Chương 31: Phóng Thích Hỏa Tư Hoàn Mỹ
Cũng là người mang Hỏa hệ, Chu Mẫn không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy hào quang ma năng tỏa ra ngoài kia.
Cái tên học sinh mà mình vẫn luôn chán ghét vì không chịu cầu tiến này… lại có thể mạnh hơn cả Mục Bạch ư? Chẳng lẽ từ trước đến nay mình đã nhìn lầm hắn?
Tất cả sự kinh ngạc, hoài nghi, vui mừng và sửng sốt của mọi người cộng lại cũng không bằng được biểu cảm biến đổi khôn lường trên gương mặt Mục Bạch. Biểu cảm ấy không còn có thể dùng từ ngữ nào để hình dung. Nó vặn vẹo, co giật, từng thớ cơ trên khuôn mặt hắn run lên bần bật.
Trên đời này, còn gì kinh khủng hơn việc chứng kiến kẻ mình căm ghét nhất bỗng dưng lột xác mạnh mẽ chứ? Cảm giác ấy chẳng khác nào trời sụp đất lún.
Tên chó săn Triệu Khôn Tâm thì dụi mắt không biết bao nhiêu lần, rồi lại nhìn chằm chằm vào vầng hào quang kia. Vẻ kiêu căng, ngạo mạn khi hắn chửi bới Mạc Phàm lúc trước giờ đã bay sạch không còn một mảnh. Chuyện xảy ra quá đột ngột khiến hắn hoàn toàn biến thành một thằng ngốc, đứng ngây như phỗng.
“S!”
“S!”
“S!”
Thành tích cuối cùng là “S!”
Cấp bậc cao nhất trong kỳ kiểm tra toàn trường chính là S, vì vậy tất cả mọi người đều hiểu rằng Tinh Trần của Mạc Phàm e rằng còn mạnh hơn Mục Bạch vài phần.
“Bạn học Mạc Phàm, em có muốn tiếp tục kiểm tra hạng mục tiếp theo không?”
“Đó là điều hiển nhiên!” Mạc Phàm khẽ mỉm cười đáp.
Sao lại không kiểm tra tiếp chứ, hắn đã chờ ngày hôm nay quá lâu rồi!
Mẹ nó chứ, nếu không phải vì thế giới thay đổi, phải thi lại vào trường cao trung này sau khi xuyên không, thì có khi kết quả cuối cùng còn tốt hơn nữa!
Phóng thích, dĩ nhiên Mạc Phàm sẽ tham gia.
Khổ luyện ma pháp chẳng phải là để thể hiện sự lộng lẫy của mình trước mặt đám người này sao, chẳng phải là để cho bọn họ thấy mình pro đến mức nào sao?
“Hỏa Tư!”
Toàn bộ quá trình chuẩn bị vô cùng trôi chảy. Sau một lúc khởi động, Mạc Phàm liền trở nên tự tin và nghiêm túc hẳn lên.
Một luồng khí nóng rực từ trung tâm cơ thể Mạc Phàm điên cuồng khuếch tán ra, phả vào má của mấy trăm người. Ai nấy đều cảm nhận rõ ràng sự nóng rát trên khuôn mặt.
Tinh Quỹ Hỏa Hệ được Mạc Phàm sắp xếp hoàn chỉnh, sau đó nhanh chóng biến ảo quanh thân hắn…
Màu đỏ rực đập vào mắt, lửa nóng kinh tâm!
Một ngọn lửa từ lòng bàn tay Mạc Phàm phóng ra, tựa như một con mãnh thú cuồng bạo lao tới.
“Đi!”
Bàn tay vung lên, một quả cầu lửa đỏ rực xẹt qua sân kiểm tra, đánh chính xác vào hình nhân bằng gỗ.
“Cháy lên cho ta!”
Hắn lại vung tay lên lần nữa, sau khoảng một giây tĩnh lặng, ngọn lửa kia bỗng nhiên điên cuồng bùng cháy dữ dội.
Ngọn lửa đỏ rực càng cháy càng mãnh liệt, chỉ trong vài giây đã nuốt trọn cả hình nhân gỗ.
Ánh lửa chiếu lên gò má Mạc Phàm, làm hiện lên một khuôn mặt đang tươi cười, một nụ cười tự tin đến mức ngạo nghễ.
Đây chính là Hỏa Tư, sức mạnh khống chế ngọn lửa, sao có thể không mạnh mẽ cho được!
…
Sau khi hoàn thành tất cả, Mạc Phàm xoay người lại.
Cả đám người vẫn còn đang ngây ra như phỗng.
Giáo viên, học sinh, lãnh đạo, bọn họ còn chưa hết sốc vì thành tích kiểm tra cấp S, thì lại thấy Mạc Phàm thi triển Hỏa Tư một cách trôi chảy và mãn nhãn đến vậy.
Không một chút ngập ngừng, không một chút gượng gạo, thậm chí tốc độ hoàn thành còn nhanh hơn cả Mục Bạch!
Sơ giai Hỏa hệ vốn cuồng bạo hơn Băng hệ, cho nên phản ứng của mọi người khi thấy Mạc Phàm phóng thích Hỏa Tư còn mãnh liệt hơn gấp mười lần so với lúc xem Mục Bạch biểu diễn. Cú xoay người đầy hoa mỹ của Mạc Phàm cũng không làm lu mờ đi khí thế hừng hực của Hỏa hệ!
“Chấm điểm đi.” Mạc Phàm liếc nhìn vị giám khảo còn đang há hốc mồm, nói một cách đầy phong thái.
“A!”
“B!”
“A!”
Thành tích phóng thích được công bố ngay lập tức.
Quả nhiên thành tích của Mạc Phàm vẫn cao hơn Mục Bạch một bậc.
