Cả Hỏa Viện im phăng phắc. Bọn họ đều không ngờ Triệu Quý, kẻ mạnh nhất trong số những người khiêu chiến, lại thất bại.
Triệu Quý thật sự đã quá bất cẩn! Rõ ràng đang nắm chắc phần thắng, vậy mà lại để Mạc Phàm tung một đòn hồi mã thương lật kèo.
Mà kể cũng lạ, cái khiên ma cụ của đối phương cũng quá đặc biệt rồi, lại có cả hiệu ứng phản đòn như vậy. Người bình thường đúng là không thể nào ngờ tới điểm này…
Quan trọng nhất là tên đại ma đầu này quả thật đã bị thương bởi Liệt Quyền của Triệu Quý, trông ra dáng một kẻ bại trận. Ai mà biết được cái khiên ma cụ kia lại giấu giếm sát cơ như thế?
“Hiệu quả phòng ngự của Minh Ly Thuẫn không tính là mạnh lắm, nhưng năng lực phản đòn lại không tồi. Đúng là không phí tiền mua!” Mạc Phàm cất Minh Ly Thuẫn đi, lẩm bẩm một mình.
Hắn vốn định cười, nhưng vết bỏng trên người lại đau đến mức không cười nổi. Vết bỏng này không quá nghiêm trọng, nhưng cũng đủ khiến hắn không tài nào tập trung tinh thần để vẽ Tinh Quỹ, hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.
Triệu Quý đi về phía đối diện sân đấu, đôi mắt vẫn oán độc nhìn chằm chằm Mạc Phàm, đến nỗi suýt chút nữa đụng phải một thanh niên có mái tóc nhuộm vàng óng.
Chàng trai tóc vàng kia có làn da trắng nõn, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt vuông vức góc cạnh đậm chất Tây phương nhưng vẫn giữ được nét đẹp trai Á Đông.
So với làn da đầy những sắc tố đen kỳ quái trên mặt Triệu Quý, chàng trai này quả thực nổi bật hơn nhiều.
“Thì ra mày cũng ở đây… Ha ha, chỉ thiếu chút nữa là tao đã có thể làm rạng danh Triệu thị chúng ta rồi!” Triệu Quý nói với chàng trai tóc vàng.
Nhưng mà… mùi vị hỏa diễm của tao chắc chắn cũng khiến hắn khó chịu lắm, từng mảng da thịt bỏng rát đau đớn…
Chàng trai tóc vàng cao hơn Triệu Quý nửa cái đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống hắn.
Bỗng nhiên, chàng trai tóc vàng vung tay, tung một cái tát như trời giáng xuống mặt Triệu Quý.
“Bốp!!!!!!!”
Cái tát này vang lên chói tai. Trên sàn đấu, mọi người đang bàn tán xem nên xử lý tên đại ma đầu kia thế nào thì đột nhiên thấy Triệu Quý bị đánh. Lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này.
“Người này là ai vậy??”
“Đúng thế, tên Triệu Quý này không phải dạng vừa đâu… vậy mà cũng dám đánh hắn!”
“Chuyện gì thế, chuyện gì thế? Vừa nãy tôi không thấy, sao Triệu Quý lại bị ăn tát??”
Mọi người lập tức xôn xao bàn tán. Họ thấy rõ Triệu Quý bị đánh lùi lại mấy bước, mấy chiếc răng dính đầy máu thậm chí đã văng xuống đất.
Một cái tát của chàng trai tóc vàng không biết nặng đến mức nào!
Máu từ khóe miệng Triệu Quý trào ra, đôi mắt hắn tràn đầy phẫn hận nhưng lại không dám biểu lộ ra ngoài. Triệu Quý nhìn chằm chằm người em họ này, càng nhìn càng không thể tin nổi.
“Tao không phải chỉ thua một trận khiêu chiến thôi sao…?” Triệu Quý cố gắng kìm nén.
