“Người thách đấu cuối cùng, hạng 173 Chu Đồng.” Ngụy Vinh vỗ đùi gọi to.
Không biết tự lúc nào, chỉ còn lại người thách đấu cuối cùng. Ngay cả Ngụy Vinh cũng phải thừa nhận, tên học sinh chuyển hệ này quả thực có chút đáng sợ.
Dù đây là xa luân chiến chứ không phải hỗn chiến, nhưng số học viên Hỏa hệ bị Mạc Phàm hạ gục đã nhiều đến mức có thể xếp thành một bức tường người cao ngất!
Nghe tin người thách đấu cuối cùng lại là Chu Đồng, hạng 173, đám học viên Hỏa hệ như chết đuối vớ được cọc, tinh thần phấn chấn trở lại.
Có vẻ ông trời vẫn còn đối với họ rất công bằng! Ngay cả khi Mạc Phàm có thể niệm ra được một cái pháp thuật thì hắn cũng không thể đánh bại được người trong top 200 của Hỏa hệ.
“Thằng cha Chu Đồng này đúng là vớ bẫm rồi! Biết thế mình cũng đăng ký muộn một chút, biết đâu lại là người chốt hạ.” Một học viên có vẻ không cam lòng nói với mấy người bên cạnh.
“Đừng mừng vội! Hỏa hệ chúng ta bị một tên chuyển hệ cho bay màu hơn hai trăm người rồi. Sau này ra đường chắc không dám nhận mình là học viên Hỏa hệ nữa quá!” Một học viên khác lập tức dội cho hắn một gáo nước lạnh.
“Dù sao cũng tốt hơn là toàn quân bị diệt…” Tên học viên kia ngượng ngùng bào chữa.
“Cũng phải, cũng phải!” Mấy học viên bên cạnh hắn lập tức gật gù đồng ý.
Chu Đồng, hạng 173, chính là niềm hy vọng cuối cùng của họ. Hắn có vóc người thấp lùn, cặp răng cửa to quá khổ chìa ra trông rất dị, đôi mắt híp lại lúc nào cũng ánh lên vẻ kiêu ngạo. Ngoại hình này thật sự khó mà ưa nổi.
“Ta còn tưởng mình đăng ký muộn thế này thì đã lỡ mất cơ hội ngàn năm có một rồi chứ! Ai ngờ ngươi lại có thể trụ được đến tận bây giờ…”
Chu Đồng nhìn Mạc Phàm, nở nụ cười gian như chuột, mở miệng nói.
Nhìn qua tưởng rằng Chu Đồng chỉ tùy ý nói chuyện, nhưng trên thực tế, cặp mắt gian xảo của hắn lại vô tình hay cố ý hướng về một người. Kẻ đó… chính là Lưu Kiềm!
Thực ra quan hệ giữa Chu Đồng và Lưu Kiềm cũng bình thường. Nhưng khi biết hắn là người thách đấu cuối cùng, Lưu Kiềm đã tìm đến nhờ hắn một việc.
Việc đó chính là phải khiến Mạc Phàm bị thương nặng, ít nhất là nằm liệt giường một tháng. Nếu hoàn thành tốt, Chu Đồng sẽ nhận được một khoản tiền không hề nhỏ từ Lưu Kiềm.
Chu Đồng với Mạc Phàm vốn không thù không oán. Mặc dù Mạc Phàm có sỉ nhục Hỏa hệ, nhưng việc ấy cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến hắn.
Nhưng có tiền vào thì chuyện lại khác. Đối phương chỉ là một tên pháp sư đã cạn kiệt ma năng, hắn có thể ung dung giải quyết. Khỏi phải nói, kèo này thơm đến mức nào!
Mạc Phàm đứng đó, sắc mặt có chút tái nhợt. Trận chiến này kéo dài quá lâu, ma năng của hắn đã tiêu hao gần như cạn kiệt.
Hơn nữa, vết thương trên người hắn dường như đang dần chuyển biến xấu đi, có thể chống đỡ tới hiện tại quả không dễ dàng chút nào.