Mục Bạch tức đến nỗi cơ tim như tắc nghẽn, có thể tắt thở bất cứ lúc nào!
Tại sao lại như vậy, kịch bản này có gì đó sai sai!
Cả hai hạng mục kiểm tra đều cao hơn hẳn Mục Bạch!
“Người này có phải là Mạc Phàm của lớp chúng ta không vậy?”
“Đây đúng là cú lội ngược dòng bá đạo nhất lịch sử! Một giây hóa học thần, đúng là sáng mù mắt chó của ta rồi!” Hứa Thanh Lâm thốt lên.
Chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh thì cười toe toét không khép được miệng.
Hắn mặc kệ Mạc Phàm và Mục Bạch có ân oán gì. Trong lớp hắn bỗng dưng xuất hiện một học sinh đạt cấp S, phóng thích ma pháp cũng ở cấp độ rất cao, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc chắn sẽ là đệ nhất toàn trường rồi!
Hắn nằm mơ cũng mong có được vị trí thứ nhất này, nhưng nếu không phải tận mắt chứng kiến sự chênh lệch giữa Mạc Phàm và những người khác, hắn thật sự đã nghĩ mình đang mơ.
Đệ nhất là người của lớp hắn, Mục Bạch có lẽ cũng chắc suất thứ hai.
Kết quả là cả hạng nhất và hạng nhì đều thuộc lớp hắn. Điều này chẳng phải đồng nghĩa với việc lương của hắn sẽ tăng vọt sao? Sung sướng quá đi mất!
“Không hổ là Mục Thị thế gia, lão đệ Mục Trác Vân, ngươi thật sự đã khiến cho tổ chức ma pháp nhỏ bé này của chúng ta được mở mang tầm mắt. Ta nhớ không lầm, vị Mạc Phàm này chỉ là con trai của tài xế trong trang viên nhà các ngươi. Đại thế gia đúng là đại thế gia! Không ngờ cũng có thể đào tạo ra một học sinh xuất sắc nhất Thành Bác như vậy!” Đặng Khải của Liên Minh Thợ Săn lên tiếng.
Mục Trác Vân nhìn Đặng Khải.
Đặng Khải là người của tầng lớp cao trong Liên Minh Thợ Săn, đồng thời cũng là giáo viên của cao trung ma pháp Thiên Lan, có tu vi cao nhất và thực lực mạnh nhất trong số các giáo viên.
Được giáo viên Đặng Khải khen ngợi như vậy, những vị giáo viên khác cũng không ngớt lời cảm thán.
Không phục không được, con trai của một tài xế mà lại trâu bò như vậy, còn hơn cả những mầm non pháp sư được họ dốc lòng bồi dưỡng!
Mục Trác Vân đang kinh ngạc cũng dần hồi phục lại tinh thần.
Hắn quả thật không ngờ Mạc Phàm lại có thể lợi hại đến thế. Bây giờ lại được nghe những nhân vật có tiếng tăm này khen ngợi, hắn cũng cảm thấy mình được thơm lây.
Tâm trạng hắn đang rất tốt, trong lòng cũng bắt đầu tính toán.
Thế hệ trẻ trong gia tộc tuy có Mục Ninh Tuyết được bồi dưỡng toàn lực, nhưng những người thuộc dòng chính và dòng thứ khác cũng cần có tài nguyên để phát triển, trở thành lực lượng củng cố địa vị của gia tộc.
Vừa hay, pháp sư chủ tu Hỏa hệ trong Mục Thị gia tộc của họ lại vô cùng khan hiếm.
Tuy rằng thằng nhóc này trước kia đã làm một việc khiến mình vô cùng tức giận, nhưng xét cho cùng đó cũng là do tuổi trẻ bồng bột. Chuyện cũng đã qua mấy năm rồi, không cần phải truy cứu lại làm gì, chi bằng bây giờ cho hắn một chút lợi lộc, để thằng nhóc này chiến đấu vì Mục Thị thế gia.
Chắc chắn là không có chuyện để hắn tiếp cận Mục Ninh Tuyết rồi. Mình có thể đẩy hắn đến chỗ trưởng tử Mục Giang Minh, để hắn bồi dưỡng thằng nhóc này thành một pháp sư Hỏa hệ xuất sắc trong gia tộc, cũng không phải là chuyện gì quá tệ.
Nhân tài mà, dù sao cũng phải thu nhận!
Mục Trác Vân vuốt râu, trong mắt lộ ra vài phần hài lòng. Thấy Mạc Phàm từ sân kiểm tra đi ra, ông ta liền mở miệng nói:
“Mạc Phàm, ngươi lại đây.”
Mạc Phàm liếc nhìn Mục Trác Vân, không biết lão khốn này gọi mình tới làm gì.
Mang theo vài phần nghi hoặc, Mạc Phàm đi tới trước mặt vị lãnh đạo này, ánh mắt bất giác liếc qua Mục Ninh Tuyết một chút.
Mẹ nó chứ, mới mấy năm không gặp mà đã phát triển như vậy… Đây không phải là hại nước hại dân sao!
“Khụ khụ!” Mục Trác Vân ho khan một tiếng.
Mục Ninh Tuyết liền nhìn sang chỗ khác. Mạc Phàm cũng thu hồi lại ánh mắt.
“Ông gọi tôi?”
Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn dáng người cao lớn, cường tráng của Mục Trác Vân.
Đối với người khác, khí thế uy nghiêm của vị vua không ngai Mục Trác Vân này đủ để khiến họ không dám cất lời. Nhưng Mạc Phàm thì khác, người này ngoài việc sinh được một cô con gái xinh đẹp ra, thì toàn thân đều tỏa ra một luồng khí tức của lão khốn.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tử Linh Pháp Sư! Ta Tức Là Thiên Tai