Mạc Phàm cảm thấy hơi kỳ lạ, Hoàng Tinh Lệ vốn như hình với bóng với Đinh Vũ Miên sao hôm nay lại không có ở đây.
Đinh Vũ Miên đang tìm vài cuốn sách, mà tầng cao nhất này lại là nơi rất ít người lui tới, chứng tỏ nàng đang tìm những ma pháp thư khó thấy ở những nơi bình thường. Mạc Phàm nấp sau kệ sách, chăm chú nhìn vào cuốn sách bìa đỏ rực như lửa mà nàng đang cầm trên tay.
Đột nhiên, nàng quay lại, đôi mắt sáng như có luồng điện xẹt qua nhanh chóng khóa chặt vào Mạc Phàm đang nhìn trộm phía sau, bất chợt chạm phải đôi mắt đen láy đầy tò mò của hắn!
“Là ngươi.” Đinh Vũ Miên lại nhận ra Mạc Phàm rất nhanh.
Mà cũng phải nói, hiện tại toàn bộ Hỏa viện chẳng có ai là không biết mặt Mạc Phàm, sau khi gây ra động tĩnh lớn như vậy, bây giờ đám người ở Chủ giáo khu đã gán lại cho hắn cái danh Đại Ma Đầu rồi.
“Trùng hợp thật.” Mạc Phàm cười nói.
Thật lòng mà nói, đây là lần đầu tiên Mạc Phàm nhìn Đinh Vũ Miên từ phía chính diện.
Quả không hổ danh là hoa khôi của Hỏa hệ, khoan hãy nói đến làn da mịn màng hay sống mũi thanh tú xinh xắn của nàng, chỉ riêng đôi mắt đầy mê lực kia cũng đủ khiến người ta hồn xiêu phách lạc ngay từ lần gặp đầu tiên.
Không biết có phải do ảnh hưởng của Hỏa nguyên tố hay không, mà nàng vừa cho người ta cảm giác yên tĩnh như đóa sen, lại vừa tỏa ra nét quyến rũ ngây thơ khiến người ta mê muội, thầm nghĩ nếu nàng mà cười lên thì chắc chắn sẽ càng kinh diễm động lòng người.
“Ngươi tìm sách sao?” Đinh Vũ Miên hỏi.
Thực ra ngay từ đầu nàng đã nhận ra có một ánh mắt đang nhìn mình. Ban đầu nàng không để ý, nhưng thấy ánh mắt này nhìn trộm hơi lâu nên mới vạch trần hắn, không ngờ lại là Đại Ma Đầu Mạc Phàm đang nổi như cồn gần đây. Khoảng thời gian này, chuyện Đinh Vũ Miên nghe nhiều nhất chính là những việc liên quan đến Mạc Phàm mà Hoàng Tinh Lệ cứ rỉ tai nàng.
“Đúng vậy, nhưng tiếc là thời gian ta ở trường không nhiều, mãi mà không tìm được thứ mình muốn.” Mạc Phàm có chút chán nản nói.
“Ngươi muốn tìm gì?” Đinh Vũ Miên hỏi tiếp.
“Sách liên quan đến Dracula.” Mạc Phàm chậm rãi nói. Nhìn dáng vẻ thành thạo khi tìm sách ban nãy, có thể thấy Đinh Vũ Miên hẳn là thường xuyên lui tới đây.
“Vậy để ta giúp ngươi.” Đinh Vũ Miên gật đầu.
Mạc Phàm có chút bất ngờ, vẫn nghe nói vị hoa khôi Hỏa hệ này rất lạnh lùng khó gần, sao mới gặp mặt mà đã nhiệt tình đến vậy?
Chẳng lẽ nàng đã bị sức hút đặc biệt ẩn giấu dưới vẻ ngoài của mình chinh phục rồi sao!
Đinh Vũ Miên quả thực rất quen thuộc với sách vở ở đây, chẳng bao lâu sau nàng đã ôm đến một vài cuốn sách đặt trước mặt Mạc Phàm.
Rồi không nói thêm lời nào, nàng liếc nhìn Liễu Như đứng sau lưng hắn rồi nhanh chóng rời đi.
Mạc Phàm còn chưa kịp cùng nàng tâm sự đôi chút về nhân sinh lý tưởng đã thấy nàng đi mất, trong lòng không khỏi cảm thấy có vài phần tiếc nuối.
Đúng như dự đoán, mấy cuốn sách Đinh Vũ Miên tìm đều là thứ Mạc Phàm cần. Trong đó ghi chép không ít những Dracula nổi tiếng từng xuất hiện trong lịch sử, đồng thời miêu tả tỉ mỉ đặc tính mạnh mẽ cũng như những thứ khiến chúng sợ hãi.
Những vụ án trong lịch sử chứng minh Dracula không sợ tỏi, thánh giá hay cọc gỗ. Thứ mà chúng thực sự e ngại chính là Thánh thủy với năng lực tịnh hóa cực mạnh, mà cái gọi là Thánh thủy thực ra không phải thánh vật của một tôn giáo nào, mà là một loại chất lỏng hỗn hợp chứa Quang hệ nguyên tố.
Nói trắng ra, Dracula là sinh vật bóng đêm, chúng không sợ ánh mặt trời, nhưng lại sợ Quang hệ ma pháp, bởi vì Quang hệ ma pháp có tính khắc chế rất mạnh đối với chúng!
Ngoài ra, cách nhanh nhất để tiêu diệt chúng chính là dùng ma pháp mạnh mẽ đánh cho tan xác.
Bất cứ sinh vật nào, kể cả vong linh, chỉ cần bị đánh thành tro thì đều không có khả năng hồi sinh. Vì vậy, nếu không có Quang hệ thì phải dùng bạo lực trực tiếp.
