Mạc Phàm mơ hồ nhớ lại, lần hắn đến bình nguyên hồ Động Đình rèn luyện là khoảng đầu năm, vậy mà lúc chuẩn bị quay về đã gần cuối năm rồi. Điều này khiến hắn không khỏi ngẫm lại, hơn nửa năm qua mình rốt cuộc đã trải qua những chuyện quỷ quái gì thế này?
Đầu tiên là đụng phải một con thằn lằn béo ú mang huyết thống Long tộc, sau đó lại gặp một tên Quân thống tàn nhẫn như ác quỷ.
Tiếp đó, hắn biến thành một gã dã nhân lang thang bên ngoài mấy tháng trời, đấu trí đấu dũng với một con Vũ Xác Cự Tích và một con Chiểu Độc Thiên Công. Cuối cùng, khi đến Hàng Châu thăm cô em gái một chút thì lại dính vào một vụ lớn như vậy.
Nếu không phải hắn vẫn quay về được Học viện Minh Châu, khoác lên mình bộ đồng phục của trường đại học ma pháp, thì có khi hắn đã tưởng mình là đại nhân vật có thể lật tay làm mây, úp tay làm mưa trên thế giới này rồi cũng nên.
“Sao mình có cảm giác Trái Đất này còn không an toàn bằng sao Hỏa nhỉ? Thôi kệ, nghĩ nhiều làm gì, mau về căn hộ thì hơn…”
Mạc Phàm lắc đầu tự cảm thán. Móc chiếc chìa khóa giấu dưới chậu hoa, hắn nhanh nhẹn mở cửa căn hộ của mình.
...
“Chị Kiều, tên Chu Thư Trà kia đúng là quá kiêu ngạo rồi, lại dám huênh hoang trước mặt mọi người là muốn gả chị vào Chu gia bọn họ…” Ngả Đồ Đồ ngồi trong phòng khách, thở phì phò nói.
“Tuy thực lực của hắn cũng khá mạnh, nhưng cũng không thể làm chị khó xử như vậy chứ! Thời đại nào rồi mà còn tưởng mình là tổng tài bá đạo trong truyện chắc? Hừ, ngoại trừ tên Đại Ma đầu khốn kiếp kia, em chưa từng thấy ai ngông cuồng và vô liêm sỉ như hắn cả!”
Mục Nô Kiều lúc này đang ngồi trên chiếc ghế salon yêu thích, thân hình yêu kiều lún sâu vào lớp nệm mềm mại, cao cấp. Đầu nàng hơi ngửa ra sau, mái tóc đen dài tùy ý xõa sang một bên, để lộ chiếc cổ trắng ngần, thanh tú như một con thiên nga cao quý.
Nàng đưa tay xoa xoa mi tâm, vẻ mặt có chút mệt mỏi, không vội đáp lời Ngả Đồ Đồ. Bỗng nhiên như cảm nhận được điều gì, Mục Nô Kiều nghiêng đầu liếc về phía cửa chính, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại.
“Két ~~~”
Cánh cửa dày nặng đột ngột mở ra, một thanh niên dáng người cao ráo, gương mặt luôn phảng phất ý cười bước vào. Hắn liếc nhìn phòng khách một lượt, sau đó tháo giày ném vào tủ, tiện tay treo ba lô lên móc, rồi thuận thế cởi luôn chiếc áo khoác chống lạnh.
Loạt động tác của hắn trôi chảy như nước chảy mây trôi, rõ ràng vô cùng quen thuộc với bài trí nơi này. Cảm giác như hắn đang bước vào nhà mình, hoàn toàn không chút khách sáo.
Trong đại sảnh, cả Mục Nô Kiều và Ngả Đồ Đồ đều trừng lớn hai mắt, nhìn chằm chằm vào gã trai đột nhiên xông vào, ngây người mất mấy giây mới hoàn hồn.
“Chị Kiều, em... em thấy ma phải không?” Ngả Đồ Đồ nói với giọng khó tin.
