Chương 34: Phàm ca, lòng tự trọng của anh đâu?

Mục Ninh Tuyết vừa nghe xong, đôi mày thanh tú liền khẽ nhíu lại.

“Con nuôi ta là Vũ Ngang cũng trạc tuổi ngươi, để nó quyết đấu với ngươi đi,” Mục Trác Vân nói.

“Hay là…” Mục Ninh Tuyết định nói thêm điều gì đó.

Nhưng Mục Trác Vân không cho Mục Ninh Tuyết cơ hội nói tiếp, ông ta quay sang nói với Đặng Khải:

“Đặng Khải, ta biết ông muốn chiếu cố đám trẻ, nhưng thằng nhóc này ăn nói hỗn xược với ta, ông cũng nghe cả rồi đấy. Ta nể mặt ông nên nhường một bước, để nó và con nuôi Vũ Ngang của ta tỷ thí. Nếu nó thua, thằng ranh này phải dập đầu xin lỗi đến khi nào ta hài lòng thì thôi. Nếu nó thắng, ta, Mục Trác Vân, sẽ đứng ra xin lỗi nó về chuyện ba năm trước. Ta nói được làm được!”

Mục Bạch và Mục Hạ vừa nghe thấy, vẻ mặt liền rạng rỡ hẳn lên.

Vũ Ngang, lại để cho Vũ Ngang ra tay!

Vẫn là Mục Trác Vân cáo già, ông ta đã đoán được Mục Ninh Tuyết đứng ra thực chất là muốn giải vây giúp cho thằng nhãi kia.

Mục Trác Vân sao có thể bỏ qua cho Mạc Phàm được chứ, dù cho Mục Ninh Tuyết có lòng muốn giúp hắn thì ông ta cũng không thể nuốt trôi cục tức này.

Vũ Ngang là một kẻ tu luyện như điên trong số các đệ tử của gia tộc Mục thị. Mọi người vừa nghe đến tên hắn, ai nấy đều không rét mà run. Nếu Vũ Ngang đã ra tay thì đảm bảo thằng nhóc Mạc Phàm này chết rất thảm!

“Hội Ma Pháp có quy định, quyết đấu ma pháp yêu cầu hai bên phải đủ 18 tuổi trở lên. Cho nên, chuyện này sẽ do ta, Đặng Khải, làm người chứng kiến. Khi Mạc Phàm và Vũ Ngang đủ 18 tuổi, ngày hôm đó sẽ tiến hành quyết đấu ma pháp!”

Đặng Khải nghiêm túc tuyên bố.

Mục Trác Vân hừ lạnh một tiếng, xem như đã đồng ý.

Mạc Phàm gật gật đầu nói:

“Dù sao thì đấu với con gái, ta vẫn không nỡ xuống tay, đổi sang một thằng con trai cũng tốt! Ta sẽ đánh cho nó đến mức cha mẹ cũng không nhận ra!”

Mục Trác Vân mặc cho Mạc Phàm vẫn còn ở đó mạnh miệng. Ông ta đứng vuốt vuốt chòm râu.

Cứ đợi đấy, đến lúc quyết đấu ma pháp ở tuổi 18, xem ta có khiến ngươi chết thảm không, thảm đến mức chỉ còn lại cái da, mất hết cả tôn nghiêm!

Hội Ma Pháp, Liên Minh Thợ Săn, Học Viện Ma Pháp, những tổ chức này đều bảo hộ học sinh ma pháp vô điều kiện, nhưng chỉ cần qua 18 tuổi, trở thành pháp sư trưởng thành thì để xem bọn họ bảo vệ ngươi kiểu gì.

Hiện tại, Mục Trác Vân không cần phải chấp nhặt với một thằng nhóc miệng thối mới 16 tuổi, chờ thêm hai năm nữa, chẳng phải sẽ hành hạ hắn sống dở chết dở hay sao?

Mục Trác Vân tức giận rời đi, hiệu trưởng cùng các vị lãnh đạo khác tất nhiên là vội vàng đi theo hộ tống.

Lúc rời đi, Mục Ninh Tuyết khẽ quay đầu lại nhìn Mạc Phàm bằng ánh mắt đầy ẩn ý, muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết mở lời ra sao.