Về phần làm thế nào để vây khốn chúng, trong sách cũng có ghi chép rõ ràng.
Kỹ năng cầm cố mạnh nhất trong các loại trung cấp ma pháp chính là Cự Ảnh Đinh của Ám Ảnh hệ, không chỉ giam cầm được thân thể mà còn có thể khống chế cả tinh thần. Thế nhưng bản thân Dracula chính là cao thủ Ám Ảnh hệ, hơn nữa chúng rất có khả năng còn không có bóng, nên Cự Ảnh Đinh về cơ bản là vô hiệu.
Một số biện pháp hữu hiệu hơn là dùng cạm bẫy cầm cố thuộc Thủy hệ ma pháp, hoặc là Quang hệ, Lôi hệ.
Chỉ là Mạc Phàm vẫn chưa học tới cảnh giới cao thâm như vậy, nghĩ tới nghĩ lui, muốn bắt được con Dracula kia thì kiểu gì cũng phải nhờ người khác giúp đỡ.
Nói đến Quang hệ, người đầu tiên Mạc Phàm nghĩ đến dĩ nhiên là Triệu Mãn Duyên, hắn là một pháp sư chủ tu Quang hệ, mà thứ tu Thủy hệ cũng có thể phát huy tác dụng rất tốt trong việc đối phó với Dracula.
...
Tìm tới Triệu Mãn Duyên, hắn chẳng nói nhiều lời, lập tức đồng ý với Mạc Phàm.
Nếu là trước đây, gã này chắc chắn sẽ cò kè mặc cả vì cho rằng chuyện này quá nguy hiểm lại chẳng có lợi lộc gì, nhưng sau sự việc ở Kim Lâm Hoang Thành, Triệu Mãn Duyên đã thật tâm coi Mạc Phàm là huynh đệ, vào sinh ra tử không từ nan!
Điều khiến Triệu Mãn Duyên nổi giận cũng giống hệt Mạc Phàm, khi hắn biết loại sinh vật Dracula này chuyên môn ra tay với phụ nữ, tội ác này càng không thể tha thứ!
Thời buổi này con gái tốt đã hiếm như lá mùa thu, trai thừa gái thiếu, lại còn có mấy con Dracula không ra người không ra quỷ này gieo họa nhân gian. Người khác nhịn được, chứ lão tử không thể nhịn, nhất định phải thay trời hành đạo, tiêu diệt mấy tên khốn này!
“Không biết có phải ảo giác không, mà em luôn cảm thấy gã kia đang ở rất gần. Em đi qua hành lang, dưới bóng tối hành lang lại hiện ra một bóng người. Em ngẩng đầu nhìn lên cao, lại cảm giác có thứ gì đó đang chạy trên sân thượng. Em đi qua cánh rừng kia, trong đó lại như có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào em.” Liễu Như lộ rõ vẻ sợ hãi, thành thật kể với Mạc Phàm.
Lúc Mạc Phàm đi tìm Triệu Mãn Duyên, Liễu Như tự mình đi dạo trong trường cho khuây khỏa, nhưng khi Mạc Phàm quay lại, nàng liền vội vàng nói ra nỗi sợ hãi trong lòng mình.
“Có lẽ đây là Mộng Yểm, trong sách cũng có nói, đây là một loại năng lực của Dracula, gieo một hạt giống tinh thần vào lòng người, khiến người đó hoặc là nhớ mãi không quên về chúng, hoặc là lúc nào cũng sống trong sợ hãi.” Mạc Phàm an ủi.
“Nói cách khác, con Dracula kia cũng nhớ mãi không quên Liễu Như. Nghe nói phần lớn Dracula đều có chấp niệm, sẽ không dễ dàng buông tha con mồi mà chúng đã nhắm tới.” Linh Linh nghiêm túc nói.
“Cũng có thể là vậy, cho nên khoảng thời gian này chúng ta cứ ‘thả rông’ Liễu Như, để Triệu Mãn Duyên lấy thân phận kẻ theo đuổi mà bảo vệ nàng.” Mạc Phàm từ tốn nói ra kế hoạch của mình.
“Đồng bọn của ngươi đáng tin không?” Linh Linh cố ý hỏi lại.
“Khó nói lắm, hắn là một tên công tử ăn chơi, ta có cảm giác mức độ nguy hiểm của hắn đối với Liễu Như cũng không kém con Dracula kia là mấy.” Mạc Phàm thành thật đáp.
“...” Linh Linh cạn lời.
Liễu Như đứng bên cạnh cũng không biết nên nói gì, nhưng chỉ cần có thể báo thù cho tỷ tỷ, nàng sẽ dốc toàn lực phối hợp với kế hoạch của Mạc Phàm.
...
Mạc Phàm trở lại nhà trọ của mình, còn Linh Linh thì dùng phương pháp đặc biệt của cô bé để giám sát Liễu Như.
Nếu Liễu Như nói rằng việc con Dracula có thể xông vào sân trường mang đến cho nàng một loại áp lực tâm lý, vậy thì ý của Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên chính là giăng thiên la địa võng ngay tại Chủ giáo khu của Minh Châu học phủ để nghênh đón con Dracula kia.
Minh Châu học phủ dù sao cũng là nơi tụ tập của Ma Pháp sư, nếu chiến đấu ở nơi khác, có khi sẽ gây tổn thương cho người vô tội. Trời mới biết nếu bọn họ dồn con Dracula kia vào đường cùng, liệu nó có nổi điên đại khai sát giới hay không.
✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩
Đề xuất Tiên Hiệp: Chấp Ma - Hợp Thể Song Tu (Dịch)