Nàng vội liếc ra ngoài cửa sổ, thấy ánh mặt trời vẫn đang rực rỡ chiếu sáng khắp phòng khách. Nàng chưa từng nghe nói có loại ma quỷ nào có thể nghênh ngang đi lại giữa ban ngày ban mặt như vậy cả.
Mục Nô Kiều chỉ im lặng nhìn hắn, trong đôi mắt ánh lên những cảm xúc vô cùng phức tạp.
“Là tên khốn nào mà lại ngông cuồng hơn cả gã khốn này vậy, đại tiểu thư Ngả Đồ Đồ cứ nói tên hắn ra, để ta giúp cô… mắng chết hắn.” Mạc Phàm nói một câu chẳng có chút khí phách nào, gương mặt nở nụ cười tùy ý như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Anh… anh… anh…” Ngả Đồ Đồ chỉ vào Mạc Phàm hồi lâu mà không nói nên lời. Nàng cố nuốt nước bọt, điều chỉnh lại tâm trạng, cuối cùng mới hét lên được: “Không phải anh chết rồi sao?”
Mạc Phàm cười hì hì đáp: “Có bao nhiêu người nhảy vực còn chưa chết, ta đây sao có thể dễ dàng lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân như vậy được. Huống hồ ta vẫn luôn canh cánh trong lòng về hai cô nhi quả phụ các cô, để người khác hớt tay trên không phải là phong cách của ta.”
“Phì phì, chúng tôi là chị em, không phải mẹ con!” Ngả Đồ Đồ bực bội mỉa mai lại: “Anh đừng có đánh trống lảng. Rốt cuộc anh là người hay là quỷ?”
“Nếu là người, sao ai cũng bảo anh chết rồi? Còn nếu là quỷ, thì thành quỷ rồi mà vẫn còn tơ tưởng đến chị em bọn tôi, đúng là cầm thú không bằng!”
“Nói cho anh biết, Ngả Đồ Đồ tôi đã thức tỉnh Vong Linh hệ rồi đấy, nếu anh dám bước thêm bước nữa, tôi sẽ thu phục anh ngay!” Ngả Đồ Đồ sợ hãi hét lớn.
Bên cạnh, Mục Nô Kiều dường như muốn nói gì đó, bèn dùng tay kéo Ngả Đồ Đồ ra sau.
Ngả Đồ Đồ thấy vậy liền dũng cảm giang hai tay che chở cho chị mình, nói tiếp: “Đừng hòng đụng vào một sợi tóc của chúng tôi. Anh tốt nhất là mau đi đầu thai lại đi…”
Mục Nô Kiều cuối cùng không nhịn được nữa, vội bước lên trước, dùng thân mình che cho Ngả Đồ Đồ.
“Chị, em không sợ đâu!” Ngả Đồ Đồ hấp tấp nói.
Mục Nô Kiều ho nhẹ một tiếng, mặt hơi ửng đỏ, thấp giọng đáp: “Cái đó… Đồ Đồ, em mặc đồ vào trước đã.”
Ngả Đồ Đồ nghe xong liền choáng váng, chậm rãi cúi đầu xuống. Nàng kinh hoàng phát hiện ra đôi thỏ ngọc căng tròn của mình đang phơi bày trần trụi trong không khí, kích động đến mức toàn thân run lên!
“A a a a!!!” Ngả Đồ Đồ vừa kinh hãi vừa xấu hổ hét ầm lên: “Tên cầm thú nhà anh! Anh làm gì quần áo của tôi rồi?!”
Ngả Đồ Đồ vừa la hét, vừa vội vàng ôm lấy bộ ngực vô cùng nảy nở của mình chạy biến lên lầu. Thân là một cô gái sở hữu “hàng nóng” size 34D đúng chuẩn “mặt học sinh, thân hình phụ huynh”, cảnh tượng sóng vỗ bờ đê hùng vĩ khi nàng chạy đi khiến Mạc Phàm suýt nữa thì xịt máu mũi.
Mục Nô Kiều nhìn theo bộ dạng thất kinh của Ngả Đồ Đồ, không khỏi đưa tay vỗ trán thầm nghĩ: “Não con bé này đúng là chậm mấy nhịp mà…”
Căn hộ này đã một thời gian dài chỉ có hai người họ ở. Ngoài trời tuy lạnh nhưng trong nhà lúc nào cũng bật máy sưởi.