Mạc Phàm biết Mục Ninh Tuyết muốn giúp hắn.

Để nàng ra mặt giải quyết, chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc Mục Trác Vân ra tay. Một nhân vật tầm cỡ như Mục Trác Vân một khi đã động thủ thì sẽ giáng đòn hủy diệt xuống cả Mạc Phàm và gia đình hắn.

Đáng tiếc, suy tính của nàng đã bị Mục Trác Vân nhìn thấu.

Mục Trác Vân biết Mục Ninh Tuyết chắc chắn sẽ nương tay, nên ông ta liền đổi sang người khác. Người đó là Vũ Ngang – kẻ nổi danh là tên điên cuồng tu luyện nhất của Mục gia để đối phó với Mạc Phàm. Mục Vũ Ngang xem Mục Trác Vân như cha ruột, cho nên chỉ cần Mục Trác Vân muốn Vũ Ngang giết chết Mạc Phàm, tên này chắc chắn sẽ không do dự nửa điểm!

Mục Trác Vân không có lý do gì lại nương tay với một nhân vật nhỏ bé dám mắng chửi mình như vậy. Cứ tạm để hắn ung dung trong trường học hai năm đã, một khi tốt nghiệp, dù có là thiên tài đi nữa, dám đối đầu với Mục gia thì cũng chỉ có chán sống!

Sau một hồi sóng gió, cuối cùng mọi chuyện cũng tạm lắng xuống.

Các bạn học trong lớp nhìn Mạc Phàm, người vừa một giây trước biến thành học thần, rồi lại nhớ tới hành động kinh thiên động địa hắn vừa làm, tất cả đều không nói nên lời.

Thằng Mạc Phàm này, đúng là điên thật rồi!

Đối đầu với gia tộc Mục thị, một trong những đại gia tộc ma pháp, một thế lực khổng lồ, họ chỉ cần tùy tiện lôi ra một người cũng đủ để nghiền nát cả cái trường Ma pháp Cao trung Thiên Lan này rồi…

Nói trắng ra, Mục Bạch ở trường là một trong những học sinh siêu cấp của lớp dẫn đầu, thế mà ở trong gia tộc cũng chỉ là một đệ tử chi thứ mà thôi!

Mạc Phàm ngươi hôm nay biểu hiện quả thực làm mọi người kinh ngạc, nhưng vấn đề là điều đó không có nghĩa ngươi đủ tư cách để khiêu chiến với một con quái vật khổng lồ như gia tộc Mục thị!

Ai, vốn là có thể vượt vũ môn, thế mà lại tự tay hủy hoại không còn một mảnh.

Ai mà không biết ở Bác Thành này, gia tộc lớn nhất chính là Mục thị chứ, đắc tội với họ, từ nay về sau ngươi đừng hòng sống yên ổn.

Ở trường học, may ra còn có nơi bảo vệ an toàn, một khi ra ngoài xã hội, chắc chắn sẽ bị hành hạ đến thảm không nỡ nhìn!

Bồng bột quá, tại sao phải bồng bột như vậy chứ, cơ hội mà bao nhiêu người mơ ước, cứ thế bị Mạc Phàm hắn vứt bỏ, để rồi lại tự dựng lên một kẻ đại địch như vậy.

“Phàm ca, anh ngầu quá đi mất, bọn em sợ lão già Trác Vân kia muốn chết, không ngờ anh lại dám mắng lão là lão khốn không chỉ một lần, hahaha, thật ra rất nhiều người trong bọn em cũng chỉ dám mắng thầm lão như thế thôi.”

Trương Tiểu Hầu tính cách có phần nhút nhát, nhưng lại đặc biệt sùng bái vị đại ca Mạc Phàm này. Lần này, hành động của Mạc Phàm đã biến hắn thành một vị vua trong lòng cậu. Trước kia Mạc Phàm cũng rất được mọi người yêu mến, Triệu Khôn Tam trước đây cũng là kẻ đi theo đại ca Mạc Phàm để gây sự. Sau khi xảy ra chuyện kia, Triệu Khôn Tam mới đầu phục Mục Bạch, từ đó rất nhiều người cũng không dám chơi với Mạc Phàm nữa.

