Chương 463: Cường hóa cấp năm?
Dù nói thế nào, cũng không thể phủ nhận Sa Khiếu Hổ là một yêu thú cực kỳ mạnh mẽ. Ngay cả khi bốn chân đều lún sâu vào đầm lầy do Trương Tiểu Hầu tạo ra, nó vẫn gắng gượng thoát ra được, cuồng bạo nhảy lên Nham Chướng do Thần Dĩnh dựng lên.
Nham Chướng cao hơn 10 mét, bề mặt lởm chởm không hề bằng phẳng. Sa Khiếu Hổ đứng sừng sững trên đó, đôi mắt tỏa ra sát khí dày đặc, nhìn chằm chằm vào tên nhân loại gần nhất. Và người đó không ai khác chính là… Trương Tiểu Hầu!
Bỗng Sa Khiếu Hổ lao vọt xuống, cơ thể nó được bao bọc bởi một lớp huyết quang dày đặc. Mạc Phàm đương nhiên cảm thấy lớp huyết quang này vô cùng quen thuộc. Bởi vì sức mạnh cuồng bạo tỏa ra không khác gì Huyết Thú Bào của hắn.
Lúc này, con Sa Khiếu Hổ trở nên vô cùng khó đối phó. Loài sinh vật này vốn sinh sống ở đây, thân thể lại cứng rắn hơn cả nham thạch. Đương nhiên uy lực nó phát ra sẽ ở một đẳng cấp khác, cao hơn rất nhiều so với các loài yêu ma thông thường.
Có lẽ vì quá đói, nên con Sa Khiếu Hổ này mới rời khỏi sa mạc hoang vu để kiếm ăn. Quả nhiên, sinh tồn ở nơi này thật không hề đơn giản!
Vào lúc này, con Sa Khiếu Hổ kia đang đứng trên bức Nham Chướng lởm chởm, và đây cũng chính là bàn đạp hoàn hảo để nó phát huy sức bật của mình. Nó dồn sức bật một cú cực mạnh, một đòn tấn công vô cùng sắc bén. Trương Tiểu Hầu lại một lần nữa đánh giá thấp tốc độ của con mãnh thú này!
Hắn vội vàng vận dụng ma pháp, nhưng lần này bất kể là Phong Quỹ hay Địa Ba đều không đủ để giúp hắn thoát khỏi đòn tấn công hung hãn của con Sa Khiếu Hổ đang lao tới.
Sa Khiếu Hổ đã ở trong gang tấc, Trương Tiểu Hầu có thể nhìn thấy rõ hàm răng lởm chởm sắc nhọn trong cái miệng rộng ngoác của nó. Một mùi hôi thối tanh tưởi xộc thẳng vào mặt, khiến bất cứ ai cũng phải kinh hãi.
“Quang Hữu – Thánh Thuẫn!”
Triệu Mãn Duyên ở cách đó không xa liền nhanh chóng phóng ra một tấm khiên ánh sáng hình bầu dục, bao bọc lấy Trương Tiểu Hầu ở bên trong. Tấm khiên này trông vô cùng chắc chắn.
Sa Khiếu Hổ lao sầm vào tấm khiên như đâm phải một bức tường thép. Lực va chạm cực mạnh hất văng cả Trương Tiểu Hầu lẫn tấm khiên ra xa một khoảng. May mắn là hắn vẫn an toàn bên trong lớp bảo vệ, không hề hấn gì!
Trương Tiểu Hầu không lo mình bị thương, hắn quay sang nhìn Triệu Mãn Duyên, gật đầu cảm ơn. Triệu Mãn Duyên vỗ vỗ ngực, ra hiệu cứ yên tâm chiến đấu, an toàn của cậu đã có anh lo!
