“Sao ta không thể nói hai cái vảy này được rút ra từ cùng một con rắn chứ?” Mạc Phàm nói.
Lý Tuấn Nam nở một nụ cười đầy châm chọc, chẳng cần biết thứ này được rút ra từ một hay nửa con rắn, việc hai miếng vảy rắn này không có xà văn là sự thật, cho nên đây chỉ là một mớ tài liệu rác rưởi mà thôi.
À, cũng không thể gọi là vật liệu rác rưởi được, dù sao thì loại dị lân này ít nhất cũng bán được với giá khoảng một triệu, cũng là một khoản tiền không nhỏ đối với pháp sư quèn như hắn.
Chẳng qua là do bảng hiệu nhà họ Hoắc của sư phụ hắn có tầm nhìn quá cao, coi thường loại hàng này mà thôi.
Mạc Phàm kiên trì chỉ vào miếng vảy rắn, nói với Lý Tuấn Nam: “Xà văn ở ngay đây mà, chính là cái màu xanh xanh này.”
Thấy người này dây dưa khó chịu như vậy, Lý Tuấn Nam liền có chút bực bội nói: “Ngươi tưởng ta mù à? Trên thứ này chẳng có gì hết, mau cầm đồ của ngươi cút đi!”
Mạc Phàm đến khóc mất thôi, hắn vốn còn định giải thích rõ ràng cho người này hiểu, nhưng khi thấy bộ dạng bất cận nhân tình của gã, hắn liền cảm thấy dù mình có giải thích thế nào thì gã cũng sẽ không tin.
“Cãi nhau chuyện gì thế, Tiểu Lý Tử à, lại có liên quan đến ngươi à, ngươi không biết ta sợ nhất là bị làm phiền hay sao?” Một ông lão có lông mày, chòm râu, tóc mai đều màu tím cất tiếng.
Lý Tuấn Nam vội vàng xin lỗi sư phụ, sau đó hung hăng trừng Mạc Phàm một cái.
Mạc Phàm cũng biết tiểu quỷ này khó chơi, bèn nhanh trí hô lên: “Hoắc lão tiên sinh, vãn bối Mạc Phàm, là Bao lão đầu giới thiệu ta đến chỗ ngài. Nghe nói bản lĩnh rèn đúc Khải ma cụ của ngài đã sớm nổi danh khắp Ma Đô, ta cũng đã thử ghé qua chỗ mấy vị thợ rèn nổi danh khác, bọn họ đều nói loại vật liệu đặc thù như vậy chỉ có Hoắc lão tiên sinh mới xử lý được, vì vậy ta đã cố ý chờ ngài ở đây rất lâu rồi!”
Lý Tuấn Nam trợn tròn mắt, thằng nhóc này sao có thể mặt dày như vậy? Chờ lâu á? Chưa đến năm phút mà nghe như hắn phải chịu thiệt thòi lắm không bằng.
“Ngươi đừng có làm loạn ở đây nữa, ngươi tưởng sư phụ ta là loại người nghe ngươi nói vài câu êm tai thì sẽ giúp…” Lý Tuấn Nam đang nói được một nửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra từ phía sau.
Lý Tuấn Nam quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện sư phụ mình lúc này đã quần áo chỉnh tề bước ra, phong thái tựa như mấy vị Thái Sơn Bắc Đẩu trong phim võ hiệp, vẻ mặt không giận không vui kiểu thế ngoại cao nhân, nhưng trong mắt lại lóe lên vài phần đắc ý.
Lão vừa đi tới vừa mang theo vài phần xem thường nói: “Lệnh Hi, Cô Tô Liêm, Xa Dong, mấy tên mắt mờ chân chậm đó làm sao so được với Hoắc Đà ta. Cũng coi như bọn chúng thức thời, biết trên đời này chỉ có Hoắc Đà ta là chuyên trị nghi nan tạp chứng. Trên tay ngươi có tài liệu gì tốt, để ta xem nào.”
Mạc Phàm thấy Hoắc Đà đã ra mặt, tâm trạng liền vô cùng vui vẻ. Lý Tuấn Nam cảm giác như tự vả vào mặt mình, thầm than vì sao mình lại bái một ông sư phụ ham hư danh thế này.
