Chương 462: Săn Hổ
Sa Khiếu Hổ rõ ràng đang xông thẳng về phía nhóm người Mạc Phàm. Đôi mắt tròn vo của nó bắn ra lục quang, có thể nhìn thấy rõ từ xa, dù cho cát vàng mịt mù cũng không thể che lấp được hung quang ấy.
Lúc ở khu vực hồ Động Đình, bọn họ cũng từng gặp vài con Tích Lô Cự Yêu, toàn là sinh vật cấp Nô Bộc. Nhưng ở Đôn Hoàng này thì đúng là dọa người thật, vừa mới ra khỏi vùng an toàn chưa được bao xa đã đụng phải sinh vật cấp Chiến Tướng.
Nếu sinh vật cấp Chiến Tướng đã phân bố dày đặc như vậy, chẳng phải đám sinh vật cấp Nô Bộc kia cơ bản là không có đất sống sao?
“Nó rất đói, rất hung hãn, và rất khó trấn an. Hơn nữa, hình như nó đang bị thương ở đâu đó nên phải chịu đau đớn.”
Tâm Hạ ngồi trên lưng Tật Tinh Lang, ánh mắt có chút cảnh giác nhìn Sa Khiếu Hổ.
Sau biến cố ở thành Bác, Tâm Hạ rất ít khi phải đối mặt trực diện với yêu ma, vẻ mặt nàng không được bình tĩnh như những người khác. Nhưng vì là pháp sư hệ Tâm Linh, nàng thích ứng với những cảm xúc này nhanh hơn nhiều.
“Xem ra không tránh được rồi, vậy thì bem nó luôn!” Mạc Phàm cũng nổi máu nóng.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên mình dắt Tâm Hạ yêu quý ra ngoài trải nghiệm, phải cho nàng mở mang tầm mắt, thấy mình pro cỡ nào chứ.
Ai ngờ Trương Tiểu Hầu còn nóng tính hơn cả Mạc Phàm, vừa thức tỉnh được hai hệ đã muốn lao lên thử sức với thành viên của Sa Hổ Ma Tộc lừng danh này.
“Mẹ kiếp, tên nhóc này gan thật!” Triệu Mãn Duyên không nhịn được mà chửi thề.
Các pháp sư khác thấy yêu ma cấp Chiến Tướng thì sợ đến bủn rủn chân tay, chứ chưa thấy ai như Trương Tiểu Hầu lại hăng máu xông lên như vậy. Triệu Mãn Duyên dám chắc mình sẽ không bao giờ làm cái trò này.
“Mọi người cứ tự do phát huy. Nhưng chú ý, khi Sa Khiếu Hổ chiến đấu nghiêm túc, trên người nó sẽ toát ra mồ hôi máu, đó là dấu hiệu nó đang nổi điên. Đừng có mà liều mạng vô ích.” Linh Linh nhắc nhở mọi người.
Trương Tiểu Hầu đúng là một con khỉ hấp tấp điển hình. Tuy tính cách của cậu đã được Mạc Phàm cảm hóa phần nào, nhưng cái tính không sợ trời không sợ đất, có chút tài mọn mà thiếu đi mưu trí thì vẫn còn đó.
Cậu gào lên một tiếng rồi lao thẳng đến trước mặt Sa Khiếu Hổ, khoảng cách chỉ còn hơn 50 mét.
Sa Khiếu Hổ có đôi mắt hung tàn, thân hình dài bốn mét, xương vai nhô cao như muốn lồi ra khỏi da.
Tứ chi của nó cường tráng hơn Tật Tinh Lang rất nhiều, móng vuốt lại càng sắc bén, mạnh mẽ. Bộ lông dính đầy cát, cái đầu to lớn uy mãnh nghiêng về phía trước.
Sa Khiếu Hổ trừng mắt nhìn Trương Tiểu Hầu, hung quang trong mắt nó loé lên một tia nghi hoặc.
Có lẽ nó tung hoành ở khu vực này nhiều năm, chưa bao giờ thấy loại người nào như Trương Tiểu Hầu lại hưng phấn xông lên như vậy. Lẽ ra phải co giò bỏ chạy mới đúng chứ!
Sa Khiếu Hổ cũng có chút trí tuệ. Nhận thấy con người này không hề sợ mình, lại còn dám cả gan khiêu khích uy nghiêm của Hổ tộc, nó cuối cùng cũng gầm lên một tiếng, lao về phía cái tên gầy gò đang tìm chết kia.
Thịt tuy không nhiều, nhưng có cái mà nhai cũng tốt chán!
Lực bộc phát của Sa Khiếu Hổ cực kỳ kinh người. Chỉ thấy tứ chi nó duỗi ra, lao vút qua cồn cát, những hạt cát còn chưa kịp bay lên không trung thì nó đã vọt tới trước mặt Trương Tiểu Hầu.
