Ưng Hồng Thảo trong Không Gian thủ hoàn được lấy ra, nhanh chóng đưa về tổng khu cách ly. Dù đã trễ một chút thời gian nhưng vẫn kịp trước khi nhóm người nhiễm bệnh thứ hai tử vong.
Lộc tiên sinh dùng tốc độ nhanh nhất chế xuất dược tề chữa bệnh từ đám Ưng Hồng Thảo, phân phát cho tất cả những người bị lây nhiễm. Sau khi uống dược tề, những người mới nhiễm bệnh nhanh chóng khỏe lại, còn những người bệnh nặng hơn chỉ cần nghỉ ngơi thêm vài ngày là có thể hồi phục hoàn toàn.
Bên trong tổng khu cách ly cuối cùng cũng vang lên những tiếng hoan hô và những giọt nước mắt hạnh phúc. Sau khi trải qua một trận dịch bệnh giày vò lại gặp phải một đợt yêu ma tập kích, thể xác và tinh thần của mọi người đều đã bị tra tấn quá nhiều.
Đến lúc này, khi mọi hiểm nguy đã được hóa giải, những người từng lâm vào cảnh khốn cùng nơi đây mới càng thấu hiểu giá trị của sinh mệnh.
Chỉ là họ không hề biết, việc họ có thể sống sót qua trận dịch bệnh và cuộc tập kích này đều nhờ vào sự hy sinh của một thiếu niên và một con Thiên Ưng huyết thống tạp nham.
Con Thiên Ưng huyết thống tạp nham ấy đã được chôn cất ở một góc nào đó trong vùng đất này. Nó cũng giống như Đồ Đằng Huyền Xà đang âm thầm bảo vệ thành phố trong Tây Hồ, xứng đáng được vinh danh như một vị thần hộ mệnh.
Bất kể huyết thống của nó thấp kém bao nhiêu, thực lực của nó nhỏ yếu đến mức nào, thì ân tình hy sinh vì mảnh đất này chắc chắn sẽ được mọi người lưu truyền ngàn năm.
Còn thiếu niên mà con ưng xám đó đã liều mạng cõng về… Mãi đến khi tất cả mọi người đều đã hồi phục, hắn vẫn không tỉnh lại, một mực ngủ say trong cục quân y của cứ điểm phía Tây.
Dù hiện tại hắn chỉ còn là một thân xác trống rỗng không có linh hồn, nhưng vào ngày hôm nay, khi mọi chuyện đã lắng xuống, thân xác ấy lại đang nhận được sự ngả mũ kính phục từ những vị quân nhân cấp cao nhất trong toàn bộ cứ điểm.
Hắn cũng giống như con ưng xám kia, thực lực nhỏ yếu, quân hàm cũng không có, nhưng lại nguyện ý bỏ ra tất cả để bảo vệ mọi người.
Nhìn thi thể lạnh lẽo của một thiếu niên còn rất trẻ tuổi lại được đặt trên nấc thang vinh dự như vậy, mọi người ở đây đều lĩnh ngộ được một điều rằng…
Để đánh giá một người có đáng được tôn kính hay không, tuyệt đối không thể chỉ nhìn vào chức vị và tuổi tác, càng không phải nhìn vào sức mạnh lớn hay nhỏ, mà phải xem liệu người đó có một tấm lòng son sẵn sàng hy sinh vì người khác hay không!
Một sinh vật trông đáng sợ đến cực điểm lại có thể là một vị thần nhân từ luôn bảo hộ, cứu vớt sinh mệnh. Một kẻ trông từ mi thiện mục, nắm giữ quyền cao chức trọng lại có thể là một tên bại hoại tựa như khối u ác tính, gây ra một hồi tai nạn khủng khiếp cho nhân loại!
Nguy cơ lần này đã mang đến thật nhiều bài học đáng giá để mọi người phải suy ngẫm, cũng để lại quá nhiều điều khiến người ta phải ghi nhớ thật lâu.
Chỉ hy vọng tương lai tòa thành Hàng Châu này sẽ không còn bi kịch như vậy nữa, cũng mong rằng trong những giờ phút nguy nan, sẽ có thêm nhiều người như Vương Tiểu Quân, vì việc nghĩa mà không chùn bước.
Những người còn nhỏ tuổi đã dám chấp hành nhiệm vụ xuyên qua quân đoàn Bạch Ma Ưng mà người khác chỉ nghe tên đã sợ mất mật. Những người dù không có quân hàm nhưng lại không hề run sợ trước cường quyền.
Từ cổ chí kim, sự suy vong của một triều đại hưng thịnh thường không đến từ kẻ địch hùng mạnh.
