Chương 444: Khiêu khích!

Ngày lại ngày trôi qua, vòng khiêu chiến thứ hai thậm chí đã bắt đầu mà gã Dracula kia vẫn chưa hề lộ diện.

Mạc Phàm đúng hẹn chọn một người trong top 50 để khiêu chiến, hòng giành lấy cơ hội tiến vào Tam Bộ Tháp trong tháng tới.

Lần khiêu chiến này không có gì bất ngờ xảy ra, Mạc Phàm dùng Tật Tinh Lang mạnh mẽ áp chế đối thủ, sau đó chớp nhoáng tung ra hàng loạt ma pháp sơ cấp dồn dập tấn công, lấy ưu thế tuyệt đối đánh bại sinh viên hạng 48, thành công chen chân vào top 50 của học viện.

Không ngoài dự liệu của Mạc Phàm, những sinh viên trong top 50 về cơ bản đều được trang bị ma cụ đầy đủ. Nếu không nhờ ưu thế ba hệ, muốn thắng gã tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, dù sao sức chiến đấu của những người trong top 50 Hỏa viện cũng đã ngang ngửa với Mục Ninh Tuyết trong trận đấu giao hữu của các trao đổi sinh lúc trước.

Bất kể là đại học Đế Đô hay đại học Minh Châu, khu Chủ giáo của họ đều quy tụ quá nhiều cao thủ. Tân sinh như bọn họ muốn thống trị nơi này, e rằng phải mất ít nhất vài năm mới làm được.

Top 50 đã ở đẳng cấp này, huống chi là những kẻ xếp hạng cao hơn. Tóm lại, Mạc Phàm cảm thấy nếu không giải quyết xong mấy vấn đề về thú khế ước, Lôi hệ bậc ba và ma cụ, việc tiến vào top 10 sẽ vô cùng khó khăn.

Mạc Phàm không tham lam tiếp tục khiêu chiến. Sau khi chiếm được vị trí thứ 48, hắn sẽ phải liên tiếp đối mặt với những kẻ khiêu chiến thực lực không tầm thường. Vì vậy, để bảo toàn sức lực đối phó với Dracula, Mạc Phàm không cố leo lên thứ hạng cao hơn, chỉ cần giữ một vị trí đủ để vào Tam Bộ Tháp là được, những tài nguyên khác tạm thời không cần cân nhắc quá nhiều.

Ròng rã hơn một tuần nữa trôi qua, gã Dracula kia vẫn không xuất hiện. Ngay cả Liễu Như cũng cảm thấy rất có khả năng hắn đã từ bỏ, còn những gì nàng mơ thấy, ảo giác thấy, chẳng qua chỉ là do tâm lý bất an của chính nàng mà thôi.

Mạc Phàm và Linh Linh đều không hề lơ là cảnh giác. Nếu không thể diệt trừ gã Dracula đó, họ sẽ không yên tâm để Liễu Như quay lại cuộc sống bình thường.

Nếu đối phương đã kiên nhẫn như vậy, họ cũng sẽ kiên nhẫn theo tới cùng. Mạc Phàm chỉ cần duy trì tu luyện là được, còn Liễu Như đã có Triệu Mãn Duyên chăm sóc. Tuy sự xuất hiện của Liễu Như khiến Triệu Mãn Duyên phải chia tay cô bạn gái mới, nhưng chút chuyện vặt vãnh này đối với gã chẳng thấm vào đâu.

...

“Tiên sư nó, con Dracula này nhịn giỏi thật đấy!” Mạc Phàm vừa về đến nhà trọ, trong lòng liền bực bội chửi thầm.

Gã Dracula này não úng thủy à, chẳng lẽ định chờ ăn đầy tháng con của Triệu Mãn Duyên và Liễu Như hay sao? Chẳng phải người ta vẫn nói Dracula luôn cố chấp với con mồi đến mức bệnh hoạn hay sao? Triệu Mãn Duyên là cái thá gì mà Mạc Phàm không biết, để một cô gái dịu dàng như nước sớm tối chung một nhà với gã, nếu không xảy ra chuyện gì thì Mạc Phàm ta đây xin đổi sang họ Triệu!

