Bất kể quân đoàn Bạch Ma Ưng đông đảo và hiếu chiến đến đâu, tất cả đều biến thành những cái xác bị ăn mòn, hóa thành vũng dịch đen hôi thối rơi xuống mặt đất!
Đồ Đằng Huyền Xà cưỡi tầng sương mù, sừng sững trên bầu trời, cao ngạo nhìn xuống Ngân Sắc Khung Chủ. Nó thậm chí chẳng thèm liếc nhìn đám quân đoàn Bạch Ma Ưng đang lít nha lít nhít lao tới như mưa. Hàng ngàn vạn con Bạch Ma Ưng tấn công nãy giờ cũng không thể hòa tan nổi nửa phần lĩnh vực của nó.
Đồ Đằng Huyền Xà lè chiếc lưỡi đỏ hồng, phì phì đầy khiêu khích, như thể đang chế giễu hành vi ngu xuẩn của Ngân Sắc Khung Chủ.
Ngân Sắc Khung Chủ cuối cùng cũng nhận ra nếu cứ tiếp tục thế này thì chỉ đẩy con dân vào chỗ chết, bèn ra lệnh cho đám Bạch Ma Ưng lui ra, rồi bắt đầu điều khiển đám lông vũ sắc bén quanh thân phóng về phía Đồ Đằng Huyền Xà như một cơn bão táp.
Những lưỡi đao bạc này vừa bị Hỏa Diễm Kỵ Thương của nghị viên Chúc Mông thiêu đốt hơn nửa, uy lực đã suy giảm rất nhiều, chỉ để lại những vệt mờ trên lớp vảy cứng như siêu hợp kim của Đồ Đằng Huyền Xà.
Đồ Đằng Huyền Xà bình thản đứng đó, không né không tránh, vẫn dùng cặp mắt kia nhìn chằm chằm Ngân Sắc Khung Chủ, dường như đang đợi nó tung hết vốn liếng ra.
Trong chớp mắt, thân thể Đồ Đằng Huyền Xà đột nhiên rung lên, hóa thành một tia chớp tím đen lao thẳng về phía Ngân Sắc Khung Chủ.
Lĩnh vực Lợi Nhận dày đặc kia không hề gây ra bất kỳ trở ngại nào. Nó dễ dàng lao tới trước mặt Ngân Sắc Khung Chủ, ngoạm một phát vào một bên cánh của đối phương, sau đó mạnh mẽ lôi tuột nó xuống mặt đất.
...
Ở vùng ven thành phố, vẫn còn rất nhiều người đang hối hả rút vào nội thành. Bởi lẽ, mỗi khi thành phố bị yêu ma tấn công, An Toàn Kết Giới sẽ được kích hoạt ngay lập tức, tạo thành nơi trú ẩn cho người dân.
Thế nhưng phạm vi bảo hộ của An Toàn Kết Giới có hạn, mỗi khu chỉ có thể thiết lập một cái, nên trong thời gian tai nạn bùng phát, việc rút lui hoàn toàn vào bên trong tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.
Nhìn từ trên trời xuống, những con đường đông đúc chỉ là những đường kẻ đan xen nhỏ bé, nhà lầu, xe cộ đều trở nên tí hon, huống chi là con người.
Dòng người phía dưới trông như một đám chấm đen li ti, chỉ khi tụ tập lại mới thấy họ di chuyển một cách chậm chạp. So với toàn bộ quân đoàn Bạch Ma Ưng, tốc độ của họ quá chậm.
Nếu không có một tầng sương độc màu xanh bao phủ vùng ven thành phố, những người này đã sớm thành mồi ngon trong bụng đám Bạch Ma Ưng.
“Trời ơi… mọi người mau nhìn xem đó là cái gì?” Trong một đội sơ tán nhỏ đang tiến về kết giới, vài học sinh đột nhiên phát hiện một sinh vật màu bạc đang rơi xuống từ bầu trời hỗn loạn.