“Thầy Ngụy Vinh, mau tuyên bố bắt đầu đi, đừng cho hắn thêm thời gian nghỉ ngơi!” Chu Đồng thúc giục, vẻ mặt không thể chờ đợi hơn được nữa để hái quả ngọt chiến thắng.
Ngụy Vinh gật đầu, vừa định tuyên bố bắt đầu trận đấu thì một giọng nói vang lên cắt ngang lời của hắn.
“Hôm nay tới đây thôi!” Tiêu viện trưởng không biết đã đến từ lúc nào, đúng lúc Ngụy Vinh định tuyên bố bắt đầu thì lên tiếng ngăn cản.
“Tiêu viện trưởng!”
“Viện trưởng!”
Các giảng viên, bao gồm cả Ngụy Vinh, đều vội vàng hành lễ. Tuy Hỏa viện không thuộc quyền quản lý trực tiếp của Tiêu viện trưởng, nhưng dù sao người ta cũng là Viện trưởng, vẫn phải nể mặt ba phần.
“Mạc Phàm, ngươi xuống đi! Không cần phải cá chết lưới rách, điều đó không tốt cho sự phát triển của ngươi ở Hỏa hệ sau này!” Tiêu viện trưởng nói với Mạc Phàm.
“Vâng, ngài nói cũng phải!” Mạc Phàm gật đầu.
“Hãy xin lỗi thầy Ngụy Vinh, xin lỗi các đàn anh, đàn chị ở Hỏa hệ. Dù sao ngươi cũng là người mới đến…” Tiêu viện trưởng ra vẻ muốn dàn xếp ổn thỏa.
“Cái này… được thôi!” Mạc Phàm không phải là người hiếu thắng, chần chừ một chút rồi cũng gật đầu đồng ý với đề nghị của Tiêu viện trưởng.
Nếu Tiêu viện trưởng đã lên tiếng, tiếp tục dây dưa nữa cũng không có lợi. Mạc Phàm nhìn Ngụy Vinh, khẽ cúi đầu xin lỗi. Sau đó, hắn lại hướng về phía các học viên Hỏa hệ mà cúi đầu.
Thấy Đại Ma Đầu tỏ vẻ thành khẩn nhưng lời xin lỗi lại qua loa cho có lệ, đám học viên Hỏa hệ ngẩn ra trong giây lát.
Theo suy nghĩ của bọn họ, Mạc Phàm không phải nên xin lỗi từng người một sao? Sao chỉ một câu nói của Tiêu viện trưởng lại có thể gạt phăng tội danh này của hắn đi như thế?
“Tiêu viện trưởng, nếu hắn không cúi đầu xin lỗi từng người trong Hỏa hệ thì sau này chúng ta làm sao có chỗ đứng được nữa?” Rốt cuộc có người không nhịn được hỏi.
“Nếu thật sự tiếp tục, Chu Đồng chắc chắn không phải là đối thủ của Mạc Phàm!” Tiêu viện trưởng nhỏ giọng nói với Ngụy Vinh.
Cố Hàn đứng một bên cũng gật gật đầu. Kỳ thực ông đã ra hiệu cho Ngụy Vinh nhiều lần nhưng hắn ta lại không hề phát hiện ra!
Tiêu viện trưởng không muốn quá nhiều người biết thiên phú thật sự của Mạc Phàm. Dù sao cũng sắp tới giải đấu các học viện thế giới, ông phải ẩn giấu chuyện Mạc Phàm sở hữu tới bốn hệ.
Chuyện này bại lộ quá sớm cũng không có lợi cho họ. Bởi vậy, Tiêu viện trưởng liền nhỏ giọng nói với Ngụy Vinh vài câu.
Ngụy Vinh vốn không ngốc, mặc dù Tiêu viện trưởng nói rất mơ hồ nhưng hắn cũng không khỏi giật mình. Rất nhanh hắn đã hiểu ra tại sao Tiêu viện trưởng lại đứng ra dàn xếp chuyện này… ngài ấy thực ra là đang bảo vệ danh dự cho Hỏa viện của họ đấy.
