!

Một bên, ông bố Mạc Gia Hưng thấy con trai mình quyết tâm như vậy, trong lòng cũng xúc động.

Con trai đã một lòng cầu ma đạo, mình còn có gì không vui chứ? Suy cho cùng, ở xã hội này, pháp sư mới có địa vị thực sự. Một người chạy việc cả đời dù có nhà có xe, cũng không thể sánh bằng một pháp sư vừa tốt nghiệp từ trường ma pháp, đó mới là giá trị, mới là thứ khiến người ta kính trọng.

“Về nhà trước đi, việc này cứ để ba lo!” Mạc Gia Hưng gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Đề xuất Voz: Bạn gái tôi là lớp trưởng
BÌNH LUẬN