Chương 32: Não ông có vấn đề à?
“Trong trận chiến lần trước, thế gia Mục thị chúng ta vừa hay chiếm được một ít tài nguyên tu luyện hệ Hỏa, mà trong trang viên phần lớn mọi người đều tu luyện hệ Băng. Thiên phú hệ Hỏa của ngươi không tồi, tu vi cũng khiến chúng ta phải nhìn bằng con mắt khác, vì vậy ta định trao phần tài nguyên này cho ngươi. Sau này, ngoài việc đến trường học hàng ngày, ngươi có thể tới chỗ Mục Giang Ninh để cùng nhau tu luyện.”
Mục Trác Vân vừa vuốt râu vừa nói.
Lời này, tất nhiên là đang diễn kịch cho mọi người xem. Đối với Mục Trác Vân mà nói, làm vậy đã là quá nể mặt Mạc Phàm rồi!
Toàn bộ đệ tử chi thứ trong trang viên đều khao khát được thể hiện trước mặt lão, nhưng lão còn chẳng thèm để mắt tới. Mạc Phàm có được cơ hội thế này, so với những đệ tử Mục thị kia thì tốt hơn gấp vạn lần, đúng thực là cá chép vượt Vũ Môn!
Trong xã hội này, một số gia tộc cũng có những trường hợp cá chép vượt Vũ Môn đặc biệt. Mình là gia chủ của gia tộc Mục thị, cũng không thể có tầm mắt thiển cận, chỉ chú ý đến đệ tử trong tộc được.
“Đại ca, việc này... việc này sao được chứ? Thật ra thiên phú của Mục Bạch cũng rất tốt, chỉ là hôm nay nó hơi căng thẳng nên thể hiện không hoàn hảo, hơn nữa nó vốn là người trong tộc chúng ta...”
Mục Hạ sửng sốt, vội vàng nói với Mục Trác Vân.
Còn Mục Bạch đứng bên cạnh thì đã cảm thấy như bị vạn tiễn xuyên tâm. Nghe xong những lời này, hắn như bị người ta quất thêm mấy roi vào thi thể, thảm không thể tả!
Mẹ kiếp, đây chẳng phải là điều mà Mục Bạch hắn khao khát nhất hay sao!
Mục Bạch hao tâm tổn trí chính là để thoát khỏi cái mác đệ tử chi thứ, chân chính trở thành đệ tử nòng cốt của Mục thị, như vậy mới có được tài nguyên phong phú, chứ không phải là một thiếu gia ăn nhờ ở đậu nữa.
Chính mình không có được thì thôi, đằng này cơ hội lại rơi vào tay kẻ mà hắn căm ghét nhất!
Chết rồi mà còn bị tức cho sống lại!
“Việc ta đã quyết, Mục Hạ, ngươi không cần nhiều lời.”
Mục Trác Vân phất tay, vẻ mặt vẫn giữ nụ cười nhìn Mạc Phàm.
Sao nào, nhóc con ngươi vui quá hóa ngốc rồi à??
Còn không mau tới quỳ xuống tạ ơn?
Mục Trác Vân đang khá hài lòng với bản thân, vì lão có thể gạt bỏ hiềm khích để thu nhận một học sinh không thân phận địa vị vào hàng ngũ nòng cốt của Mục thị. Xem ra lão cũng có khí độ của một bậc bề trên lắm chứ!
…
“Mạc Phàm, cậu còn ngây ra đó làm gì, không mau tới cảm tạ sự ưu ái của Mục lão gia đi.” Chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh vội vàng thúc giục.
Trương Tiểu Hầu, Lục Tiểu Bân, Hứa Thanh Lâm, ai nấy đều hâm mộ không thôi. Vừa nãy Mạc Phàm còn là kẻ vô danh giữa biển người, vậy mà trong nháy mắt đã phất lên thành cao phú soái rồi!
Mạc Phàm nhìn gương mặt vẫn đang mỉm cười ôn hòa của Mục Trác Vân, nhất thời ngẩn người.
Hắn nhanh chóng định thần lại, mím chặt môi. Một lúc lâu sau, Mạc Phàm mới mở miệng:
“Não ông có vấn đề à?”
“Ngươi nói cái gì?”
Vẻ mặt Mục Trác Vân đầy nghi hoặc, nhất thời không hiểu tên nhóc này đang nói gì.
“Tôi nói, não của ông có phải có vấn đề rồi không?”
Mạc Phàm lặp lại từng chữ một.
Lần này, mọi người đều nghe rõ mồn một, nhưng biểu cảm trên mặt ai nấy đều rối loạn.
Trời đất quỷ thần ơi???
Não có vấn đề???
Thằng này nói Mục Trác Vân bị bệnh não!!
Chết mất thôi, thằng cha Mạc Phàm này điên rồi!!
Mục Trác Vân đã nghe rõ, lão thở phì phò, mang theo vài phần tức giận nói:
“Ngươi tốt nhất nên cho ta một lời giải thích rõ ràng, bằng không thì…”
“Giải thích à, tất nhiên là có rồi.”