Trương Tiểu Hầu cũng gật đầu. Hắn nhận ra những người mà đại ca Mạc Phàm mời đến lần này quả nhiên đều là tinh anh trong giới pháp sư. Điển hình như gã tóc vàng trông có vẻ lãng tử kia, chẳng cần nói lời nào cũng đã phối hợp vô cùng ăn ý. Điều này làm cho Trương Tiểu Hầu cảm thấy an tâm hơn rất nhiều!
Thật ra, Trương Tiểu Hầu không có năng lực tấn công nào nổi trội. Khi ở trong quân đội, hắn chủ yếu làm tiên phong, quấy rối và phá vỡ tiết tấu của yêu ma.
Hay nói thẳng ra chính là đi kéo hận thù!
Công việc của hắn là thu hút sự chú ý của yêu ma càng nhiều càng tốt, để các ma pháp sư khác trong đội có thể rảnh tay thi triển ma pháp mà không bị quấy nhiễu.
Có Trương Tiểu Hầu làm tiên phong, Mạc Phàm và Thần Dĩnh lập tức thi triển ma pháp Trung cấp. Tình thế xoay chuyển đột ngột khiến Sa Khiếu Hổ phải đối mặt với hai đòn tấn công cường đại. Thấy vậy, nó hoảng hốt, cuống cuồng né sang một bên.
Năng lực né tránh của Sa Khiếu Hổ phải nói là vô cùng xuất sắc. Trong hai ma pháp Trung cấp kia, cũng chỉ có Phích Lịch vừa nhanh vừa mạnh của Mạc Phàm là đánh trúng nó. Một đòn này đánh văng con Sa Khiếu Hổ ngược trở lại vũng lầy mà Trương Tiểu Hầu vừa tạo ra. Nửa thân dưới của nó còn chưa kịp gượng dậy đã bị vũng bùn cát nhấn chìm xuống.
Vũng bùn cát có độ dính rất cao, công lao này đương nhiên thuộc về linh chủng Thổ hệ mà Trương Tiểu Hầu có được từ sơn động phía Tây.
Nửa thân thể bị chìm vào vũng bùn cát khiến Sa Khiếu Hổ hành động rất khó khăn. Lúc này, nó không khác gì mãnh thú rơi vào bẫy của thợ săn. Mặc dù nó có sức mạnh vô song, lại hung mãnh và tàn bạo, nhưng những thứ này cũng chẳng có tác dụng gì. Giống như bị sa vào cát lún, càng giãy giụa kịch liệt thì càng chìm nhanh hơn.
“Cự Ảnh Đinh!”
Mạc Phàm cũng không muốn giấu nghề nữa, liền trực tiếp thi triển ma pháp hệ Ám Ảnh.
Cự Ảnh Đinh găm thẳng vào cái bóng của con Sa Khiếu Hổ đang liều mạng giãy giụa một cách chính xác. Ngay tức khắc, một luồng khí tức hắc ám trói buộc lấy cơ thể nó, khóa chặt cái bóng của nó xuống mặt đất.
Bị Cự Ảnh Đinh ghim chặt, Sa Khiếu Hổ không tài nào nhúc nhích nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể mình chìm dần vào trong cát.
Vũng cát lún kết hợp với Cự Ảnh Đinh tạo thành một cặp đôi giam cầm vô cùng hoàn hảo. Cho dù con Sa Khiếu Hổ kia có sức mạnh kinh người, cũng không có đất dụng võ. Không lâu sau, nó đã bị mọi người bắt sống.
“Haha, xem ra con Ma Hổ nổi danh khắp Đôn Hoàng này cũng không đáng sợ như mình nghĩ.” Trương Tiểu Hầu cười ha hả nói.
“Nơi này toàn là cát lún, nên linh chủng Thổ hệ của cậu mới được tăng cường sức mạnh. Con Sa Khiếu Hổ kia còn chưa kịp thi triển hết toàn bộ lực lượng đã bị các người vờn cho đến chết rồi.” Linh Linh nói.
