“Mục tỷ tỷ, mau lại đây xem, tên Đại Ma đầu kia lại gây chuyện rồi. Hắn ngang nhiên mắng rất nhiều người của Hỏa Viện là rác rưởi ngay tại giảng đường chính, lại còn chê chủ nhiệm Ngụy Vinh dạy học có vấn đề. Ha ha ha, tên Đại Ma đầu này đi tới đâu là nơi đó có chuyện vui để xem!” Trong giảng đường của Mộc Hệ, Ngải Đồ Đồ vui vẻ cầm điện thoại di động đưa cho Mục Nô Kiều đang ngồi niệm phép bên cạnh.
Tuyệt đại đa số người trong Chủ giáo khu của Minh Châu học phủ đều rất quy củ, chỉ thi thoảng mới xuất hiện vài kẻ phô trương ngông cuồng gây chuyện trong trường, nhưng theo Ngải Đồ Đồ nhận xét, đa số bọn chúng chỉ là giả vờ trang bức mà thôi.
Nhưng Mạc Phàm thì khác, hắn đi tới đâu là nơi đó không có ngày thái bình. Quả không hổ danh là Đại Ma đầu, mới ngày đầu đi học lại đã dấy lên sóng gió lớn như vậy, tất cả bài đăng mới nhất trên diễn đàn toàn trường đều đang thảo luận về chuyện này!
“Mấy tên con em thế gia kia lúc nào cũng nghĩ cách để phô trương danh tiếng của mình trong Chủ giáo khu, không tiếc làm những chuyện tốt để khiến mọi người chú ý. Còn hắn tuy thân cô thế cô, nhưng lúc nào cũng làm ra mấy chuyện kinh thiên động địa như vậy.” Mục Nô Kiều không nhịn được mà mỉm cười.
“Đúng đấy, đúng đấy, tháng trước tên Tiếu Gia Hà của Tiếu gia tự biên tự diễn cái Săn ma đại hội gì đó, rồi cách đây không lâu hai đại công tử của Chu gia và Lý gia còn đỉnh phong quyết chiến trên đỉnh Nga My nữa. Nhưng nếu so với Đại Ma đầu thì quả thực không cùng một đẳng cấp!” Ngải Đồ Đồ vui vẻ cười nói.
“Chỉ là lần này hắn gây chuyện hơi lớn rồi.” Mục Nô Kiều sau khi vui cười một trận cũng không khỏi lo lắng cho Mạc Phàm.
Chủ giáo khu không thể so sánh với Thanh giáo khu trước kia. Đa số sinh viên trong Thanh giáo khu đều là tân sinh viên, mới từ trường phổ thông lên, thực lực phổ biến ở trình độ Trung cấp, dù có vốn liếng cũng không dễ dàng bộc lộ.
Còn ở Chủ giáo khu này, tất cả mọi người đều là Trung cấp pháp sư, cũng là những người có địa vị và trình độ nhất định trong xã hội. Bọn họ đại diện cho những phe phái, thế lực khác nhau, trong đó không thiếu những kẻ thiên phú trác việt, bối cảnh hùng hậu, thực lực kinh người.
Quy định của Chủ giáo khu cũng rất đơn giản, chỉ cần ngươi chưa đột phá đến Cao cấp pháp sư thì vẫn có thể ở lại trường tiếp tục tu luyện.
Điều này cũng có nghĩa là, trong Chủ giáo khu này, từ Cao cấp trở xuống thì quái thai gì cũng có!
Lấy ví dụ như Mục Nô Kiều, nàng là sinh viên năm nhất tiến vào Chủ giáo khu, thế nhưng thực lực của nàng ở Thực Vật hệ cũng chỉ xếp hạng 145, ngay cả top 100 cũng không thể lọt vào.
Đương nhiên, thành tích này nếu chỉ xét trong đám tân sinh viên thì cũng được xem là cực kỳ xuất chúng rồi.
...
Trở về căn hộ của mình, Mạc Phàm thoải mái nằm trên ghế sa lông uống nước hoa quả.
Phòng này cái gì cũng không nhiều, chỉ có đồ ăn vặt và hoa quả là đặc biệt nhiều, tất cả đều do Mục Nô Kiều và Ngải Đồ Đồ mua về, Mạc Phàm xưa nay không hề khách khí với hai vị “ái phi” của mình chút nào.
Mới nghỉ ngơi chưa được bao lâu, điện thoại của hắn liền nhận được tin nhắn của Linh Linh, bảo mình đến Thanh Thiên Săn Sở một chuyến.
Mạc Phàm lúc này mới sực nhớ mình đã rất lâu không đến Săn Sở báo tin cho Bao lão đầu, nhưng chắc hẳn ông ấy cũng biết chuyện mình còn sống trở về Ma Đô.
Mạc Phàm đi ra khỏi cửa, bật điện thoại lên bắt một cuốc Grab.
“Lúc nào rảnh phải đi kiếm giấy phép cho Tật Tinh Lang mới được, nếu không mỗi lần ra ngoài đều phải gọi xe thế này, nhiều lúc thật bất tiện. Không biết thú triệu hồi có cần làm biển số không ta?” Mạc Phàm thầm nghĩ.
...
Khi hắn đến Thanh Thiên Săn Sở, liền nhìn thấy Bao lão đầu vẫn một bộ dạng phờ phạc ngồi sau quầy bar như trước, có vẻ như chuyện làm ăn gần đây không tốt lắm, không nhận được đơn hàng lớn, đến cả trà cũng không dám uống loại đắt tiền.
“Bao lão đầu, ta về rồi đây!” Mạc Phàm cười xán lạn chạy tới bắt chuyện.
