Tại khu phế tích bên kia, Nghị viên Chúc Mông có chút không dám tin nhìn về phía Đồ Đằng Huyền Xà. Suốt mấy năm qua, hắn vẫn luôn tìm mọi cách để có thể diệt trừ triệt để mối họa ngầm này của thành phố Hàng Châu.
Thật không ngờ, vào thời khắc nguy cấp nhất, kẻ xoay chuyển cục diện bại trận tưởng chừng đã định đoạt của nhân loại lại chính là con Đồ Đằng Huyền Xà này.
Bây giờ hắn cuối cùng đã hiểu tại sao bộ tộc thủ hộ kia lại tôn kính nó như thần linh của họ. Bởi vì thực lực mà nó thể hiện ra vào giờ khắc này quả thực giống như một vị thần bảo vệ cho tòa thành, một điều khiến người khác khó mà tưởng tượng nổi!
Cả một quân đoàn Bạch Ma Ưng rợp trời kín đất cùng xông tới vậy mà lại không thể nào xuyên qua được kết giới độc khí mà nó bố trí, Ngân Sắc Khung Chủ thì bị nó đánh cho không dám bén mảng vào ngoại thành Hàng Châu nửa bước.
Cùng là cấp quân chủ, thế nhưng sức mạnh của Đồ Đằng Huyền Xà rõ ràng còn cao hơn Ngân Sắc Khung Chủ mấy bậc.
Ở vùng biên giới phía tây thành Hàng Châu có vài con đường cao tốc rộng rãi, men theo vùng bình nguyên nhỏ khô cằn để hướng về những thành thị sâu hơn trong nội địa.
Ngân Sắc Khung Chủ lợi dụng những con đường cao tốc này như một đường băng hoàn hảo để đập cánh lấy đà, sau một hồi nỗ lực cuối cùng cũng bay lên được độ cao hơn mấy trăm mét.
Tuy nhiên, độ cao này cũng chỉ ngang bằng với tầm vươn của Đồ Đằng Huyền Xà mà thôi, nó chỉ cần nhón người lên một chút là có thể cắn trúng con chim bạc đang bay lảo đảo kia.
Đồ Đằng Huyền Xà hiện đang đứng cách Ngân Sắc Khung Chủ khoảng mấy cây số, có vẻ như lần này nó đang thả cho Ngân Sắc Khung Chủ bay lên không trung. Tuy nhiên, cặp mắt lạnh lùng của nó vẫn luôn dán chặt vào con gà gãy cánh kia.
Ngân Sắc Khung Chủ đã bay lên đến độ cao mấy ngàn mét, cơ thể nó được bao quanh bởi những cơn gió lốc xoáy với tốc độ phi thường. Chỉ cần thêm một lúc nữa thôi, nó sẽ có thể trở về với bầu trời, nơi nó có thể triển khai toàn bộ sức mạnh của mình.
Đồ Đằng Huyền Xà lúc này vẫn còn trên mặt đất, nhưng đột nhiên bóng hình nó bắt đầu trở nên mơ hồ, giống như bóng hình soi chiếu dưới mặt hồ, tan ra theo từng gợn sóng lăn tăn.
Nó biến mất rồi! Hệt như lần đầu tiên xuất hiện giữa nội thành Hàng Châu vậy!
Ngân Sắc Khung Chủ trong lúc bay lên vẫn luôn để ý động tĩnh của Đồ Đằng Huyền Xà. Nó vô cùng kiêng kỵ con Đại Xà này, ngay cả việc Đồ Đằng Huyền Xà biến mất cũng không làm nó an tâm hơn chút nào.
Trong lúc nó còn đang chăm chú nhìn xuống dưới, trên đỉnh đầu nó bỗng nhiên xuất hiện một đoàn sương mù màu xanh đen, mà Đồ Đằng Huyền Xà không biết từ lúc nào đã hiện diện trong đám sương mù đó!
Đám sương mù này tựa như đại dương của nó vậy, nơi nào có sương mù, nó liền có thể tùy ý bơi lội ở đó! Thân thể nó lướt một vòng cực nhanh trên không trung, vẽ nên một quỹ đạo hình tròn màu xanh đen khổng lồ, đầu đuôi nối liền.
