Ánh mắt Ngụy Vinh liếc qua Trịnh Giai Tuệ, sau đó từ từ chuyển sang Đông Phương Liệt, nói tiếp:
“Xếp hạng giữa ngươi và hắn cách xa nhau không chỉ vì thiên phú trác tuyệt, bối cảnh xuất sắc, tu luyện khắc khổ hay kỳ ngộ đặc biệt. Vị trí của hắn là thành quả sau khi vượt qua 1147 người có điều kiện tương tự, sau vô số trận chiến đấu tàn khốc mới đạt được. Xếp hạng của hắn lúc này không còn là vấn đề thực lực đơn thuần nữa. Ngươi cảm thấy trong đại sảnh này có rất nhiều kẻ không bằng ngươi, đúng không? Được lắm. Chỉ bằng những lời ngông cuồng này của ngươi… ta sẽ cho ngươi xếp hạng 100 trên Hỏa Bảng tháng này. Ta sẽ cho ngươi cảm nhận một chút xem học viên trong top 100 Hỏa Bảng mỗi ngày phải chịu đựng những gì!”
Giọng Ngụy Vinh trở nên nặng nề hơn.
Mạc Phàm thấy vị chủ nhiệm hệ nghiêm túc như vậy, cũng cười nói:
“Ta chẳng qua chỉ khó chịu với câu nói vũ nhục của ông lúc trước thôi... Có cần phải giương cung bạt kiếm thế không?”
“Hỏa viện của ta không cho phép những lời sáo rỗng. Ngươi cảm thấy ta dạy dỗ ra không ít phế vật, đúng không? Vậy ta sẽ cho ngươi biết cảm giác bị phế vật đánh bại là như thế nào!” Ngụy Vinh nói, không có ý định bỏ qua cho Mạc Phàm.
Những lời cần nói, Mạc Phàm đã nói hết rồi. Nhưng lão hắc tinh tinh Ngụy Vinh này cũng chẳng chịu nghe. Mạc Phàm cũng đành bó tay. Không biết gã chủ nhiệm hệ hắc tinh tinh này xếp mình hạng 100 là có dụng ý gì đây?
Ngụy Vinh cũng không muốn tiếp tục dây dưa về vấn đề này nữa. Chuyện lần này, một tháng sau sẽ rõ.
Hắn bắt đầu công bố xếp hạng kiểm tra tháng này và tài nguyên phân phối cho mọi người.
Từ đầu đến cuối, Mạc Phàm đã chọc giận không ít người ở đây. Nhận được cái danh tiếng này, hắn cũng xem như hài lòng.
Hắn vỗ vỗ vai cô nàng nam tính Hoàng Tinh Lệ ở phía trước, hỏi:
“Ngươi nói xem, lão hắc tinh tinh tự nhiên xếp ta hạng 100, có phải lão bị ta chọc cho tức đến hồ đồ rồi không? Ta xếp hạng 100 hình như được phân phối tài nguyên tư chất cũng không ít đâu nhỉ.”
Hoàng Tinh Lệ nghe vậy liền tỏ vẻ xem thường, trong lòng thầm nghĩ thì ra cũng chỉ là một tên ngốc.
“Ngươi nghĩ xếp hạng cao trên Hỏa Bảng thì sẽ được thoải mái sao? Ngươi có biết những người xếp từ hạng 100 trở lên phải đối mặt với những lời khiêu chiến không ngừng nghỉ của vô số người xếp hạng sau hay không? Thứ hạng càng cao, số lời khiêu chiến nhận được lại càng nhiều. Bọn họ sẽ không để cho ngươi yên ổn đâu. Kể cả khi ma năng của ngươi cạn kiệt, họ vẫn cố tình khiêu chiến. Một khi ngươi thua, thứ hạng của ngươi sẽ thuộc về kẻ khiêu chiến. Đáng lẽ ngươi nên an phận làm một tên học viên chuyển hệ. Nếu thật sự có bản lĩnh, ngươi có thể lặng lẽ đẩy thứ hạng của mình lên từ từ, lúc đó sẽ không ai để ý đặc biệt đến ngươi. Giờ thì hay rồi, ngươi không khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết. Số người muốn đánh chết ngươi ở đây không tới 1000 thì cũng tầm 800. Sau này, ngươi chưa chắc đã được sống yên ổn trong học phủ Minh Châu nữa. Ta có một đề nghị, nhân lúc mọi chuyện chưa bắt đầu, ngươi mau chóng rời khỏi trường đi. Nếu không, ngươi sẽ chết rất thê thảm đó.” Hoàng Tinh Lệ nói với Mạc Phàm.