Những người quen biết Triệu Quý đều cảm thấy khó tin. Tên này vốn là kẻ có thù tất báo, tại sao khi đối mặt với người này lại không dám nổi giận chút nào?
Bị tát một cú trời giáng trước mặt bao nhiêu người như thế chẳng lẽ chưa đủ mất mặt sao, không lẽ không nên xông lên liều mạng với kẻ kia à??
“Cút ngay cho tao! Đừng để tao phải phế mày…” Chàng trai tóc vàng gằn giọng với Triệu Quý.
Rõ ràng thân phận của Triệu Quý thấp hơn người kia rất nhiều. Dù phải chịu bao nhiêu sỉ nhục, hắn cũng không dám hé răng nửa lời. Hắn liếc xuống chân, cố nén cơn giận rồi nhanh chóng rời đi.
“Vị bạn học này, hành động lỗ mãng trong trường như vậy là không hay đâu!”
Thầy giáo Bạch Mi liếc thấy cơn thịnh nộ của chàng trai tóc vàng, lên tiếng khuyên bảo.
“Xin lỗi thầy Bạch! Em chỉ đang xử lý việc nhà thôi ạ…”
Chàng trai tóc vàng nhanh chóng nở một nụ cười. Dáng vẻ lúc này của hắn và kẻ hung thần ác sát ban nãy cứ như hai người hoàn toàn khác nhau.
Ngụy Vinh cũng thấy cảnh này. Học viên của mình bị đánh, ông ta đương nhiên không vui.
Có điều, thấy Triệu Quý ngay cả một câu cũng không dám cãi lại, ông ta cũng đoán được chàng trai tóc vàng này có lai lịch không nhỏ. Vì vậy, ông ta cũng không muốn xen vào chuyện không đâu.
Rất nhiều người không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ có Mạc Phàm trên đài là nở nụ cười…
“Hơn nửa năm không gặp, tính khí lúc nào lại nóng nảy như vậy?” Mạc Phàm dường như quen biết chàng trai tóc vàng, đứng trên đài lên tiếng chào hỏi.
“Cậu thì vẫn như xưa! Nếu không phải rảnh rỗi buồn chán nghe ngóng về trận đại chiến khiêu chiến này, tôi cũng không biết cậu đã về trường đấy…” Chàng trai tóc vàng cũng cười đáp lại, như thể bạn cũ lâu ngày gặp lại.
“Khiêu chiến bình thường thôi mà!” Mạc Phàm đáp.
“Chuyện đó tôi không quản… Tôi chỉ quan tâm đến kẻ nào dám làm tổn thương bạn của Triệu Mãn Duyên này. Bất kể hắn là ai, tôi đều không khách khí, huống hồ chỉ là một con chó nhà tôi nuôi thôi mà…” Triệu Mãn Duyên nói.
“Tóc nhuộm không tồi…” Mạc Phàm cười nhạt.
“Tôi còn tưởng lần này gặp lại cậu sẽ là ở trong quan tài chứ… Tốt lắm, tích cực tham gia hoạt động của trường!” Triệu Mãn Duyên cười lớn, trong mắt có gì đó lóe lên.
Lần trước nhìn thấy Mạc Phàm, đó là một Mạc Phàm với mái tóc dựng đứng, toàn thân bao bọc bởi một luồng năng lượng tà ác ngút trời.
So với cái gọi là thí nghiệm ác ma của tên ma quỷ quân thống Lục Niên kia, hắn còn đáng sợ hơn gấp bội.
Cứ ngỡ sẽ không bao giờ gặp lại tên khốn đã hóa thân thành ác ma này nữa.
Điều khiến Triệu Mãn Duyên mừng rỡ và xúc động vô cùng chính là hôm nay lại được thấy một Mạc Phàm bằng xương bằng thịt đứng ngay trước mặt.
Cảnh tượng này dường như giống hệt năm đó, khi tên này lần đầu tiên bước vào Minh Châu học phủ, ngông cuồng cướp đoạt tài nguyên toàn hệ, một mình đứng tại đây liên tục khiêu chiến hai trăm học viên Hỏa hệ.
