Chương 25: Thảo Mai Ma Pháp
“Được rồi, đừng ồn ào nữa. Cuộc sát hạch bắt đầu ngay bây giờ, ai còn tùy tiện làm ồn sẽ bị hủy tư cách thi ngay lập tức!”
Vị giám khảo hói đầu cất giọng uy nghiêm, mọi xì xào bàn tán lập tức im bặt.
“Tao thật muốn xem vẻ mặt của đại tiểu thư Mục Ninh Tuyết sẽ ra sao khi thấy mày bị trường Cao trung Ma pháp xóa tên trước toàn thể giáo viên và học sinh. Tao nghĩ, chắc chắn nàng sẽ hối hận, hối hận vì sao năm đó lại đi trốn chơi cùng một thằng phế vật như mày.” Mục Bạch cũng chẳng thèm che giấu mục đích của mình nữa, hắn nham hiểm ghé vào tai Mạc Phàm thì thầm.
“Miệng mày thối quá, tao ngửi không quen, đừng có đứng gần tao.” Mạc Phàm đưa tay quạt quạt trước mũi.
Khóe miệng Mục Bạch giật giật.
Cứ để cho thằng ranh này đắc ý một lát đã!
Năm đó, hắn đã bị Mạc Phàm nhấn đầu xuống bùn mà đánh túi bụi ngay trước mặt Mục Ninh Tuyết, khiến hắn cả đời này đều không thể ngẩng mặt lên nhìn nàng, nỗi sỉ nhục đó đến giờ vẫn còn. Hôm nay, Mục Bạch hắn phải khiến cho tên này chết thảm hơn. Bị đuổi học trước toàn trường, lại còn ngay trước mặt Mục Ninh Tuyết, trong cái xã hội lấy ma pháp làm đầu này, Mạc Phàm sẽ bị người đời chế nhạo ra sao, bị Mục Ninh Tuyết coi thường đến mức nào, đợi đến lúc hắn lết về trước mặt cha hắn là Mạc Gia Hưng, thì biết ăn nói thế nào?
Trong kỳ sát hạch hằng năm, việc một vài học sinh không đủ tiêu chuẩn bị buộc thôi học là chuyện rất bình thường. Khi đó, trường sẽ không nhẫn tâm thông báo cho toàn thể học sinh biết. Nhưng có một trường hợp ngoại lệ, trường sẽ tuyên bố đuổi học công khai, đó là khi Tinh Trần của một Pháp Sư gần như không có chút tiến triển nào! Tình huống bình thường, học sinh sau khi thức tỉnh, chỉ cần mỗi ngày kiên trì tu luyện thì Tinh Trần cũng sẽ dần dần tỏa sáng, ma năng sẽ tăng trưởng, trừ phi học sinh đó đúng là lười chảy thây! Để trừng phạt loại lãng phí tài nguyên thức tỉnh và sách ma pháp này, cũng như để toàn thể học sinh hiểu rõ, tu luyện không phải trò đùa, không phải chuyện lý tưởng suông, nhà trường sẽ tiến hành thông báo đuổi học toàn trường đối với những học sinh có tu vi quá thấp.
Loại thông báo đuổi học toàn trường này chưa chắc mỗi khóa đã có một người, quy định này được đặt ra chủ yếu là để thúc giục các học sinh chăm chỉ tu luyện.
Hồi đầu học kỳ, cả lớp đã tiến hành một bài kiểm tra sơ bộ, lúc đó tu vi của Mạc Phàm gần như bằng không, Tiết Mộc Sinh tức giận đến mức suýt nữa đã trực tiếp trao suất “đặc biệt” này cho Mạc Phàm.
Học kỳ này kết thúc, kỳ sát hạch hằng năm trang trọng nhất đã đến. Nếu không có gì bất ngờ, tu vi của Mạc Phàm đang rất gần với ranh giới bị đuổi học và thông báo toàn trường. Đương nhiên, để phòng ngừa bất trắc, Mục Bạch và chú của hắn là Mục Hạ có thể còn chuẩn bị một món quà lớn cho Mạc Phàm.
Phần quà lớn này, đủ để Mạc Phàm chắc suất bị khai trừ, một việc mà suốt 3 năm qua trường chưa từng làm. May mắn làm sao, Mục Ninh Tuyết và Mục Trác Vân đều ở đây, cũng sẽ chứng kiến toàn bộ cảnh này.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Mục Bạch bỗng trở nên tốt đẹp lạ thường. Hôm nay là ngày hắn tỏa sáng, ngày tháng thăng tiến sẽ đến rất nhanh, còn Mạc Phàm sẽ phải chịu đựng những ngày tháng khổ sở nhục nhã, sung sướng, thật quá sung sướng!...
Kỳ sát hạch hằng năm chính thức bắt đầu!
Toàn trường ba mươi lớp đồng thời tiến hành.
Quá trình sát hạch thực ra vô cùng đơn giản, chỉ cần bước lên trước mặt mọi người và giám khảo, đặt tay lên Tinh Cảm Thạch, tập trung tinh thần tiến vào trạng thái minh tu. Lúc này, Tinh Cảm Thạch sẽ căn cứ vào độ mạnh yếu của hào quang Tinh Trần mà bắn ra ánh sáng, thông qua ánh sáng đó để phán đoán tu vi cao thấp.
Mỗi học sinh đều có ba lần cơ hội. Lần có ánh sáng mạnh nhất sẽ được lấy làm thành tích. Đương nhiên, học sinh càng tập trung, Tinh Cảm Thạch càng có thể phản ánh chân thực sức mạnh Tinh Trần của người đó.