Thật sự, Hoàng Tinh Lệ cảm thấy hành động vừa rồi của Mạc Phàm phải gọi là “kẻ tìm đường chết đệ nhất toàn trường”. Nhưng nghĩ đến cảnh một tháng sau hắn sẽ bị mọi người hành cho thân tàn ma dại, Hoàng Tinh Lệ thấy cho hắn một lời khuyên vẫn tốt hơn.
“Mẹ kiếp? Quy tắc bảng xếp hạng là như vậy sao? Được phép khiêu chiến liên tục, chẳng phải mình sẽ bị xa luân chiến à? Đến cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có?” Mạc Phàm kinh ngạc nói.
“Ngươi chẳng biết tình hình thế nào mà đã dám khoác lác. Lần này dù là thần tiên cũng không cứu nổi ngươi đâu!”
Mạc Phàm nghe vậy liền cảm thấy nhức đầu, xoa trán. Lần này mình ra oai có vẻ hơi quá lố... rồi!
Sau khi nghe Hoàng Tinh Lệ giải thích, Mạc Phàm cuối cùng cũng hiểu ra quy tắc của bảng xếp hạng. Ai mà ngờ được, lão hắc tinh tinh kia xếp mình ở hạng 100 chính là nhằm vào cái quy định không hạn chế khiêu chiến này. Nghĩ tới cảnh lúc ngủ, lúc ăn cơm, lúc đi dạo phố tán gái đều sẽ có người nhảy ra khiêu chiến, những ngày tháng đó quả thật không biết sống sao cho nổi.
Nếu không được, hết cách, có lẽ đành phải đến chỗ Tiêu viện trưởng một chuyến, bảo ông ấy chuyển mình sang Lôi hệ. Mình có cảm giác không thể ở lại Hỏa hệ được nữa rồi!
Hiện tại, thực lực Mạc Phàm mạnh thì mạnh thật, nhưng nếu không toàn lực thi triển, hắn cũng chưa chắc đã quét ngang được toàn bộ học phủ Minh Châu.
Bên trong chủ giáo khu của học phủ Minh Châu, cao thủ nhiều như mây. Chỉ có cấp bậc Trung cấp trở lên mới có tư cách bước vào. Mà ở đây, mọi người nhận được rất nhiều tài nguyên, không ít người đã tu luyện tới đỉnh cao của Trung cấp. Trong số đó, cũng không thiếu những người sở hữu linh chủng.
Ví dụ như tên Đông Phương Minh, nếu xét về thực lực, hắn cũng không thua kém Mạc Phàm là bao. Hơn nữa, hắn còn có không ít ma cụ đắt đỏ hơn cả mình. Ngay cả Dực ma cụ xa xỉ như vậy mà hắn còn có, nói gì đến mấy cái linh chủng kia.
Chưa kể ở đây còn có những kẻ mạnh hơn hắn nữa… Muốn đánh thắng được bọn họ, e rằng Mạc Phàm phải dốc hết sức lực mới có cơ may.
“Giả sử ta xếp hạng 100… có phải những người xếp hạng trên 100 sẽ không được khiêu chiến ta, đúng không?” Mạc Phàm vội vàng hỏi.
Mạc Phàm cảm thấy những người có khả năng uy hiếp hắn có lẽ là những cái tên trong top 100 này.
“Đó là điều đương nhiên. Làm gì có tên nào ăn no rửng mỡ lại đi khiêu chiến kẻ xếp hạng sau mình chứ? Thắng thì không tăng được xếp hạng, lại còn lãng phí ma năng quý báu.” Hoàng Tinh Lệ nói.
“Thì ra là vậy. Thế thì vẫn còn tốt chán.” Mạc Phàm nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm.
“Vẫn còn nói được như vậy sao? Quả nhiên, tự đại đến vô biên… Khoan đã, ta thân với ngươi lắm à? Ngươi hỏi ta mấy thứ này làm gì? Mau tránh xa ta ra một chút, cái tên thần kinh này!” Hoàng Tinh Lệ đột nhiên ý thức được điều gì đó, nhất thời thở hổn hển nói.