Tiêu viện trưởng tất nhiên biết Mạc Phàm là tên biến thái có bốn hệ. Trận đấu này nếu tiếp tục kéo dài, với cái tính tình có chút cố chấp của hắn thì chắc chắn sẽ sử dụng đến Ám Ảnh hệ.
Cân nhắc tới tương lai còn muốn Mạc Phàm tham gia giải đấu thế giới, Tiêu viện trưởng không muốn lá bài tẩy này bị lộ ra, dù sao giải đấu này đối với học viện vô cùng quan trọng.
“Nếu vậy thì hôm nay kết thúc ở đây.” Ngụy Vinh cũng không dám lằng nhằng thêm. Nghe Tiêu viện trưởng nói mấy câu kia, hắn cũng không dám đem danh dự của Hỏa hệ ra đùa giỡn. Nếu Mạc Phàm đã xin lỗi hắn và các học viên Hỏa viện thì cũng nên bỏ qua là vừa.
“Chuyện này không thể cho qua dễ dàng như vậy được!”
“Để Chu Đồng tiếp tục đánh với hắn!”
“Đúng vậy, hắn đã nói Hỏa hệ đa phần đều là phế vật, phải để hắn cúi đầu xin lỗi từng người chúng ta!”
Ngụy Vinh đã hài lòng với kết quả này, nhưng đám học viên Hỏa hệ vốn kiêu ngạo lại không nghĩ vậy.
Bọn họ muốn Mạc Phàm phải cúi đầu xin lỗi từng học viên Hỏa hệ một. Dù gì hôm nay cũng đã mất hết mặt mũi rồi, nếu không bắt hắn cúi đầu nhận lỗi thì làm sao cứu vãn danh dự được nữa!
“Hắn không phải rất ngông cuồng sao? Ta thừa nhận thực lực hắn rất mạnh, có lẽ mạnh đến nỗi đa số chúng ta đều đánh không lại. Nhưng nếu hắn muốn trắng trợn dẫm lên danh dự của chúng ta như vậy thì đừng hòng đi dễ dàng…”
Các học viên bị Mạc Phàm đánh bại đương nhiên là ấm ức trong lòng. Hiện tại hắn đã nỏ hết đà, rõ ràng là sắp thua. Tuyệt đại đa số bọn họ đều không muốn dễ dàng bỏ qua cho hắn.
“Này, tôi nói đám người Hỏa viện các người đừng có mà không biết xấu hổ thế chứ! Đổi lại là tôi, một mình cân hơn hai trăm người như vậy thì còn tâm trí đâu mà xin lỗi từng người một, không thấy mất mặt à?” Ngải Đồ Đồ đã đứng quan sát từ lâu, không nhịn được mà mắng.
“Đúng đấy, không chừng người ta thấy Hỏa hệ các người thua thảm quá nên mới nể mặt cho qua. Ai ngờ các người lại được đằng chân lân đằng đầu…” Những người hệ khác đa phần đều đứng về phía Mạc Phàm.
“Không nghe Tiêu viện trưởng và thầy Ngụy Vinh đã nói cho qua rồi à? Các người chẳng qua là ghen tị Mạc Phàm hôm nay quá nổi bật nên mới viện cớ giữ gìn danh dự thôi… Đúng là nực cười!”
Người của Hỏa viện xưa nay hung hăng bá đạo, không xem các viện khác ra gì. Ngày hôm nay, bọn họ bị một học sinh chuyển hệ dạy dỗ một trận, thật sự khiến người ta hả hê!
Nghe học viên các hệ khác nói như vậy, đám học viên Hỏa hệ lại càng tức giận, càng không muốn để cho Mạc Phàm chạy thoát!
Ai cần lời xin lỗi tập thể, họ càng muốn nhìn thấy cái tên hung hăng ngông cuồng này cúi đầu xin lỗi từng người, từng người một!!
Đề xuất Voz: Những câu chuyện tâm linh em đã gặp khi đi làm!