Toàn thân sinh vật này được bao phủ bởi lớp lông vũ sắc bén, tựa như một bộ giáp hạng nặng được vũ trang tận răng, lấp lánh dưới ánh ban mai.
Một bên cánh của nó dường như đã bị bẻ gãy, buông thõng xuống, nặng nề đập xuống mặt đất trước tiên. Cú va chạm khiến một dãy nhà cửa xây dọc theo ranh giới an toàn bị sóng xung kích đánh cho tan nát, cuốn lên bụi mù cuồn cuộn bao trùm mấy khu phố xa hơn!
May mắn là khu vực phía Tây thành phố này đã không còn bao nhiêu người. Sau khi bị đập xuống đất, Ngân Sắc Khung Chủ vô cùng phẫn nộ gượng dậy.
Nó lập tức phủi sạch bụi bặm trên người, có vẻ là một con yêu ma cực kỳ yêu quý bộ lông vũ sạch sẽ của mình.
Ngân Sắc Khung Chủ từ từ đứng dậy, thân thể khổng lồ của nó tựa như quái thú diệt thế trong phim Hollywood. Đường phố, công viên, bệnh viện, trường học, cầu vượt trước mặt nó chẳng khác gì những món đồ chơi mô hình.
Người dân đã rút đi rất xa, nhưng khi họ quay đầu lại từ khoảng cách hơn nửa nội thành, họ vẫn có thể nhìn thấy con chim khổng lồ màu bạc này giương rộng đôi cánh. Điều này tạo ra một cú sốc thị giác và nỗi kinh hoàng tâm lý khủng khiếp!
“Lại có thứ gì đó rơi xuống!” Tại một trường học, một nữ giáo viên đang yểm trợ học sinh rút lui đột nhiên hét lên thất thanh, sợ hãi chỉ tay về phía bầu trời phía tây.
Ngay từ khi còn ở trên không, mọi người đã có thể thấy rõ đó là một con rắn khổng lồ màu xanh đen đang rơi xuống với tốc độ cực nhanh. Sau một thoáng hoàn hồn, mọi người mới nhận ra hình thể của nó còn khổng lồ hơn rất nhiều so với những gì họ thấy lúc trước!
Ngân Sắc Khung Chủ vốn đã là quái thú cấp diệt thế, nhưng Xà Vương kia còn lớn hơn nó gấp đôi.
Vào khoảnh khắc nó đáp xuống, những con phố rộng lớn bên dưới lập tức bị sức mạnh từ cú hạ cánh của Đồ Đằng Huyền Xà nghiền thành tro bụi. Từng đám bụi mù cuộn lên cao ngất khiến những người đang đứng xem ở rất xa không dám tin vào mắt mình!
Trong thế giới quan của những người bình thường, ma pháp là sức mạnh tối thượng mà họ tôn sùng. Nhưng khi so sánh với hai sinh vật cấp quân chủ khổng lồ này, dường như ngay cả ma pháp cũng không cùng một đẳng cấp.
...
Trên đầu Đồ Đằng Huyền Xà, Mạc Phàm và Linh Linh đã sớm bị dọa cho mặt mày trắng bệch!
Đại ca ơi, ngươi muốn đi liều mạng với Ngân Sắc Khung Chủ cũng được, nhưng ít nhất cũng nên thả hai con sâu cái kiến chúng ta xuống trước chứ, cần gì phải cáu kỉnh như vậy!
Đồ Đằng Huyền Xà lúc này quả thực đang rất bực bội, lúc nào cũng chỉ chăm chăm nhìn vào con yêu ma máu lạnh Ngân Sắc Khung Chủ kia.
Cũng may là gã này vẫn còn chút lương tâm, biết điều động vài tầng vảy rắn của mình để bảo vệ Mạc Phàm và Linh Linh. Nếu không, chỉ riêng lực xung kích từ những cú va chạm kinh hoàng giữa hai yêu ma cấp quân chủ cũng đủ để chấn họ thành thịt vụn!
“Hự!!!”