Toàn thân nó hóa thành một bóng ảnh màu đỏ cuồng bạo, điên cuồng lao đến.
Trương Tiểu Hầu sợ đến mức mặt mày trắng bệch. Cậu vẫn nghe nói Sa Khiếu Hổ trên sa mạc là loài sinh vật cực kỳ hung tàn uy mãnh, nhưng không ngờ sức mạnh của chúng lại kinh khủng đến vậy.
Khoảng cách 50 mét luôn là khoảng cách an toàn khi Trương Tiểu Hầu đối mặt với sinh vật cấp Chiến Tướng. Khoảng cách này cho cậu đủ thời gian để phản ứng và thi triển kỹ năng. Từ trước đến nay khi ở trong quân đội, cậu chưa bao giờ để sinh vật cấp Chiến Tướng áp sát ở khoảng cách này.
Nhưng tốc độ của Sa Khiếu Hổ nhanh hơn cậu tưởng tượng rất nhiều. May mà cậu đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt của Quân Pháp Sư, vô số lần thực hiện nhiệm vụ thập tử nhất sinh đã rèn cho cậu tố chất tâm lý vững vàng!
Phong Quỹ và Địa Ba được sử dụng cùng lúc. Một vệt gió lốc cuốn theo cát bụi hiện ra, tạo thành một quỹ đạo rõ rệt giúp Trương Tiểu Hầu nhanh chóng lách sang bên trái. Cát vàng dưới chân cũng bị cậu điều khiển, trợ giúp tăng tốc, đưa cậu đến vị trí đã định.
Sa Khiếu Hổ dù hung mãnh, tốc độ bộc phát cực nhanh, nhưng rõ ràng nó không có khả năng chuyển hướng linh hoạt và đột ngột như Tật Tinh Lang. Sau khi vồ hụt, thân thể nó trượt đi một đoạn rất xa. Chờ đến khi nó quay đầu lại, Trương Tiểu Hầu đã cách nó 50 mét.
Nó lại một lần nữa dồn sức, lao về phía Trương Tiểu Hầu với tốc độ nhanh như chớp. Chỉ là trong quá trình lao tới, nó không để ý rằng cát vàng dưới chân đã đổi màu.
Đó là màu nâu, mang theo một chút sền sệt. Toàn bộ cồn cát rõ ràng có dấu hiệu sụt lún, mặt cát bắt đầu gợn sóng như thể bị cuốn vào một cái hố.
Dần dần, cồn cát nhỏ này đã thấp xuống, đồng thời cát chảy rất rõ ràng về phía Trương Tiểu Hầu và Sa Khiếu Hổ, phạm vi đang nhanh chóng mở rộng!
Sau khi những hạt cát khô ráo trở nên sền sệt, lực đạp từ tứ chi của Sa Khiếu Hổ càng làm nó lún sâu hơn. Thực tế, nó vẫn dùng sức mạnh bộc phát để lao đi như trước, nhưng để vượt qua khoảng cách 50 mét này, thời gian nó bỏ ra lại gấp ba lần.
Độ dính của cát rõ ràng đã làm chậm tốc độ của Sa Khiếu Hổ. Không chỉ toàn bộ cồn cát nhỏ không ngừng sụt lún, dòng cát chảy không chỉ cản trở mà còn bắt đầu kéo Sa Khiếu Hổ về trung tâm của nó.
“Cứ tưởng thằng nhóc này lỗ mãng, hóa ra đã sớm giăng bẫy cát lún chờ Sa Khiếu Hổ sập vào.” Triệu Mãn Duyên cười nói.
Điều đáng sợ nhất của Sa Khiếu Hổ chính là sức mạnh bộc phát và lực xung kích khiến người ta không kịp phòng bị, hoặc dù có chuẩn bị tâm lý thì cơ thể cũng tuyệt đối không thể né tránh được đòn tấn công cuồng bạo của nó.
Trương Tiểu Hầu đã dùng chính mình làm mồi nhử để Sa Khiếu Hổ giẫm thẳng vào vùng cát lún. Mặc dù không thể thực sự chôn vùi nó, nhưng cũng đã làm suy yếu đi rất nhiều sự hung tàn và uy hiếp của sinh vật này.
Có Trương Tiểu Hầu mở màn, Mạc Phàm và Thần Dĩnh cũng nhanh chóng tham chiến.
Thần Dĩnh cũng là pháp sư hệ Thổ, nàng vô cùng thông minh. Sau khi Sa Khiếu Hổ rơi vào bẫy cát lún, nàng liền sử dụng Nham Chướng. Nham Chướng dựng lên như một bức tường đá cheo leo, miễn cưỡng ngăn cản Sa Khiếu Hổ thoát khỏi khu vực cát lún.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thanh Liên Chi Đỉnh [Dịch]