Mỗi một lần đều là vì sau khi đã đạt đến đỉnh cao quyền lực, tự thân họ bắt đầu sa đọa mục nát, không dám chống lại nỗi sợ hãi mất đi tất cả mọi thứ đang lẩn quẩn trong tâm can.
Điều này giống như một loại bệnh dịch, nó lan tràn khắp nơi, dần dần ăn mòn, dần dần phá hoại đi toàn bộ những thứ mà người ta vẫn ảo tưởng là tốt đẹp…
...
“Thật sự không thể cứu sống cậu ấy lại sao?”
Linh Linh nhoài người bên cạnh chiếc giường băng bảo quản thi thể, đôi mắt mang theo vài phần chờ mong, hỏi nhỏ.
“Nghe đồn ma pháp tối cao của Chữa Trị hệ chính là năng lực phục sinh, tuy lão hủ vẫn chưa đạt tới cảnh giới này nhưng ta tin trên thế giới đã có người chạm tới…”
Lộc tiên sinh vuốt chòm râu trắng xám, vẻ mặt có mấy phần bất đắc dĩ, lắc đầu thở dài:
“Chẳng qua, cái gọi là phục sinh kia cũng cần linh hồn được bảo tồn hoàn hảo. Với tình hình thân thể còn nguyên vẹn nhưng linh hồn đã bị cướp đi hơn phân nửa của cậu ấy, nơi duy nhất trên thế giới này có thể cứu sống được chỉ có một chỗ.”
Linh Linh vội vàng hỏi: “Là nơi nào? Mau nói cho con biết đi!”
Lộc tiên sinh có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng: “Chính là Parthenon Thần Điện!”
Vừa nghe thấy danh từ này, trong đầu Mạc Phàm liền lóe lên một tia sáng.
Parthenon Thần Điện? Hình như đây là lần thứ hai hắn nghe về nơi này. Dường như đây là vùng đất thần thánh của một quốc gia nào đó. Lúc hắn hỏi Đường Nguyệt phương pháp cứu chữa cho Hứa Chiêu Đình, câu trả lời của cô cũng chính là nơi này.
Đây rốt cuộc là nơi nào, chẳng lẽ là thánh điện tối cao của Chữa Trị hệ sao?
Nếu nơi này thật sự có thể khiến Vương Tiểu Quân tỉnh lại, chẳng lẽ chính phủ Hàng Châu đứng ra cũng không đủ để thỉnh cầu vị đại sư Chữa Trị hệ trong tòa thần điện kia sao?
“Nếu đã biết nơi nào có thể cứu sống cậu ấy, tại sao không lập tức đưa cậu ấy đến Parthenon Thần Điện?” Linh Linh hỏi lại.
“Vấn đề cụ thể ta cũng không rõ lắm. Nhưng nói chung, hiện tại mang Vương Tiểu Quân tới đó cũng không có ý nghĩa gì!”
Lộc tiên sinh khoát tay áo, nói:
“Bản lĩnh mà họ nắm giữ chính là thức tỉnh linh hồn. Vì vậy, một mặt họ tuyệt đối sẽ không dễ dàng sử dụng kỹ thuật đó, mặt khác họ hiện tại vẫn đang từ chối tất cả khách đến viếng thăm…”
“Đừng nói là chính quyền thành phố đứng ra, cho dù là hội trưởng Hiệp hội Ma pháp của quốc gia chúng ta tự mình thỉnh cầu cũng chưa chắc đổi lấy được một lượt tu bổ linh hồn này!”
“Nếu không được cứu chữa thì cậu ấy có sao không?” Mạc Phàm lo lắng hỏi.
“Tạm thời cậu ấy vẫn đang hôn mê, có lẽ sẽ có kỳ tích nào đó khiến linh hồn từ từ thức tỉnh. Mặc dù hy vọng đó rất xa vời, nhưng chúng ta sẽ tiếp tục chăm sóc để chờ ngày đó xảy ra…” Lộc tiên sinh trả lời một cách chắc chắn.
...
...
Tây Hồ, Hàng Châu, Tô đê… Mỗi lần Mạc Phàm đi qua bờ đê dương liễu xào xạc này, nó lại hiện ra với một dáng vẻ hoàn toàn khác.
Không còn đơn thuần là những hàng liễu tung bay như trước, Tô đê dạo này lúc nào cũng tràn ngập du khách. Họ không ngừng ngước mắt nhìn về phía mặt nước Tây Hồ sóng gợn lăn tăn, hy vọng có thể tận mắt nhìn thấy Đồ Đằng Huyền Xà.
Chỉ sau một đêm, Đồ Đằng Huyền Xà đã trở thành một cảnh quan vô cùng nổi tiếng, hấp dẫn một lượng lớn du khách đến Hàng Châu tham quan, khiến mọi người thậm chí quên đi rằng nơi này không lâu trước còn được đặt trong tình trạng cảnh giới cao độ.