Đồ Đằng Huyền Xà không cho Ngân Sắc Khung Chủ một chút cơ hội nào. Ngay khi Ngân Sắc Khung Chủ vừa định giương cánh bay trở lại không trung, nó lập tức quất chiếc đuôi dài của mình…
Chiếc đuôi rắn to như một dãy núi nhanh chóng quật về phía Ngân Sắc Khung Chủ vừa rời khỏi mặt đất, đánh trúng ngay cái bản mặt dài ngoằng của nó.
Ngân Sắc Khung Chủ lại một lần nữa bị đánh rơi xuống, điều này khiến nó vô cùng phẫn nộ, lập tức quay sang phun ra một luồng sóng âm hủy diệt cực kỳ khủng bố về phía Đồ Đằng Huyền Xà để đáp trả!
Luồng sóng âm hủy diệt này nhanh chóng mở ra một con đường xuyên thẳng qua khu Tây, mạnh mẽ đánh lên người Đồ Đằng Huyền Xà.
Cả một khu vực rộng lớn xung quanh Đồ Đằng Huyền Xà lập tức hóa thành hư vô dưới sức ép của đòn tấn công, ngay cả lớp vảy rắn cứng rắn của nó cũng xuất hiện những vết nứt dưới uy lực của âm thanh.
Thế nhưng Đồ Đằng Huyền Xà vẫn không thèm để ý, mà chỉ lặp lại hành động lúc nãy, một lần nữa hung hăng vung chiếc đuôi to như dãy núi của mình quật về phía Ngân Sắc Khung Chủ.
Cái đuôi mạnh mẽ xuyên qua khu vực âm bạo, quất thẳng vào cái mỏ đang há to của Ngân Sắc Khung Chủ.
Ngân Sắc Khung Chủ chẳng khác nào một ca sĩ đang gào lên bài hát dở tệ thì bị khán giả từ dưới lao lên tặng cho một cái bạt tai trời giáng. Lực lượng âm thanh của nó liền tắt ngấm, thân thể lảo đảo lùi lại mấy bước, giẫm sập một trạm thu phí BOT rồi mới dừng lại được.
“Tên to xác này bá đạo thật!” Trốn trong lớp vảy rắn của Đồ Đằng Huyền Xà, Linh Linh hai mắt lấp lánh ánh sáng sùng bái nói.
Mạc Phàm ở bên cạnh điên cuồng gật đầu.
Lúc bị đưa lên không trung, hắn đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng năm vị siêu giai pháp sư cùng nhau vây công Ngân Sắc Khung Chủ, kết quả bị nó đánh cho tơi bời hoa lá.
Còn khi Đồ Đằng Huyền Xà ra tay thì lại là một trời một vực. Đầu tiên, nó cứ mặc kệ cho Ngân Sắc Khung Chủ thỏa thích dùng lĩnh vực công kích.
Sau đó, nó tặng cho đối thủ một cú cắn thô bạo, sống sượng lôi Ngân Sắc Khung Chủ từ trên cao ném xuống đất. Tiếp theo, nó bồi thêm hai cú quật đuôi chất lượng, đánh cho mặt Ngân Sắc Khung Chủ sưng vù như đầu heo.
Ngân Sắc Khung Chủ ngông cuồng tự đại, sức mạnh ngập trời là thế, nhưng khi đứng trước mặt Đồ Đằng Huyền Xà, ngoài việc tỏ ra phẫn nộ ra thì chẳng làm được gì khác!
“Nhiều người xem thật!” Linh Linh lùi ra sau một chút, mượn nhờ chiều cao đồ sộ của Đồ Đằng Huyền Xà để nhìn về phía trung tâm thành phố Hàng Châu.
Tại đó, vô số người đang quan sát trận chiến. Họ đứng lít nha lít nhít ở những nơi có tầm nhìn tốt, như trên các tầng cao của những tòa nhà chọc trời.
Bất kể là Ngân Sắc Khung Chủ hay Đồ Đằng Huyền Xà đều có hình thể quá ư khổng lồ, cho dù cách hơn nửa nội thành vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng trận chiến sinh tử giữa chúng.
Vozer gọi ta về nhà