Ngụy Vinh nghe thấy tiếng phản đối của đám học sinh, sắc mặt lập tức sa sầm.
Vốn có tướng mạo thô kệch, nên một khi sầm mặt lại, Ngụy Vinh trông càng thêm hung thần ác sát. Toàn bộ Hỏa viện vẫn đặc biệt kính nể vị chủ nhiệm hệ này.
“Tất cả im miệng cho ta!” Ngụy Vinh quát lớn một tiếng, âm thanh của hắn nhanh chóng át đi mọi lời kháng nghị của mọi người. Ở trong học viện này, chỉ cần Ngụy Vinh nhíu mày thì sẽ không có ai dám hó hé thêm nửa lời.
Ánh mắt Ngụy Vinh quét qua đám học viên Hỏa viện, cất giọng nói:
“Hôm nay, ta rất thất vọng về các ngươi, cuộc khiêu chiến này đến đây là được rồi, tiếp tục nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Vốn dĩ ta muốn mỗi một học viên trong Hỏa viện đều trở thành tinh anh, trở thành Pháp Sư xuất sắc, cho nên mới hà khắc như vậy với một học sinh chuyển hệ giữa chừng.”
“Hắn đã dùng thực lực của mình để chứng minh rằng hắn mạnh hơn tuyệt đại đa số học viên Hỏa hệ. Nếu các ngươi có bất mãn với hắn thì sau ngày hôm nay hãy đường đường chính chính khiêu chiến, chứ không phải ồn ào vào lúc này để vớt vát chút tự tôn nhỏ mọn đó!”
“Tự tôn là thứ phải dùng chính đôi tay mình để giành lấy. Ta hy vọng có một ngày, một học viên nào đó có thể đánh bại tên học sinh chuyển hệ này vào lúc hắn huy hoàng nhất. Đó mới là câu trả lời xứng đáng nhất dành cho Hỏa viện chúng ta.”
Những lời này của Ngụy Vinh vang vọng trong đầu đông đảo học viên Hỏa viện, những kẻ mù quáng muốn theo đến cùng cũng đã quên rằng hôm nay bọn họ đã thua, không ít người bắt đầu cảm thấy xấu hổ.
Thầy Bạch Mi khẽ gật đầu, trên mặt nở nụ cười, thầm nghĩ nếu sớm giải quyết như vậy thì đã không gây ra nhiều tranh cãi trong viện.
“Mạc Phàm, em xuống đi, vết thương trên người em cũng không nhẹ, cố gắng chống đỡ có thể sẽ làm lỡ việc trị liệu.” Thầy Bạch Mi nói.
Mạc Phàm gật đầu, hắn quả thực cảm thấy rất khó chịu, may mà Tiêu viện trưởng đã kịp thời chạy tới.
Hắn bước xuống, đi tới bên cạnh Tiêu viện trưởng, mở miệng lẩm bẩm một câu: “Lão gia à, sao giờ này ngài mới tới.”
Tiêu viện trưởng cũng lườm hắn một cái rồi đáp: “Chỉ là chút chuyện vặt, có gì mà khó chịu?”
Mạc Phàm cười hì hì, không nói gì thêm.
“Mau đi trị liệu đi.” Tiêu viện trưởng nhìn vết thương trên người Mạc Phàm cũng có chút không nỡ, vội vàng nói.
Mọi chuyện đã ngã ngũ, bất kể là Hỏa viện hay các viện khác dù vẫn còn tiếc nuối cũng chỉ có thể rời khỏi trường đấu. Trận khiêu chiến này kéo dài từ ban ngày đến tận đêm khuya, chắc chắn sẽ trở thành một giai thoại lưu truyền rất lâu trong trường.
...
“Cũng may là Linh chủng Hỏa hệ ta đưa cho em có kháng hỏa rất mạnh. Đổi lại là người khác bị thiêu đốt lâu như vậy mà không đi trị liệu, khẳng định là phải nằm dưỡng bệnh mấy tháng. Thuật trị liệu của ta chỉ có thể giúp bề ngoài vết thương của em hồi phục, nhưng vẫn sẽ lưu lại trong cơ thể một ít hỏa tật, cần dùng một ít thuốc khắc thuộc tính rồi từ từ điều trị khoảng một tuần mới khỏi hẳn.” Thầy Bạch Mi nói sau khi kiểm tra cơ thể cho Mạc Phàm.
Mạc Phàm gật đầu, hắn biết rằng hỏa tật trong cơ thể không thể xem thường, nếu không bệnh sẽ từ từ ăn sâu vào nội tạng. Đến lúc đó, thuật chữa trị thông thường sẽ không thể chữa hết, chỉ có thể dựa vào lượng lớn dược liệu cùng một số phép thuật hồi phục để từ từ điều dưỡng, mà giá của những loại thuốc này đều không hề rẻ. Tỷ lệ chi tiêu của các Liệp Pháp Sư vào phương diện này chiếm một phần rất lớn.
“Cảm ơn thầy Bạch Mi.” Mạc Phàm nói.
“Mà nói đi cũng phải nói lại, thể chất của em có vẻ hơi kỳ quái, cơ thể em có từng sử dụng phương pháp trị liệu không chính thống nào không?” Thầy Bạch Mi thuận miệng hỏi một câu.
“Có chỗ nào không bình thường sao ạ?” Mạc Phàm hỏi.
“Cụ thể thì ta cũng không nói rõ được. Nếu là người bị lửa thiêu, thương thế chắc chắn sẽ chuyển biến xấu. Khi chuyển biến xấu đến cực điểm, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng ta phát hiện từ lúc em ở trên sàn đấu cho đến khi nghỉ ngơi, vết thương của em lại có dấu hiệu tự hồi phục.” Thầy Bạch Mi đáp.
“Vậy đây không phải là chuyện tốt sao? Chứng tỏ em có sức hồi phục kinh người.”
Thầy Bạch Mi lắc đầu, lại đánh giá Mạc Phàm từ trên xuống dưới rồi nói tiếp:
“Nếu là hồi phục bình thường thì đương nhiên ta sẽ không hỏi như vậy. Nhưng cơ thể của em có chút kỳ quái. Nếu có thể, ta đề nghị em nên đi tìm một vị Pháp Sư hệ Chữa Trị có thực lực mạnh hơn ta để tiến hành kiểm tra toàn diện, ta cảm giác được trong cơ thể em có một luồng năng lượng rất táo bạo, không giống như các nguyên tố ma pháp thông thường như Bạch Ma Pháp hay Thứ Nguyên Ma Pháp của chúng ta. Không nói rõ được, nó rất giống với Hắc Ma Pháp.”
Mạc Phàm hơi kinh ngạc nhìn vị thầy giáo Bạch Mi này.
Bản thân hắn đã từng nhận được sức mạnh của hệ Ác Ma, có vẻ như trong mắt một số lão Pháp Sư ở quân bộ phía nam, những tàn dư trong cơ thể hắn đã tiêu tan gần hết rồi. Vị thầy giáo Bạch Mi này xem ra có tu vi phi thường cao, nếu không thì làm sao có thể nhận ra được những thứ này.
Hệ Ác Ma đúng là một hệ ma pháp, và nó cũng được xếp vào Hắc Ma Pháp.
Điều này khiến Mạc Phàm không thể không nhìn vị thầy giáo Bạch Mi này bằng một con mắt khác.
“Vâng ạ, em sẽ lưu ý, cảm ơn thầy giáo.” Mạc Phàm đáp lời.
...
Trở lại nhà trọ, Mạc Phàm đã mệt lả.
Ngả Đồ Đồ không ngừng líu ríu bên cạnh chiếc sô pha nơi Mạc Phàm đang nằm, dáng vẻ vô cùng hoạt bát.
Cô nàng này có vẻ đặc biệt hưng phấn, trong đôi mắt to hiếm thấy lại lấp lánh mấy phần sùng bái đối với Mạc Phàm.
Trong khi đó, Mục Nô Kiều lại quan tâm đến vết thương trên người hắn hơn, có chút trách Mạc Phàm vừa mới về trường đã gây chuyện ầm ĩ như vậy.
Mạc Phàm nghe các nàng nói mà bất tri bất giác ngủ thiếp đi. Hắn thực sự quá mệt mỏi, nhưng hôm nay đánh một trận thật sảng khoái!
Nửa đêm Mạc Phàm tỉnh lại, phát hiện trên người mình được đắp một chiếc chăn dày. Cảnh oanh oanh yến yến trong phòng khách giờ đã hoàn toàn yên tĩnh.
Mạc Phàm đến tủ lạnh lấy một lon bia trái cây, rồi chuyển ra ban công cho thoáng.
“Thực lực của đám học viên khu Chủ giáo mạnh hơn mình tưởng nhiều. Trong Hỏa viện, người có Thiên Sinh Linh Chủng cũng chỉ xếp hạng hơn 100. Vậy chẳng phải 100 người đứng đầu có không ít kẻ đủ sức so tài với mình sao? Thế thì top 50, thậm chí top 10 chẳng phải là một bầy quái vật à?” Mạc Phàm uống một ngụm bia vị dứa, lẩm bẩm.
Huống hồ, đó mới chỉ là học viên của một viện trong khu Chủ giáo mà thôi. Nếu xét trên toàn bộ các hệ, người có thực lực mạnh nhiều vô số kể, mình muốn nổi bật cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Hiện tại mình còn rất nhiều chỗ cần phải nâng cao.
Nếu có thể thu được thú khế ước, thực lực sẽ tăng trưởng vượt bậc.
Tinh Vân của Lôi hệ cũng sắp tu luyện đến cấp ba.
Ám Ảnh hệ thì không cần phải nói, đến nay vẫn là cấp một, nhưng Cự Ảnh Đinh - Song lại vô cùng hữu dụng. Còn có ma cụ nữa, thực ra trên người mình mới chỉ có hai món ma cụ, nghe nói những người xếp hạng trong top 50 đa số đều sở hữu một bộ ma cụ hoàn chỉnh. Nếu chiến đấu với những người này, bản thân sẽ chịu thiệt thòi lớn về phương diện ma cụ.
Xem ra mình phải chăm chỉ tu luyện hơn nữa để lấp đầy những thiếu sót này.
Đề xuất Voz: Hồi ký Những ngày rong chơi