Chỉ tiếc là từ sau trận chiến đó, Đồ Đằng Huyền Xà không còn xuất hiện thêm lần nào nữa. Vì vậy, thứ mà mọi người nhìn thấy cũng chỉ là một mặt hồ phẳng lặng mà thôi.
Chuyện về Đồ Đằng Huyền Xà đã được truyền đi khắp nơi, mọi người cũng ý thức được rằng thành Hàng Châu thực sự đang được một vị thần âm thầm bảo hộ. Chẳng trách trong dòng lịch sử dài đằng đẵng, số lần thành phố này bị yêu ma tập kích lại ít đến vậy!
Mọi thứ dần khôi phục vẻ bình yên vốn có, có những cụ già đang đi tản bộ, có những cặp tình nhân ngồi trên ghế dài hẹn hò, hay cả một gia đình đang chậm rãi thưởng thức cảnh vật nơi đây.
Sau khi nỗi sợ hãi bao trùm cả tòa thành hoàn toàn biến mất, sự ôn hòa và nhàn nhã này lại dễ dàng thấy được. Chỉ là mọi người có biết quý trọng sự an bình này hay không thì chỉ có chính họ mới biết.
“A, đưa cho em!” Đường Nguyệt nhẹ nhàng hất mái tóc đen dài như thác, nở một nụ cười xinh đẹp tựa gió xuân.
Mạc Phàm nghi hoặc nhận lấy món quà Đường Nguyệt đưa tới, sau đó chậm rãi mở lớp vải bọc bên ngoài.
“Đây là cái gì vậy, vừa cứng vừa đen?” Mạc Phàm hỏi.
“Là thứ em muốn đó.” Đường Nguyệt nghiêm túc nói.
Mạc Phàm thầm nghĩ, thứ ta muốn là cô đó Đường Nguyệt, cần gì phải cầm mấy thứ này đến làm gì?
“Đây là vảy do Đồ Đằng Huyền Xà lột ra, em có thể cầm chúng đi chế tạo một cái Khải ma cụ để bảo vệ thân thể!” Đường Nguyệt nhẹ nhàng nói.
“Hehe, sao không cho em nhiều thêm một chút? Em còn muốn làm thêm mấy bộ dự phòng nữa…” Mạc Phàm nhìn qua chỗ vảy rắn chỉ đủ làm một bộ Khải ma cụ rồi gian manh nói.
“Đây không phải dị lân, hơn nữa loại vảy lột này dung luyện vô cùng khó khăn. Ta đã phải tìm một vị đại sư Khải cụ vô cùng xuất sắc mới miễn cưỡng dung luyện được một phần như thế. Nếu em không muốn thì thôi!” Đường Nguyệt không vui nói.
Vật liệu làm ra Khải ma cụ đều rất đặc thù, ngoài ra còn phải trộn lẫn với một phần tài liệu yêu ma chứa dị nguyên tố mới có thể dùng để rèn đúc, tinh luyện, khảm nạm, lạc ấn. Trong số vảy rắn mà Đồ Đằng Huyền Xà lột ra, căn bản không có bao nhiêu cái chứa dị nguyên tố để có thể rèn đúc được.
Ma cụ vốn đã hiếm, không chỉ do việc rèn đúc vô cùng khó khăn, mà còn vì vật liệu chế tạo quá khó tìm!
“Được một cái áo hộ thân là tốt rồi.” Mạc Phàm cười nhếch miệng, nào dám không nhận ân tình này của Đường Nguyệt.
“Vảy rắn là một vật liệu rất đặc thù, đặc biệt là vảy của Đồ Đằng Huyền Xà… Ta nghĩ em nên đến Đông Phương Minh Châu Ma Pháp Tháp tìm một vị Rèn Đúc Sư ưu tú để gia công là tốt nhất, vảy rắn này không phải thứ mà Rèn Đúc Sư bình thường có thể xử lý được.” Đường Nguyệt cẩn thận dặn dò.
“Vâng thưa cô! Em quanh quẩn ở Hàng Châu cũng hơi lâu rồi, phải quay về trường học một chuyến thôi!” Mạc Phàm gối hai tay ra sau đầu, nở một nụ cười lười biếng.
“Vì em đã góp công lớn trong lần hành động này nên Thẩm Phán Hội Hàng Châu quyết định cho em một danh ngạch phi thường hiếm thấy.” Đường Nguyệt cười cười nhìn hắn.
“Là danh ngạch gì vậy ạ?” Mạc Phàm lập tức hỏi.
“Khi em về tới trường sẽ biết thôi, không cần cảm ơn đâu!” Đường Nguyệt nở một nụ cười thần bí.