Ngả Đồ Đồ bình thường vốn tùy tiện, ở nhà thấy áo ngực chật chội là sẽ thẳng tay cởi ra. Mà sau khi cởi, nàng lại thường lười mặc lại quần áo, cứ thế ngồi trên ghế salon xem ti vi, hoàn toàn không có hình tượng thục nữ.
Rất nhiều cô gái khi ở nhà một mình cũng thường như vậy, chỉ là cả hai đều không ngờ tên khốn Mạc Phàm này lại từ xó xỉnh nào đó đột nhiên “đội mồ sống lại” trở về… khiến cho một thiếu nữ ngây thơ cứ thế bị người ta nhìn sạch sành sanh.
“Vẫn là thói quen của nàng tốt hơn… Nàng không thấy bất ngờ sao?” Hiện tại trong đại sảnh chỉ còn lại Mạc Phàm và Mục Nô Kiều, hắn liền buông một câu có chút gian tà để trêu chọc nàng.
Mục Nô Kiều trừng mắt giận dỗi. Vốn dĩ nàng đang mừng rỡ vì thấy Mạc Phàm còn sống, nhưng sau một hồi náo loạn như vậy, nàng liền không nhịn được nói: “Đều nằm trong dự liệu cả! Người ta hay nói họa hại sống ngàn năm, loại người như anh làm sao mà chết dễ dàng như thế được!”
“Hóa ra nàng cũng đanh đá lắm đấy chứ, hay là việc ta sống lại thực ra đã sớm khiến nàng phương tâm đại loạn, chỉ là ngại không dám thừa nhận thôi đúng không?” Mạc Phàm cười tủm tỉm nhìn Mục Nô Kiều.
Mục Nô Kiều không thèm để ý đến tên lưu manh này nữa. Nhưng dù sao, nhìn thấy hắn vẫn còn sống sờ sờ như vậy cũng thật tốt. Nếu không, dù nàng có thật sự vứt bỏ hết mọi đoan trang hiền thục để chạy đến mắng hắn, tên này cũng chẳng thể nghe được.
“MẠC PHÀM!!!!” Tiếng gầm sư tử Hà Đông của Ngả Đồ Đồ đột ngột vọng xuống từ lầu hai, khiến cả căn phòng rung chuyển.
Mục Nô Kiều liếc mắt lên lầu, rồi lại nhìn Mạc Phàm, nói: “Anh tự lo đi.”
Nói xong, Mục Nô Kiều liền xỏ đôi dép bông của mình, lắc nhẹ vòng eo nhỏ tinh tế rồi bước lên lầu, bỏ lại một mình Mạc Phàm đứng trong đại sảnh hứng chịu tiếng gầm gừ của cô nàng ngực khủng kia.
“Không phải nên có một cái ôm thắm thiết kiểu sinh ly tử biệt hay sao?” Mạc Phàm nhìn theo bóng lưng Mục Nô Kiều nhẹ nhàng bước lên lầu, cười khổ nói.
Khi Mục Nô Kiều đã lên đến nơi, nàng mới quay lại liếc Mạc Phàm một cái nhưng không biểu lộ cảm xúc gì, tiếp tục đi về phòng mình. Mạc Phàm nhìn theo bóng lưng thon thả mỹ miều của nàng, trong lòng thầm hô đáng tiếc, đáng tiếc.
Mục Nô Kiều vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi tựa lưng vào cánh cửa. Nàng chậm rãi ngẩng đầu, nhắm mắt lại, thở phào một hơi như trút được gánh nặng ngàn cân.
Một lúc lâu sau, khóe môi hồng nhuận của nàng mới khẽ nhếch lên. Đôi mắt trong veo lại một lần nữa mở ra, trong đó ánh lên niềm vui và sự hứng khởi, như thể tất cả mọi thứ sắp xảy ra đều sẽ vô cùng đáng để mong chờ.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Vozer hóa giấc mơ xanh