Lý Tuấn Nam vội vàng giành nói trước: “Sư phụ, không phải người đã chỉ cho con cách phân biệt huyết thống Xà tộc rồi sao? Thông thường mà nói, huyết thống càng cao quý thì xà văn của nó sẽ càng tinh tế. Con đã xem qua đống tài liệu xanh xanh đen đen này rồi, căn bản không thấy một chút xà văn nào, vì vậy con có thể khẳng định chắc chắn, đây là một đống tài liệu rất phổ thông.”
Hoắc Đà đi tới, tỉ mỉ quan sát hai mảnh vật liệu, vẻ mặt không ngừng biến đổi.
“Tên ngu xuẩn nhà ngươi, ta đã nói với ngươi rồi, vật liệu thượng phẩm trở lên nhất định phải dùng loại Băng Chỉ tốt nhất để lót, sao có thể đặt trực tiếp lên bàn như vậy? Cái mặt bàn này có sạch đâu, lỡ dính phải một hạt bụi thì lão phu phải ngồi tinh luyện lại cả buổi trời đấy, biết không!” Hoắc Đà quay đầu, mắng Lý Tuấn Nam xối xả.
Nói xong, Hoắc Đà liền tự mình lấy ra một tấm băng chỉ, cẩn thận từng li từng tí đặt hai mảnh vảy rắn lên trên, ánh mắt ánh lên vẻ tham lam.
“Đáng tiếc, đáng tiếc, đây không phải là dị lân thật sự, nếu không thì vật này chắc chắn sẽ là một món hi thế trân bảo.” Hoắc Đà cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Mạc Phàm không khỏi nhìn ông lão bằng ánh mắt khác, nói: “Ngài đúng là người có mắt tinh đời, đây là một khối vảy rắn đã qua tinh luyện, không phải là vật liệu thô.”
“Cũng rất tốt, quá trình tinh luyện không có một chút tì vết nào, chỉ cần gia công thêm một phen là có thể làm ra một cái Khải ma cụ cực kỳ hảo hạng!” Hoắc Đà khen ngợi.
Lý Tuấn Nam đứng một bên cảm thấy mình sắp điên rồi.
Cái quái gì? Đây là vật liệu nhân tạo? Vừa không có xà văn, vừa là hàng giả, thứ đồ chơi này chính là đồ vỉa hè mà.
“Sư phụ, người chắc là không muốn đuổi hắn ra ngoài chứ?” Lý Tuấn Nam lúng túng nói.
“Đuổi cái gì mà đuổi, ngươi mà còn nói mấy câu ngu xuẩn như vậy nữa, tin ta đuổi cả ngươi ra ngoài không? Ai nói với ngươi cái này không có xà văn? Cái xà văn này lớn đến mức trải rộng khắp cả khối vật liệu này rồi.” Hoắc Đà khó chịu nói.
Lý Tuấn Nam càng nghe càng thấy mơ hồ, lẩm bẩm một câu: “Đây là màu sắc vốn có của da rắn mà, xà văn thì phải là hoa văn mới đúng chứ.”
Mạc Phàm thật sự không nỡ nhìn Lý Tuấn Nam bị mắng tiếp, bèn nhỏ giọng nói: “Thứ ngươi thấy chỉ là hai mảnh vảy rất nhỏ trên người con rắn kia thôi. Xà văn của nó vốn là màu xanh, trừ phi ở đây có mấy chục mảnh đặt cùng một chỗ thì ngươi mới có thể nhìn ra được hình dạng hoa văn.”
Lý Tuấn Nam trừng mắt, há miệng nói: “Làm gì có con rắn nào lớn như vậy!”
Câu nói này của Lý Tuấn Nam đã làm cho Hoắc Đà đang đứng bên cạnh thưởng thức bừng tỉnh, lão một mặt khiếp sợ nhìn Mạc Phàm, vội vàng hỏi: “Chẳng lẽ, vật liệu này là từ…”
Mạc Phàm gật đầu cười, quả nhiên vẫn là lão nhân gia biết hàng.