Phạm vi của quỹ đạo này đủ để bao phủ một cây số xung quanh Ngân Sắc Khung Chủ. Bên trong đường nét đó, Đồ Đằng Huyền Xà đã âm thầm bố trí những chiếc vảy rắn của mình, tựa như đang tạo thành một trận pháp nào đó.
Trong phút chốc, những ấn ký, ngân văn và ký tự cổ xưa bí ẩn bên trong chúng được Huyền Xà kích hoạt, từ xa nhìn lại giống như một đồ án Bát Quái chứa đựng vô số tấm bia chú, che kín cả bầu trời, bao phủ trên đỉnh đầu Ngân Sắc Khung Chủ!
Những luồng sức mạnh từ cõi hư vô dần dần được trận pháp này ngưng tụ lại, biến thành từng khối bia đá mang màu sắc cổ xưa, to lớn kinh người!
Mỗi một tòa bia đá đều cao quá mười mét, chúng chính là do đám ấn ký, ngân văn, ký tự lúc nãy biến thành. Còn đồ án vốn chỉ là những đường nét phát ra hào quang xanh đen thì trong khoảnh khắc đã biến thành một Thương Thiên Bia Ấn do vô số khối đá tảng cổ xưa tụ thành!
Tấm Thương Thiên Bia Ấn này xuất hiện giữa bầu trời vô cùng bắt mắt, cho dù đang đứng ở đầu kia của thành phố vẫn có thể nhìn thấy được.
Nó nặng nề nện xuống một cách chuẩn xác lên lưng Ngân Sắc Khung Chủ, tựa như một viên thiên thạch tròn và phẳng vô tình từ thiên cung rơi xuống nhân gian, mang theo uy lực hủy thiên diệt địa!
Ngân Sắc Khung Chủ bị tấm bia này ép ngã trên mặt đất. Tấm bia ấn có vẻ là một loại Thổ Hệ Ma Pháp rất mạnh, chưa nói đến thể tích kinh người của nó, bản thân ma pháp này còn mang theo một trường trọng lực có thể khiến một tấm bia ấn nặng bằng mấy dãy núi chồng lên nhau!
“Ầm ầm ầm ~~~~~~~”
Ngay cả mặt đất cứng rắn cũng không thể chịu nổi sức nặng này, lập tức bị ép lún xuống, tạo thành một vực sâu không thấy đáy!
Vực sâu này nằm ngay giữa hai con đường cao tốc chạy song song, mặt đường lúc này đã bị nhuộm đỏ bởi máu tươi của Ngân Sắc Khung Chủ…
Bị ép sâu xuống lòng đất!
Đồ Đằng Huyền Xà căn bản không phải để cho Ngân Sắc Khung Chủ chạy thoát, mà là muốn khiến nó ngay cả đứng trên mặt đất cũng không được, trực tiếp trấn áp nó xuống tít lòng đất, quả là thô bạo đến cực điểm!
“Đúng là kỹ năng nghịch thiên mà, đây là năng lực đặc biệt của sinh vật Đồ Đằng sao?” Mạc Phàm từ trên đầu Đồ Đằng Huyền Xà nhìn xuống cái hố sâu không thấy đáy phía dưới, kinh ngạc thốt lên.
Chẳng trách lúc trước Đường Nguyệt có nói, chỉ cần Đồ Đằng Huyền Xà vượt qua được kỳ lột da, những tên nghị viên kia sẽ không có cách nào đụng tới nó được.
Bởi vì Đồ Đằng Huyền Xà ở thời kỳ toàn thịnh sở hữu năng lực kinh thiên động địa, e rằng chỉ thuộc về những sinh vật đứng trên đỉnh cao sức mạnh của thế giới này. Có một vị thần linh mạnh mẽ như vậy che chở, thành Hàng Châu còn có thể gặp phải tai họa gì đáng nói nữa?