Nằm dài trên ghế sô pha, Mạc Phàm càng lúc càng sốt ruột.

Nếu gã Dracula này thật sự không xuất hiện thì phải làm sao?

Mình cũng không thể bảo vệ Liễu Như mãi được… À mà, cũng không hẳn là mình bảo vệ, Triệu Mãn Duyên bây giờ còn ân cần hơn cả mình.

Liễu Như không phải là một cô gái có vẻ đẹp kinh diễm như Đinh Vũ Miên hay Mục Nô Kiều, nhưng nàng lại có một nét duyên rất riêng. Ngay cả người đã quen nhìn mỹ nữ như Mạc Phàm cũng có ấn tượng đầu tiên rất tốt về Liễu Như, huống chi là loại đói ăn quàng như Triệu Mãn Duyên!

Khi hắn còn đang buồn bực vì nhiệm vụ treo thưởng sắp thất bại, điện thoại di động của Mạc Phàm đột nhiên reo lên, là Triệu Mãn Duyên gọi tới.

“Mạc Phàm, xảy ra chuyện rồi.” Giọng Triệu Mãn Duyên đột nhiên trầm xuống hơn hẳn ngày thường.

“Mượn tiền phá thai à?” Mạc Phàm buông lời trêu chọc.

“Tao nói thật đấy, Liễu Như gặp chuyện rồi, mày với Linh Linh mau qua đây.” Triệu Mãn Duyên nói với giọng nghiêm trọng, không hề có ý đùa cợt.

Mạc Phàm nhíu mày, hắn thừa sức nghe ra được đây không phải là chuyện đùa.

Không nghĩ nhiều, hắn lập tức liên lạc với Linh Linh rồi phóng đến địa chỉ Triệu Mãn Duyên vừa nói.

...

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột. Khi Mạc Phàm còn đang nghĩ Liễu Như và Triệu Mãn Duyên đang trải qua những ngày tháng vui vẻ, hắn không tài nào ngờ được cô gái ấy giờ đây chỉ còn là một thi thể lạnh ngắt.

Nàng ngã xuống trong khu rừng của học viện. Lúc Mạc Phàm chạy tới, da nàng đã tái nhợt đến cực điểm, thân thể cũng có phần khô quắt lại. Ngoại trừ khuôn mặt vẫn còn hằn sâu vẻ thống khổ và thê lương, Mạc Phàm không dám tin đây chính là cô gái trẻ tuổi với lòng dũng cảm và sự kiên định sắt đá, người đã quyết tâm báo thù cho chị gái mình.

Triệu Mãn Duyên lấy một chiếc áo khoác lớn nhẹ nhàng đắp lên người Liễu Như. Trên cổ nàng vẫn còn lưu lại hai lỗ máu trông đến rợn người, vết thương chí mạng chắc chắn là ở đây.

Không hề che giấu, hai lỗ máu trên cổ Liễu Như như một dấu tích được cố ý để lại nhằm chế nhạo những người đã cố gắng bảo vệ nàng. Mạc Phàm thậm chí có thể cảm nhận được tiếng gió rít trong rừng vẫn còn xen lẫn những lời châm biếm của gã Dracula đáng chết kia.

“Xin lỗi, là do ta không bảo vệ tốt cho nàng.” Triệu Mãn Duyên cúi đầu, trong mắt tuy không có lệ nhưng có thể thấy hắn đang vô cùng tự trách.

Khoảnh khắc nhìn thấy thi thể của Liễu Như, Mạc Phàm cũng cảm thấy như có một nhát dao đâm thẳng vào tim, để cho hơi lạnh tùy ý tràn vào tận óc. Và khi nhìn thấy hai lỗ máu kia, một ngọn lửa giận dữ liền bùng cháy dữ dội trong lòng Mạc Phàm.

Khiêu khích!

Gã Dracula kia đang trắng trợn khiêu khích bọn họ!