Thứ tự kiểm tra là ngẫu nhiên, người đầu tiên bước lên là cô bạn Hà Vũ hay mít ướt.
Cô nàng vốn nhút nhát, lúc đi đến trước Tinh Cảm Thạch dưới ánh nhìn của mọi người còn tỏ ra vô cùng rụt rè, trông cứ như sợ mình bị đuổi học đến nơi.
“Có thể bắt đầu rồi.” Vị giám khảo hói đầu nói.
“Bạn học Hà Vũ, cố lên, thầy và các bạn đều tin tưởng em.” Chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh động viên.
“Không thi được cũng không sao, anh sẽ nuôi em.” Một thằng bạn dở hơi nào đó nói.
Hà Vũ rụt rè nhắm mắt lại, đặt bàn tay nhỏ nhắn lên Tinh Cảm Thạch khổng lồ.
Cả lớp lập tức im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người đầu tiên kiểm tra, trông còn căng thẳng hơn cả người trong cuộc.
Không biết tại sao, Mạc Phàm cảm giác khí chất của Hà Vũ ngay khi bắt đầu kiểm tra liền có chút thay đổi, vẻ mặt nàng nghiêm túc tập trung, tuy có căng thẳng nhưng không hề có một chút hoảng loạn.
Viên Tinh Cảm Thạch màu đen dần dần phát ra một chút hào quang, ban đầu chỉ như một tia sáng rạng đông, nhưng khi Hà Vũ nhíu mày tập trung, tia sáng này dần dần khuếch tán ra xung quanh, hào quang gần như bao trọn cả viên đá!
“A!”
“A!”
“A!”
Trong nháy mắt đó, cả ba vị giám khảo gần như cùng lúc báo ra kết quả của họ.
“Bạn học, được rồi, thành tích cuối cùng của em là A!” Vị giám khảo hói đầu nói với vẻ mặt không cảm xúc.
Hà Vũ mở mắt ra, trên mặt lộ vẻ không dám tin, nhảy cẫng lên nói: “Thật… thật không ạ?? Em được A? Em được A á?”
Cứ việc cảnh một nữ sinh phấn khích la lên ‘em là A’ trông có hơi kỳ quặc, nhưng không thể không thừa nhận, thành tích của Hà Vũ đã khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc.
“Vãi… Vãi thật. Điểm A, đây là tiêu chuẩn để vào lớp chuyên rồi còn gì!”
“Hết nói nổi, trước khi thi nhỏ này còn ngồi khóc sướt mướt ở kia, tụi này còn tưởng nó sắp bị đuổi học thật, ai ngờ thi xong, vãi chưởng, lại là điểm A!!”
“Đúng là đồ thảo mai ma pháp, diễn sâu vãi! Tao sẽ không bao giờ tin con nhỏ này nữa.”
Kết quả vừa ra, Mạc Phàm và mấy cậu bạn khác đều há hốc mồm. Còn nuôi cái khỉ gì nữa, bản thân họ được điểm B đã là may lắm rồi, hơi đâu mà đi lo cho một đứa đạt điểm A.
Chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh vẻ mặt cứng đờ, hắn vậy mà lại bị một cô học trò ngốc nghếch giả nai lừa gạt, nhưng dù sao, người đầu tiên sát hạch đã đạt điểm A, nói cho cùng thì Tiết Mộc Sinh vẫn rất vui.
Sau khi chấm điểm xong sẽ tiến hành tổng hợp, sau đó so sánh giữa 30 lớp, Tiết Mộc Sinh cảm thấy lớp mình rất có hy vọng lọt vào top 3. Mà đối thủ cạnh tranh lớn nhất chính là lớp 7 bên cạnh, có tên nhóc hệ Lôi Hứa Chiêu Đình, không biết có bỏ xa lớp mình quá nhiều không, chỉ mong Mục Bạch, người xuất sắc nhất lớp mình, có thể không thua kém cậu ta!
“Vòng tiếp theo, có tiếp tục không?” Giám khảo hói đầu nhìn Hà Vũ hỏi.
Hà Vũ vội vàng lắc đầu: “Em mới chỉ nắm giữ được 6 viên tinh tử thôi, hay là thôi ạ.”
“Ừm, chúng ta sẽ căn cứ vào thành tích của em để xếp lớp lại.” Giám khảo hói đầu nói.
“Cảm ơn lão sư.”
Hà Vũ vui vẻ bước xuống, vốn định chia sẻ với bạn bè bên cạnh, lại phát hiện bạn bè đứa nào đứa nấy đều đứng cách xa cô nàng hơn một mét, điều này khiến cô nàng vô cùng khó hiểu. Mình có làm gì sai đâu nhỉ, thành tích tốt như vậy cơ mà?
“Người tiếp theo, Trương Tiểu Hầu.” Giám khảo gọi tên.
Trương Tiểu Hầu không khỏi ngẩn người, hắn không ngờ nhanh như vậy đã đến lượt mình.
“Phàm ca, em đi đây.” Trương Tiểu Hầu nói với Mạc Phàm.
“Ừ, biểu hiện cho tốt, cứ bình tĩnh thôi.” Mạc Phàm nói.
“Mày cũng đừng có ra vẻ chỉ bảo người khác, nghe mắc ói quá.” Không ngoài dự đoán, Triệu Khôn Tam lại lên tiếng châm chọc.
Mạc Phàm thầm bực, thằng Triệu Khôn Tam này đúng là bà tám mà, sao mình nói câu nào nó cũng xông vào xỉa xói được nhỉ.
Đề xuất Voz: [Review] Bị lừa 2 tỷ và Hành trình đi tìm công lý