Tấm bia đá ở nơi tận cùng vực sâu lúc này đã vỡ vụn thành vô số mảnh. Ngân Sắc Khung Chủ vô cùng chật vật bò ra từ trong đó, toàn thân phủ đầy máu tươi. Ngay cả lớp lông vũ kiên cố như đồng như sắt của nó cũng rơi rụng không biết bao nhiêu mà kể.
Trong trận chiến trước đó, lĩnh vực của nó đã bị Nghị viên Chúc Mông liều mạng phá hủy hơn nửa, hiện tại lại bị Đồ Đằng Huyền Xà thực lực cao hơn một bậc đấm đá như bao cát, quả thực là bị đánh cho thương tích đầy mình!
Dáng vẻ máu me đầm đìa này của Ngân Sắc Khung Chủ, ngay cả nhiều người ở rất xa cũng có thể nhìn thấy.
Mọi người chứng kiến trận chiến này đều kinh ngạc một hồi lâu, đến khi thấy kẻ thống trị Ngân Sắc Khung Chủ bị Đồ Đằng Huyền Xà trọng thương như vậy, họ đều không nhịn được mà vui mừng reo hò.
“Nó thực sự đang bảo vệ chúng ta, con Ma Thiên Xà này rõ ràng đang bảo vệ chúng ta!” Trong thành phố đã có người xúc động hô lớn.
“Đúng vậy, lúc trước chúng ta đã trách oan nó rồi,” một ông lão từng tận mắt chứng kiến trận vây quét ở Tây Hồ khẽ nói.
Vào lúc đó, ông lão này từng cùng những người đứng xung quanh Tây Hồ hưởng ứng lời hiệu triệu của Nghị viên Chúc Mông, hy vọng có thể xử quyết triệt để mầm họa Đồ Đằng Huyền Xà này.
Bây giờ nghĩ lại, đó là một hành vi ngu xuẩn đến mức nào? Nếu lúc đó nó thật sự bị Nghị viên Chúc Mông xử quyết thành công, e rằng họ đã sớm chết dưới vuốt sắc của bầy yêu ma này rồi.
Đường Nguyệt lúc này đang đứng trong đám người phụ trách bảo vệ thị dân, kích động nhìn về phía Đồ Đằng Huyền Xà đang chiến đấu ở đằng xa, trong mắt đã dâng lên lệ nhòa.
Ôn dịch không phải do nó mang đến, nó cũng chưa từng giết bất kỳ ai. Chỉ vì hình thể khổng lồ và khí tức cường đại của nó khiến mọi người sinh lòng sợ hãi. Đâu ai biết nó từ trước đến nay vẫn luôn ẩn mình dưới Tây Hồ, yên lặng bảo vệ thành phố này.
Hiện tại Đồ Đằng Huyền Xà đã có thể tự minh oan, mọi người cũng có cái nhìn hoàn toàn khác về nó, đây chính là kết quả tốt nhất mà Đường Nguyệt vẫn luôn mong đợi!
...
Giữa bầu trời, thế tiến công của quân đoàn Bạch Ma Ưng trắng xóa rõ ràng đã yếu đi rất nhiều. Chúng tự biết không có cách nào phá tan được Kết Giới Độc Xà, vì vậy không tiếp tục đâm đầu vào chỗ chết một cách vô ích nữa.
Ở đường biên giới của kết giới đó, thi thể của Bạch Ma Ưng lúc này đã chất thành từng tầng trên đường phố, trông vô cùng đồ sộ.
Ngân Sắc Khung Chủ sau khi bị Đồ Đằng Huyền Xà đánh trọng thương, dù trong lòng lửa giận có lớn đến đâu cũng không dám làm khó thành phố này nữa.
Nó chỉ dám cất tiếng kêu ra lệnh cho quân đoàn Bạch Ma Ưng bay tới yểm trợ cho nó rút lui. Nó sợ hãi giương cánh bay cao, hướng về phía Tây Lĩnh bên kia…
“Nó định chạy trốn sao?” Linh Linh thắc mắc hỏi.
“Chắc chắn rồi. Kêu gọi cả bầy đàn em đến đánh hội đồng mà không xong, rủ người ta solo thì bị hành cho ra bã, nó không chạy thì còn làm gì được nữa?” Mạc Phàm hả hê nói.