Mạc Phàm gật đầu, mở miệng nói:
“Chẳng phải 3 năm trước, ông ra vẻ ta đây chèn ép nhà tôi lắm sao? Mạc Phàm tôi không phải loại người bị đánh cho một trận rồi được cho chút lợi lộc là liền ngu ngốc trung thành tận tâm. 3 năm trước, ông đối xử với tôi và cha tôi không khác gì chó! Trí nhớ của ông có thể không tốt, nhưng tôi thì nhớ rất rõ. Lão khốn nạn, tôi nói cho ông nghe này, đừng nói là cho tôi vào hàng ngũ đệ tử nòng cốt của gia tộc ông, cho dù bây giờ ông có dâng cả Mục Ninh Tuyết cùng của hồi môn đến tận cửa nhà tôi, cầu xin tôi gia nhập, tôi cũng đếch thèm!! Ông tưởng cả thiên hạ này đều phải xoay quanh thế gia Mục thị của ông à?? Hay là muốn thấy tôi cảm động đến rơi nước mắt?? Ngoài việc não ông có vấn đề ra, tôi chẳng nghĩ ra được lý do nào khác cho hành động hôm nay của ông cả!”
Hắn chửi một tràng như mây trôi nước chảy, phảng phất như trút ra toàn bộ oán giận tích tụ mấy năm qua!
Hiệu trưởng, mấy vị chủ nhiệm, giáo viên Đặng Khải, Mục Hạ, Mục Bạch, Triệu Khôn Tam, chủ nhiệm Tiết Mộc Sinh, học sinh lớp 8 cùng với Mục Ninh Tuyết, tất cả mọi người đều chết lặng.
Còn Mục Trác Vân, sắc mặt đã u ám đến cực điểm!
“Rắc ~~ rắc ~~~~ rắc ~~~~~~~~”
Cơn phẫn nộ hóa thành thực thể, mặt đất dưới chân Mục Trác Vân nhanh chóng đóng băng thành một lớp băng tinh vô cùng rắn chắc, hàn khí tựa như cơn thịnh nộ trong lòng lão, bùng nổ trong không khí!!
Mục Trác Vân đã nổi giận, thật sự nổi giận rồi!
Đã rất nhiều năm rồi không có ai dám nói chuyện với lão như vậy. Nói lão là vua ở cái thành này cũng không ngoa. Những nhân vật cấp cao ngang hàng như hiệu trưởng trường ma pháp, cao tầng của Hội Ma Pháp, thợ săn của Liên Minh Thợ Săn như Đặng Khải đều phải khách sáo với lão. Toàn bộ đám tiểu bối trong trang viên đứng trước mặt lão còn không dám thở mạnh, thế mà cái thằng nhà quê Mạc Phàm này, rốt cuộc là ai cho nó ăn gan hùm mật gấu mà dám nói chuyện với lão như thế!
Lạnh lẽo!!
Hàn khí lạnh thấu xương!!
Lấy Mục Trác Vân làm trung tâm, sân huấn luyện vốn đầy cát sỏi chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã bị đông cứng hoàn toàn thành băng tinh rắn chắc!
Hơi lạnh phả ra, mùa hè nóng nực bỗng chốc biến thành mùa đông rét buốt, mà sân huấn luyện cũng nhanh chóng biến thành một sân băng khổng lồ, trắng xóa như gương.
Cảnh tượng chấn động này khiến tất cả học sinh toàn trường phải kinh hãi hét lên!
Sân huấn luyện biến thành băng trong nháy mắt, mà Mục Trác Vân còn chưa hề phóng thích ma pháp, chỉ dựa vào khí tức của mình đã làm được điều này, chứng tỏ tu vi của lão đã đạt tới cảnh giới cao thâm đến mức nào!
So với chiêu Băng Mạn cỏn con của Mục Bạch, Mục Trác Vân quả thực là một con quái vật khổng lồ không thể lay chuyển.
“Trác Vân, khống chế cảm xúc lại một chút, đây là trường học, còn có những học sinh đến năng lực phòng ngự cũng không có.” Giáo viên Đặng Khải thuộc Liên Minh Thợ Săn bỗng nhiên đứng dậy, chắn giữa Mục Trác Vân và Mạc Phàm.
Bị Đặng Khải chắn trước mặt, luồng sức mạnh đáng sợ của Mục Trác Vân cũng suy yếu đi vài phần, nhưng những người đứng xung quanh vẫn bị khí thế đó dọa cho hô hấp khó khăn.
Thấy Đặng Khải đứng ra, trong số ít người có thể hoạt động tự nhiên, lão sư Đường Nguyệt cũng dừng bước.
Đường Nguyệt không thể để Mục Trác Vân làm hại học sinh của mình, dù nàng chưa chắc đã là đối thủ của gia chủ gia tộc hệ Băng này.
Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm