Chương 434: Đều Là Vì Đạo Nghĩa!

Dracula?

Trước đây Mạc Phàm cũng chỉ thấy qua sinh vật này trong sách vở và phim ảnh, nghe nói tên nào tên nấy đều đẹp trai ngời ngời y như mình.

“Chờ đã, theo lời ngài nói thì bọn chúng chỉ tập kích phụ nữ thôi sao?” Mạc Phàm hỏi.

Hoắc Đà gật đầu, nói: “Lũ Dracula này rất có phẩm vị, đâu chỉ tập kích phụ nữ, chúng thường sẽ tỉ mỉ tuyển chọn con mồi, thậm chí phải cỡ mỹ nữ trong mắt chúng ta mới lọt vào mắt xanh của chúng. Mỗi loài Dracula đều có sở thích khác nhau, có kẻ thích tóc dài thướt tha, có kẻ thích xử nữ, lại có kẻ yêu thích làn da trắng mịn.”

“Ngài chắc là chúng chỉ hút máu thôi à?” Mạc Phàm nhướng mày hỏi.

“Ta làm sao biết được, ta chỉ nghe nói quá trình hút máu này diễn ra vô cùng từ tốn, chúng thường sẽ tìm một nơi thật yên tĩnh để chậm rãi hưởng thụ. Chỉ cần trời chưa sáng, răng nanh của chúng vẫn có thể mặc sức tung hoành trên người nạn nhân.” Hoắc Đà nghiêm túc nói.

“Khốn nạn, trên đời này lại có một đám súc sinh như vậy, đúng là không coi Mạc Phàm ta ra gì mà!” Mạc Phàm nổi giận.

Là một thợ săn thành phố chuyên ẩn mình dưới màn đêm để bảo vệ các thiếu nữ, thứ khiến Mạc Phàm không thể nhẫn nhịn nhất chính là lũ Dracula này.

Nếu không thể nhổ cỏ tận gốc, càn quét sạch sẽ bọn chúng thì quả thực là bôi nhọ danh xưng “Thành quản Ma Đô” của mình.

Hoắc Đà nhận thấy Mạc Phàm cũng hứng thú với việc này, bèn nói tiếp: “Ta cần một chiếc răng nanh của Dracula. Nhiệm vụ này ta đã treo thưởng trong Liên Minh Thợ Săn rất lâu nhưng đến giờ vẫn chưa ai dám nhận, bởi vì họ cho rằng thứ này căn bản không tồn tại. Thế nhưng ta biết rất rõ, trong Ma Đô thật sự đã xuất hiện loại sinh vật đặc thù có thể trà trộn vào xã hội loài người này, hơn nữa đã sớm ra tay với rất nhiều cô gái trong thành phố.”

“Vậy con Dracula này rốt cuộc là người hay là yêu ma?” Mạc Phàm hơi khó hiểu hỏi lại.

Hoắc Đà cười cười, đáp: “Vấn đề này có ý nghĩa gì sao? Dù là yêu ma hay nhân loại, chỉ cần chúng gây ra tội ác không thể dung thứ thì đều phải nhận sự trừng phạt thích đáng. Huyết thống nhân loại của chúng có thể nhiều hơn yêu ma, nhưng hành vi của chúng và yêu ma thì chẳng có gì khác biệt.”

Mạc Phàm hơi kinh ngạc nhìn lão già, không ngờ đối phương lại nói ra một câu đáng để suy ngẫm như vậy.

“Nếu đã là một nhiệm vụ treo thưởng không ai dám nhận, vậy chắc chắn cấp bậc của nó rất cao. Ta giúp ngài lấy răng Dracula, vậy ngài miễn phí chế tác cho ta đi, trông vậy thôi chứ ta là học sinh nghèo vượt khó đấy.” Mạc Phàm lại bắt đầu mặc cả.

“Vậy thì lấy cho ta hai cái răng.” Hoắc Đà giơ ra hai ngón tay.

Mạc Phàm tức giận mắng: “Ngươi mới là Dracula đấy.”

“Ngươi đúng là đồ ngốc, nếu ngươi tìm được một con Dracula, chẳng lẽ nó chỉ có một cái răng nanh thôi sao!” Hoắc Đà nói đầy thâm ý.

Mạc Phàm ngớ người, thầm nghĩ: “Ông nói hay lắm, quá có lý, tôi cạn lời luôn.”

“Đến cả đám thợ săn kia cũng không tìm được loại sinh vật này, vậy thì ngài ít nhất cũng phải cho ta chút manh mối chứ. Ma Đô lớn như vậy, người nhiều như vậy, ta biết tìm thứ này ở đâu.” Mạc Phàm nói tiếp.

“Manh mối chỗ ta cũng không nhiều. Chỉ có một lần ta lỡ chuyến tàu điện ngầm cuối, kết quả bị kẹt lại ở nhà ga rất lâu, đúng lúc không may nhìn thấy một tên Dracula đang ăn khuya. Ta không cứu kịp cô gái đó, lúc ta đưa nàng đến nơi chữa trị thì nàng đã chết vì mất máu quá nhiều rồi. Theo bác sĩ chẩn đoán thì nàng chết vì đột ngột phát bệnh tim, việc mất máu không phải là nguyên nhân chính dẫn đến cái chết.”

“Ta cũng đã báo cáo lên Liên Minh Thợ Săn và Hiệp Hội Ma Pháp rằng nàng bị một loại sinh vật hình người nào đó tập kích. Kết quả khi chúng ta xem lại video giám sát lại không hề có hình ảnh của tên kia. Bọn họ nói rằng có thể ta đã hoa mắt, nhưng ta biết rõ, dù trong nước không có loại sinh vật này, nhưng ở phương Tây, truyền thuyết về Dracula là sự thật, việc chúng đến thành phố của chúng ta săn mồi cũng là sự thật, còn đúng lúc bị ta bắt gặp. Ta không phải người thích bảo vệ chính nghĩa gì đó, chuyện của cô gái kia ta cũng đã cố hết sức rồi. Vốn dĩ việc này coi như xong, nhưng đúng lúc ta lại đọc được trong một quyển sách cổ của phương Tây về thuật rèn đúc, biết được Huyết Nha của Dracula là một loại tài liệu hoàn mỹ để…” Hoắc Đà thao thao bất tuyệt.

“Nói cách khác, manh mối duy nhất chỉ là cô gái đã chết kia?” Mạc Phàm có chút bực bội.

Hoắc Đà gật đầu: “Ừ, nếu giải thưởng này dễ lấy như vậy thì ta treo thưởng lớn thế làm gì. Ta sẽ đưa tên của cô gái kia cho ngươi, việc còn lại là của ngươi. Chừng nào ngươi đem Huyết Nha đến cho ta, ta sẽ đưa Khải ma cụ mà ngươi muốn. Còn không thì ngươi cứ trả thẳng cho ta 60 triệu, một đồng cũng không được thiếu.”

“Ta còn một vấn đề.”

“Ừ, ngươi nói đi.”

“Ngươi nhiều tiền như vậy, bắt grab đi thì chết à, nhất quyết phải đi tàu điện ngầm làm gì?” Mạc Phàm hỏi.

Hoắc Đà râu tóc dựng đứng, quát: “Tiểu tử ngươi biết cái gì, cái này gọi là tiết kiệm.”

Mạc Phàm và Hoắc Đà nói chuyện lâu như vậy, Lý Tuấn Nam đứng một bên chỉ dám lí nhí nói một câu: “Tôi… Tôi cũng muốn hỏi một vấn đề.”

Cả Mạc Phàm và Hoắc Đà đều không thèm để ý đến hắn, khiến Lý Tuấn Nam trưng ra bộ mặt như đang đau đầu lắm vậy.

Hắn từ nãy đến giờ vẫn không hiểu, cái Xà Lân không có xà văn này rốt cuộc tốt ở chỗ nào?

Mạc Phàm tính toán một hồi, vòng khiêu chiến thứ hai sẽ diễn ra sau bảy ngày nữa. Nếu muốn mặc cái Khải ma cụ này tham gia thi đấu thì phải tìm ra con Dracula kia trong vòng bảy ngày, đồng thời bẻ sạch hàm răng của nó.

Vụ này phải tìm Linh Linh hỗ trợ mới được. Phần thưởng treo này có cấp bậc rất cao, phải biết phí gia công ma khải của lão già Hoắc Đà đã tầm 20 triệu rồi, dù không tính đến vụ tăng giá gấp ba kia của lão, thì một nhiệm vụ trị giá hàng chục triệu như thế này thường cần pháp sư cao cấp giải quyết mới có thể hoàn thành, thậm chí đa số còn phải lập đội.

Bất quá, với tu vi của Hoắc Đà, chắc chắn lão có thể nhìn ra thực lực của mình. Vậy mà lão vẫn giao chuyện này cho mình thì có lẽ con Dracula kia sức chiến đấu không quá mạnh. Phần khó nhất của nhiệm vụ hẳn là làm cách nào để tìm ra nó. Lân Bì Mẫu Yêu lần trước mình gặp phải ít ra còn biến thân thành quái vật, nhưng nếu theo lời lão già Hoắc Đà thì Dracula không khác gì con người. Trừ phi bắt quả tang chúng vào thời điểm đang ăn uống, nếu không thì thật khó mà ra tay.

Nói mới nhớ, Lân Bì Mẫu Yêu cũng rất thích hút máu người, không biết nó có chung họ hàng với lũ Dracula này không nhỉ.

Mà thôi kệ đi, vẫn nên mau chóng hoàn thành nhiệm vụ treo thưởng này trước đã. Có thêm Khải ma cụ, thực lực của mình sẽ tăng lên một bậc, có thể khiêu chiến người có thứ hạng cao hơn, thu được nhiều tài nguyên hơn… Không đúng không đúng, thân là một nam nhân, sao ta có thể tha thứ cho lũ Dracula này gieo họa cho những thiếu nữ vô tội trong thành phố được.

Tất cả đều là vì đạo nghĩa!

“Linh Linh, mau qua đây, có mối làm ăn lớn!” Mạc Phàm nói ngắn gọn.

“Anh đang ở đâu, em đến ngay!” Linh Linh tuy vẫn giữ giọng điệu bình thản chẳng hợp với lứa tuổi của mình, nhưng việc cô nàng chạy đến ngay sau đó đã cho thấy nha đầu này đúng là đang rảnh rỗi đến phát hoảng.

Khi Linh Linh đã đến nơi, Mạc Phàm liền dẫn theo cô bé loli này đến nhà của cô gái đã tử vong kia, để xem có thể tìm được manh mối gì có giá trị từ người nhà của cô ấy hay không.

Đề xuất Voz: Bạn thân bây giờ là bạn gái (come back...)