Triệu Mãn Duyên xác nhận Mạc Phàm không chết, nỗi lo trong lòng cũng lập tức tan biến.
Thằng chó Triệu Quý kia dám làm tổn thương huynh đệ sinh tử của Triệu Mãn Duyên này. Về nhà, bản thiếu gia nhất định phải xử lý nó cẩn thận.
Cái mạng của Triệu Mãn Duyên hắn chính là do Mạc Phàm cứu về. Mạc Phàm chính là ân nhân của cả Triệu gia bọn họ!
Mà một thân tu vi cùng với linh chủng của Triệu Quý đều do Triệu gia ban cho, đánh hắn một cái tát như vậy đã là quá nhẹ rồi!
Triệu Mãn Duyên cũng không làm phiền nhã hứng khiêu chiến toàn bộ Hỏa Viện của Mạc Phàm. Hắn thản nhiên ôm cô bạn gái mới quen, tìm một vị trí đẹp ngồi xuống xem kịch vui.
Mạc Phàm thấy Triệu Mãn Duyên lại đổi bạn gái cũng chẳng nói gì thêm. Hắn đã sớm cạn lời với tên này từ lâu.
“Người khiêu chiến kế tiếp, số 467…” Ngụy Vinh đọc tên người tiếp theo.
Nhưng Triệu Quý đã bại, những người khiêu chiến sau đó cũng chẳng tạo ra chút uy hiếp nào cho Mạc Phàm. Kẻ nào lên đài cũng dễ dàng bị Mạc Phàm đánh bại.
Số người khiêu chiến đã vượt qua hai trăm, trận đấu kéo dài đến tận nửa đêm.
Nếu là ngày thường, mọi người đã sớm về phòng nghỉ ngơi hoặc tiến vào minh tu. Thế nhưng hôm nay, người có mặt tại cuộc so tài vẫn đông nghịt.
Những người khiêu chiến sau Triệu Quý đều không có chút uy hiếp nào đối với Mạc Phàm, dù cho hắn không hề tiêu tốn ma năng cho ma pháp Trung cấp.
Tất cả bọn họ đều bị thương rời sân dưới những đòn tấn công cấp thấp của Mạc Phàm.
Tuy nhiên, dần dần mọi người cũng phát hiện ra một chuyện đáng mừng, đó là Mạc Phàm đã có dấu hiệu sức cùng lực kiệt.
Thực ra từ lúc đấu với Triệu Quý, Mạc Phàm về cơ bản đã không còn bao nhiêu sức chiến đấu.
Hắn có thể đánh bại Triệu Quý hoàn toàn là dựa vào chiêu thức bất ngờ của Minh Ly Thuẫn để thắng hiểm mà thôi.
“Cuối cùng thì đại ma đầu cũng kiệt sức rồi! Tiếp theo chắc chỉ cần một người xếp hạng trong top 200 là có thể cầm cự với hắn không khó.”
“Đừng nói top 200, chỉ cần không phải lũ gà mờ xếp hạng ngoài 600 thì về cơ bản đều có thể hạ gục hắn!”
Mấy học viên Hỏa Viện bàn tán với nhau.
“Không biết các người có gì mà mừng? Các người đã phải thay phiên hơn hai trăm người rồi đấy!” Một học viên hệ khác cười nhạo.
“Ít nhất còn hơn là bị quét sạch! Nếu vậy thì toàn bộ học viên Hỏa Viện thực sự trở thành trò cười mất…”
Mối đe dọa từ đại ma đầu Mạc Phàm đã trở thành sự thật. Bọn họ bây giờ đúng là bắt đầu thấy sợ tên học viên chuyển hệ này.
Đương nhiên, điều đáng sợ nhất là nếu người này hoàn thành tất cả các trận khiêu chiến, thì Hỏa Viện bọn họ sau này đừng hòng ngẩng mặt lên nhìn các viện khác!
✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