Hắn dùng tính mạng của Liễu Như để mỉa mai kế hoạch bảo vệ và mai phục nực cười của Mạc Phàm, như thể muốn nói cho Mạc Phàm biết rằng, đừng bao giờ chống lại một con Dracula ẩn mình trong bóng tối. Nhưng sự phẫn nộ của Mạc Phàm không phải vì bị đối phương khiêu khích một cách trần trụi như vậy, mà là vì sinh mạng của một cô gái vô tội trong mắt gã Dracula kia lại có thể rẻ mạt đến mức này.

Liễu Như tuy bề ngoài trông yếu đuối nhưng sự kiên định và lòng dũng cảm của nàng ngay cả Ma Pháp sư cũng phải nể phục. Trong suốt thời gian được bảo vệ, nàng luôn cố gắng không gây thêm phiền phức cho Mạc Phàm, cũng không muốn làm phiền đến cuộc sống thường ngày của hắn. Nàng mang một lòng biết ơn không nói thành lời đối với Mạc Phàm, thường giấu kín trong lòng, nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn, đôi mắt nàng đều ánh lên niềm vui.

Ban đầu, Mạc Phàm giúp nàng vì đồng cảm với hoàn cảnh của nàng, nhưng phần nhiều hơn là muốn hoàn thành nhiệm vụ treo thưởng để lấy bộ ma cụ đắt giá. Chỉ là đến bây giờ, Mạc Phàm đã dần xem Liễu Như như một người bạn đang gặp khó khăn, thôi thúc hắn phải giúp nàng thoát khỏi cơn ác mộng Dracula này.

Nếu gã Dracula kia có gì bất mãn với một thợ săn như hắn, cứ việc nhắm vào hắn, Mạc Phàm sẽ không nhíu mày lấy một cái. Thế nhưng hắn lại chọn ra tay với Liễu Như, không phải như một con mồi, mà chỉ như một lời cảnh cáo, một đòn khiêu khích.

Đó là một sinh mệnh, sinh mệnh của một cô gái tươi vui hoạt bát!

Sách cổ từng nhắc đến, huyết thống Dracula nghiêng về phần người nhiều hơn, có thể họ chỉ là những con người mắc phải một căn bệnh quái ác mà thôi.

Nhưng, hành vi hiện tại của hắn còn có thể gọi là người sao?

Mạc Phàm chợt nhớ lại lời Hoắc Đà từng nói, cần gì phải để ý họ rốt cuộc là người hay yêu ma, muốn biết đáp án thì cứ nhìn vào những việc họ đã làm.

Hãy nhìn xem gã Dracula này đã làm những gì!

Loại không bằng cầm thú này, nên bị xử như súc vật!

“Ngươi có muốn báo cho cấp cao của Liên minh Thợ săn không?” Triệu Mãn Duyên hỏi.

“Vô dụng thôi, trừ phi chúng ta cung cấp được bằng chứng phạm tội trực tiếp nhất của Dracula, nếu không thì chính ngươi cũng thấy rồi đấy, hai cái lỗ máu này to như vậy, chẳng khác gì bị hung khí sắc nhọn đâm vào cả.” Mạc Phàm bình tĩnh nói.

Ngay cả người có uy tín như Hoắc Đà đứng ra làm chứng, nói rằng vụ án là do Dracula gây ra còn chẳng có tác dụng, huống chi là một vụ án không có chứng cứ cụ thể thế này. Người chết lại không phải Ma Pháp sư, nên vụ này cuối cùng cũng sẽ bị giao cho cảnh sát mà thôi.

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Triệu Mãn Duyên tức giận nói.

“Ngươi kể lại rõ ràng mọi chuyện đã xảy ra cho ta nghe.” Mạc Phàm cũng đang như một ngọn núi lửa sắp phun trào.

Bất kể gã Dracula này đang trốn ở đâu, bất kể hắn đang ngụy trang thành ai trong thành phố này, Mạc Phàm thề sẽ lôi hắn ra, băm thành trăm mảnh để bón cho cỏ cây trước mộ Liễu Như

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu La Võ Thần (Dịch)
BÌNH LUẬN