“Thật không ngờ, chẳng trách Bao lão đầu phải giới thiệu ngươi đến chỗ ta, vì những nơi khác căn bản không có cách nào xử lý được miếng vảy rắn này.” Hoắc Đà nói.
Chuyện về Đồ Đằng Huyền Xà cũng không phải bí mật gì, Hoắc Đà chỉ cần liên tưởng một chút là đoán ra được lai lịch của hai mảnh vảy rắn này.
“Vậy thì phiền Hoắc lão tiên sinh, ta muốn làm một cái Khải ma cụ…” Mạc Phàm nói.
“Được thôi, được thôi, chỉ có điều đơn hàng bên ta đã xếp tới tận cuối năm sau rồi.” Hoắc Đà tỏ vẻ khó xử.
“…” Mạc Phàm có chút cạn lời.
Tới tận cuối năm sau, vậy thì có khi cuộc thi tranh bá của thợ săn bắt đầu mình cũng chưa chắc đã mặc được cái Khải ma cụ này!
“Không thể dàn xếp một chút được sao?” Mạc Phàm hỏi.
“Được, trả ta gấp ba tiền công là được. Pháp luật quy định làm thêm ngày lễ thì phải trả thêm tiền mà.” Hoắc Đà vừa tinh tế thưởng thức vật liệu, vừa hờ hững nói.
Trán Mạc Phàm nổi đầy vạch đen.
“Ngài không thể nhìn vào sự quý hiếm của vật liệu này mà miễn phí cho ta được sao? Ta nghe mọi người thường nói, tu dưỡng chí cao của nghề rèn chính là nghệ thuật chứ không phải tiền tài mà.” Mạc Phàm nói.
“Ta không cao thượng như ngươi nói đâu, ở đây chúng ta chỉ buôn bán đúng giá, không kỳ kèo mặc cả. Nếu ngươi không trả nổi tiền làm thêm giờ, vậy thì làm giúp ta một việc cũng được. Người do Bao lão đầu giới thiệu đa phần đều là thợ săn xuất sắc, vừa hay ta đang thiếu một món vật liệu, có điều thợ săn bình thường không dám nhận vụ này.” Hoắc Đà từ tốn nói.
“Ta còn phải đi học nữa.” Mạc Phàm không mấy tình nguyện.
“Ai nói ngươi phải đi ra ngoài, thứ đó ở ngay trong Ma Đô.” Hoắc Đà nói.
“Vậy ngài nói xem đó là thứ gì.” Mạc Phàm cẩn thận hỏi.
Ma Đô rộng lớn, quả thực là một hệ sinh thái vô cùng phong phú, nơi đây không chỉ là nơi ở của nhân loại mà còn là chỗ trú ẩn của không ít yêu ma quỷ quái. Đây là điều mà Mạc Phàm đã sớm nhận ra.
Gấp ba tiền công Mạc Phàm chắc chắn không trả nổi, bởi vì Bao lão đầu đã từng nói, cho dù là người được giới thiệu tới thì phí rèn đúc Khải ma cụ cũng phải tầm 20 triệu. Dù Mạc Phàm đã có sẵn tiền bán thi thể Vũ Xác Cự Tích trong tay vẫn phải tự mình bù thêm một ít mới gánh nổi phí rèn đúc!
Gấp ba chính là 60 triệu, khác gì đi cướp đâu!
“Ngươi đã từng nghe qua Dracula chưa?” Hoắc Đà hạ thấp giọng, nói.
“Là loại người giống như ngài đúng không?” Mạc Phàm hỏi ngược lại một câu.
“Không biết lớn nhỏ. Ta đang nói đến loại yêu ma ban ngày có bộ dạng giống hệt nhân loại bình thường, đến ban đêm lại đi tập kích phụ nữ, dựa vào máu người để duy trì sức mạnh cường đại của chúng! Loại Dracula này là từ phương Tây di cư qua đây…” Hoắc Đà trầm giọng nói.
Đề xuất Huyền Huyễn: Trường Sinh Tu Tiên, Cùng Quy Đồng Hành