Mạc Phàm nghe vậy liền cười hắc hắc. Hắn cảm thấy cô nàng nam tính này cũng rất thú vị.
…
Đại hội Hỏa viện vừa kết thúc, Mạc Phàm liền ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc tỏa ra khắp đại sảnh.
Cũng may, trước khi kết thúc hắn đã ba chân bốn cẳng chuồn mất. Chứ nếu ở lại, có lẽ chỉ cần ánh mắt của mọi người ở đây cũng đủ thiêu hắn ra tro rồi.
“Còn tưởng anh hùng thế nào, chẳng phải cũng cong đuôi chạy mất dép sao!” Hoàng Tinh Lệ thấy Mạc Phàm vội vàng chạy trốn, hừ lạnh một tiếng.
“Tên của hắn nghe có chút quen tai.” Đinh Vũ Miên ngồi một bên, nhìn thoáng qua hướng Mạc Phàm vừa chạy, nhỏ giọng nói.
“Ngươi biết hắn?” Hoàng Tinh Lệ có chút kinh ngạc nhìn Đinh Vũ Miên.
Nàng biết Đinh Vũ Miên là người thế nào. Ngay cả 10 người đứng đầu Hỏa Bảng cũng không biết thực lực của nàng ra sao, làm sao có chuyện nàng lại để ý đến một tên vô danh tiểu tốt như vậy được!
Đinh Vũ Miên lắc đầu, không nói gì thêm.
Chủ nhiệm hệ Ngụy Vinh vừa rời đi, cả đại sảnh liền nổ tung.
Từng tốp người hùng hổ lao về phía Mạc Phàm vừa ngồi lúc nãy. Cả đám đều xắn tay áo lên, chuẩn bị xử lý Mạc Phàm.
“Mẹ kiếp! Lại để tên tiểu tử đó trốn thoát rồi!”
“Hắn chạy lúc nào vậy? Mấy người ngồi cạnh hắn làm ăn kiểu gì thế? Không biết trông chừng hắn một chút à?”
“Tôi… chúng tôi cũng không biết hắn chuồn từ khi nào.”
“Hừ! Chạy trốn thì có ích gì. Trực tiếp phát động khiêu chiến là được. Hiện tại, hắn là người xếp hạng 100 trên Hỏa Bảng đấy. Ở đây cứ 10 người thì ít nhất cũng có 9 người có thể khiêu chiến hắn. Trừ phi hắn cam tâm tình nguyện nhường lại tài nguyên, nếu không thì cứ đánh cho hắn một trận, để hắn biết thế nào là thê thảm.” Triệu Quý cười lạnh nói.
Mẹ kiếp! Vị trí thứ 100 đáng lẽ ra là của Triệu Quý hắn.
Tài nguyên tư chất được phân phối giữa hạng 100 và 101 có sự chênh lệch rất lớn. Thế mà không biết từ đâu lòi ra một tên Mạc Phàm đẩy hắn xuống hạng 101. Thật tức ói máu. Vì vậy, Triệu Quý vô cùng oán hận Mạc Phàm.
“Tần Tùng, ngươi cho tên tiểu tử kia biết tay đi. Xử lý tên này, kiểu gì chúng ta cũng kiếm được chút uy tín. Cao thủ trong Hỏa viện nhiều lắm. Nếu chúng ta không nhanh chân chà đạp hắn, e rằng mọi người sẽ không còn nhớ tới xã đoàn Kim Hỏa của chúng ta đâu.”
“Đùa giỡn với một tên xếp hạng bét trong top 100 thì có gì thú vị.” Người tên Tần Tùng nói.
“Tôi có nghe đồn, trong đám tân sinh viên năm đó từng có một tên đại ma đầu tên gọi hình như cũng là Mạc Phàm. Hắn hành động cực kỳ tùy tiện. Không biết tên này có phải là hắn không?”
“Tên Mạc Phàm kia không phải đã chết khi làm trao đổi sinh rồi sao?”
“Chắc không phải hắn đâu. Tên Mạc Phàm kia là hệ Triệu Hoán mà.”
“Cũng đúng.”
“Tự nhiên tặng không tài nguyên tư chất cho hắn. Chúng ta tranh thủ thời gian chém chết hắn đi!”
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