Trương Tiểu Hầu chính là người bạn trung thành của Mạc Phàm. Cậu không quan tâm Mạc Phàm làm ra những chuyện khác người. Tất cả mọi việc Mạc Phàm làm cậu đều tán thành hết!

Chuyện ba năm trước, Trương Tiểu Hầu cũng có biết, hiện tại thấy Mạc Phàm không hề sợ hãi phản kích như vậy, càng làm cho lòng cậu dâng lên sự kính nể, cả đời này có được một vị đại ca khí phách như vậy thật đáng giá!

“Vậy ngươi nói xem, Mục Ninh Tuyết có phải đã bị ta làm cho say mê rồi không?” Mạc Phàm tự mãn nhướn mày.

“Ờm… Cái này cũng khó nói, dù sao lão khốn đó cũng là cha nàng mà,” Trương Tiểu Hầu nói.

“Ai, hôm nay tâm trạng ta rất tốt. Giờ ra nhà ăn đi, ta sẽ đãi thằng ngốc nhà ngươi thêm mấy quả trứng.”

Mạc Phàm vỗ vỗ lên bả vai Trương Tiểu Hầu, rất đắc ý hướng nhà ăn đi tới.

“Ha ha, nếu lúc nãy anh mà nhìn thấy vẻ mặt của Mục Bạch cùng Triệu Khôn Tam, chắc chắn sẽ còn vui hơn nữa,” Trương Tiểu Hầu vui vẻ nói, như trút được một ngụm ác khí.

Tên chó săn Triệu Khôn Tam kia, mặt rõ ràng bị đánh cho sưng vù. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ được tu vi của Mạc Phàm không chỉ cao hơn hắn một bậc. Mà Mục Bạch, càng không cần phải nói. Cả ngày huênh hoang tự đắc rằng lão tử đây là thiên hạ đệ nhất, kết quả là, chẳng phải đã bị Phàm ca anh minh thần võ của chúng ta xử đẹp hay sao?

Cũng giống như việc, Mục Bạch vì để lấy lòng mà nguyện làm con của Mục Hạ, hy vọng Mục Hạ có thể giúp hắn tiến vào hàng ngũ đệ tử hạt nhân của gia tộc Mục thị để tu luyện… Kết quả là lão khốn kia còn chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, ngược lại, lại nhìn trúng Mạc Phàm. Điều khiến người ta phải tròn mắt kinh ngạc chính là Mạc Phàm lại dám đem cái mà Mục Bạch hằng mơ ước vứt đi như rác rưởi, rồi lại chửi thẳng vào mặt lão khốn đó, sảng khoái, thật là sảng khoái!

Không biết lão khốn Mục Trác Vân nghĩ thế nào. Ba năm trước chẳng phải lão đã được lĩnh giáo tính cách hung bạo cùng lời lẽ như rắn độc của Mạc Phàm rồi sao. Ngày hôm nay lão còn ảo tưởng rằng mình bỏ qua hiềm khích lúc trước là có thể chiêu mộ được hắn hay sao? Kết quả là kịch bản đi sai hướng, bị Mạc Phàm mắng cho sấp mặt.

Hôm nay huyết áp của lão khốn Mục Trác Vân chắc chắn đã tăng lên không ít!

“Nhưng mà Phàm ca, nếu như lão khốn đó thật sự mang cả tiểu công chúa lẫn của hồi môn đến tận cửa cầu xin anh gia nhập Mục gia, anh cũng thật sự từ chối sao?” Trương Tiểu Hầu rụt rè hỏi một câu.

“Dĩ nhiên là đồng ý!”

“Xì, Phàm ca, anh không có lòng tự trọng à?”

“À, ngươi nói hình như cũng đúng,” Mạc Phàm đột nhiên vuốt cằm ra vẻ suy tư.

“Anh cũng cảm thấy mình không có lòng tự trọng?”

“Haha, ta nói là, muốn lão khốn đó xin lỗi ta một câu, chứ ta có bảo hắn phải mang Mục Ninh Tuyết cùng của hồi môn gói lại tặng cho ta đâu!” Mạc Phàm cười nói.

Đề xuất Tiên Hiệp: Lăng Thiên Độc Tôn
BÌNH LUẬN