“Hừ, tiểu tử ngươi chết ở bên ngoài càng tốt, sau đó Thanh Thiên Săn Sở của ta sẽ chiêu mộ một thợ săn có trình độ hơn, lại không bỏ bê công việc như ngươi!” Bao lão đầu không vui nói.
“Khà khà, đừng nói vậy mà, ta vẫn luôn trông cậy vào chỗ của ngài để kiếm thêm chút sinh hoạt phí đấy. Đúng rồi, Bao lão đầu, ta có một ít vật liệu chế tạo Khải ma cụ không tệ, ngài quan hệ rộng rãi, có thể giới thiệu cho ta một thợ rèn lợi hại được không? Ta muốn làm cho mình một kiện Khải ma cụ, kẻo mất mạng.” Mạc Phàm nói.
“Giá rèn đúc Khải ma cụ không rẻ đâu, ngươi có tiền không?” Bao lão đầu nhướng mày hỏi lại.
“Tiền thì vẫn có một ít, ta mới vừa gây ra một chút phiền phức nhỏ, không có một món ma cụ ưng ý thì đúng là không dễ đối phó.”
Thi thể của Vũ Xác Cự Tích đã được Mạc Phàm đưa cho Cách Mạn xử lý, sau đó cô nàng này vô cùng giữ chữ tín, gửi lại cho Mạc Phàm 19 triệu vào tài khoản.
Không cần dị phẩm, cũng không cần tinh phách, chỉ một bộ thi thể thôi đã bán được 19 triệu, điều này khiến Mạc Phàm thật khó tin nổi.
Bất quá, sinh vật cấp Thống lĩnh quả thực không hề dễ giết, không cẩn thận là mất mạng như chơi!
“Ta sẽ liên hệ với một người bạn cũ, ngươi mang tài liệu và tiền đến Hiệp Hội Ma Pháp Đông Phương Minh Châu tìm hắn là được. Nếu ngươi đã về rồi thì vừa vặn ở chỗ ta có một ít ủy thác tồn kho chưa xử lý, ngươi và Linh Linh giải quyết đi.” Bao lão đầu lôi ra một chồng giấy ủy thác.
“Không thành vấn đề!” Mạc Phàm vỗ ngực, ra vẻ mọi chuyện cứ để ta lo.
Sau khi đọc sơ qua một mớ thư ủy thác, sắc mặt của Mạc Phàm liền trở nên kỳ quái.
Cũng không phải do những ủy thác này quá biến thái, mà trời ạ, đây là ủy thác kiểu gì vậy?
“Vào cống ngầm bắt một con Huyết Văn Cự Nhãn Tinh Thử, chuyện này tùy tiện giao cho một pháp sư thợ săn là được rồi. Còn cái này, thú cưng mới mua bỏ chạy, cần người đi bắt nó về. Lại còn cái quỷ này nữa, thu phí bảo kê giùm công ty XXX. Bao lão đầu, ngài sắp chết đói rồi hay sao, loại ủy thác hỏng bét này mà cũng nhận?” Mạc Phàm sắp ngạc nhiên tới mức rớt cả cằm.
“Khụ khụ, mấy ngày trước ta có việc ra ngoài, nên nhờ một người bạn đến trông quán hộ, ai ngờ hắn ta lung tung nhận về một đống lớn ủy thác. Để đảm bảo tỷ lệ hoàn thành của Thanh Thiên Săn Sở chúng ta, những thứ này chỉ có thể phiền ngươi rồi. Ai bảo ngươi là thợ săn yếu nhất của Thanh Thiên Săn Sở chúng ta đâu.” Bao lão đầu trêu chọc.
“Toàn mấy cái ủy thác vài vạn đồng, đúng là lãng phí thời gian!” Mạc Phàm khó chịu mắng.
Với thực lực bây giờ của hắn, tùy tiện nhận một tờ ủy thác cũng phải có giá khởi điểm ít nhất là mười vạn. Tuy Trung cấp pháp sư ở Chủ giáo khu của Đại học Minh Châu nhiều như chó, nhưng nếu so với biển người mênh mông ngoài xã hội, thì Trung cấp pháp sư vẫn rất cao quý, lệ phí ra tay không hề ít hơn một minh tinh lớn lên sân khấu chút nào!
“Ngươi cũng đừng oán giận nữa, mau đi xử lý đi. Sau này nếu có ủy thác nào giá cao một chút thì ta sẽ để dành cho ngươi. Tiện thể nói cho ngươi biết, chi phí thuê người bạn cũ kia của ta rèn đúc Khải ma cụ không hề rẻ, chút tiền lẻ của ngươi chưa chắc đã mời được hắn đâu.” Bao lão đầu nói với vẻ lúng túng, trên thực tế hắn cũng cảm thấy những tờ ủy thác này có chút mất mặt, lấy biển hiệu vàng của mình mà đi nhận những thứ này quả thực là tự hạ thấp thân phận.
Mạc Phàm cảm thấy thật đau khổ, sắp tới phải đi làm cu li cho người ta, số tiền kiếm được phỏng chừng chỉ đủ để trang trải tiền thuê nhà xa xỉ và chi tiêu thường ngày của hắn.
Hồi tưởng lại thời mình ngược bạo Cự Tích Ngụy Long, giết Vũ Xác Cự Tích, cứu vớt Đồ Đằng Huyền Xà, đánh đuổi Ngân Sắc Khung Chủ, những chiến tích oanh liệt phong quang biết bao. Bây giờ lại phải đi làm thám tử bắt gian, giúp người tìm chó, dán quảng cáo lên cột điện, quả thực là làm nhục tôn nghiêm của một cường giả
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