“Hay là chúng ta xem thử con Sa Khiếu Hổ này có xương lạ, da hiếm gì không? Dù sao mấy thứ này cũng rất đáng giá.” Mạc Phàm mắt sáng rực lên.
Mạc Phàm chém giết yêu ma nhiều không kể xiết. Kể cả khi ung dung giải quyết một con cấp Chiến tướng thì hắn cũng không đắc ý như Trương Tiểu Hầu. Thứ hắn quan tâm hơn cả là tiền, tiền và tiền…
Không may cho hắn, con Sa Khiếu Hổ này chẳng có thứ gì quý giá. Ngay cả linh hồn cũng chỉ là một tàn phách bình thường.
Tàn phách được hắn hấp thu vào Tiểu Nê Thuỵ, dùng làm nguyên liệu để ngưng luyện tinh phách. Dù sao, Mạc Phàm cũng đang muốn nhanh chóng nâng kỹ năng Sơ cấp hệ Ám Ảnh lên cấp bậc thứ tư.
“Này Mạc Phàm, sao mày không thử cường hóa ma pháp Sơ cấp của mình lên cấp năm xem sao?”
Thần Dĩnh đứng bên cạnh nghe vậy không khỏi trợn tròn mắt nhìn Mạc Phàm. Cấp năm ư?
Lẽ nào gã này đã cường hóa ma pháp Sơ cấp lên đến cấp bốn rồi sao?
Triệu gia dù sao cũng là một thế gia ma pháp có tiếng, ở các thành thị lớn đều có nhà đấu giá của họ. Vì lẽ đó nên Triệu gia còn được mệnh danh là “thổ hào”.
Thế nhưng, dù là “thổ hào” thì trong Triệu gia bọn họ cũng không có bất kỳ ai cường hóa ma pháp Sơ cấp lên tới cấp bốn, còn cấp năm thì đúng là chuyện viển vông, xa vời!
“Mẹ kiếp nhà mày! Từ cấp bốn lên cấp năm cần bảy viên tinh phách cấp Chiến tướng đấy… Bảy viên lận đó! Mày cho tao tiền đi, tao cường hóa cho mày xem!” Mạc Phàm liền chửi ầm lên.
Cái tên Triệu Mãn Duyên này nói chuyện cường hóa lên cấp năm nhẹ như không. Nếu như lên cấp nữa cũng chỉ cần tinh phách cấp Nô bộc, có lẽ Mạc Phàm sẽ suy nghĩ đến chuyện ở lại chốn rừng sâu núi thẳm này thêm một thời gian để đưa ma pháp Sơ cấp của mình lên một cảnh giới cao hơn. Thế nhưng muốn lên cấp năm, lượng tài nguyên tiêu tốn quả thực quá khủng khiếp. Cần tới bảy viên tinh phách cấp Chiến tướng, tính ra cũng phải hơn 10 triệu rồi. Với số tiền đó, hắn thừa sức mua cho mình một cái Dực ma cụ!
Mà nói tới tinh phách cấp Chiến tướng, muốn kiếm được nó đâu phải dễ. Mặc dù Mạc Phàm thu thập được hơn 100 tàn phách cấp Chiến tướng, nhưng chừng đó còn chưa chắc đã ngưng luyện nổi một tinh phách hoàn chỉnh. Vì vậy, muốn lên cấp năm là một quá trình gian khổ và lâu dài.
“Tiếp tục đi về phía trước, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa. Sắp đến sông Sa Võng rồi, lúc đó tha hồ cho các người thể hiện.” Linh Linh nhấn mạnh lại một lần nữa.
Nơi nguy hiểm nhất trong chuyến đi này chính là sông Sa Võng. Mặc dù có Tâm Hạ, một pháp sư hệ Tâm Linh đi cùng, cũng không chắc có thể đảm bảo mọi người an toàn vượt qua.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ
Đề xuất Voz: Hồng Trần Vấn Đạo