Chương 466: Bước Vào Dòng Sông Tử Thần
Bùn cát trắng xóa hóa thành bốn, năm hàng Bạch Sa Yêu Binh cao gần ba mét, vây kín đội ngũ pháp sư thợ săn lỡ bước vào dòng Sa Võng, kín như bưng.
Cứ thế, từng hàng đao cát trắng xóa chém xuống như mưa. Những thanh đao cát này không giống vũ khí thông thường, bởi lưỡi đao của chúng rất cùn! Sau mỗi cú chém, chúng không cắt mà là đập nát đám thợ săn thành thịt vụn.
Trong phút chốc, máu thịt văng tung tóe!
Dưới ánh trăng xanh xao lạnh lẽo, cả dòng Sa Võng trắng toát bỗng bị nhuộm bởi sắc máu đỏ tươi, khiến khung cảnh càng thêm diễm lệ, càng thêm rợn người!
Mạc Phàm trơ mắt nhìn, con ngươi gần như muốn lồi ra khỏi tròng. Dù hắn vốn chẳng có ý định cứu giúp đám người kia, nhưng tốc độ tử vong của họ cũng quá nhanh đi. Ma pháp phòng ngự của họ không hề yếu, thế nhưng căn bản không thể chống đỡ nổi cơn mưa đao cát cuồng nộ!
Chỉ trong tích tắc, ma pháp phòng ngự đã vỡ tan. Từng tiếng kêu thảm thiết, thê lương vang lên, day dứt mãi giữa sa mạc hoang vắng.
“Trời đất ơi!”
Đột nhiên, sau lưng Mạc Phàm vang lên tiếng kinh hô của Triệu Mãn Duyên.
Mạc Phàm quay đầu lại, phát hiện tất cả mọi người đã tỉnh giấc.
Tâm Hạ và Thần Dĩnh đều đưa tay che miệng, đôi mắt trong veo mở to hết cỡ. Hiển nhiên, các nàng cũng đã chứng kiến màn thảm sát vừa rồi.
Dòng Sa Võng còn kinh khủng hơn nhiều so với tưởng tượng của họ. Cảm giác như thể đám người kia vừa nhảy vào một bầy cá piranha hung hãn, chỉ trong nháy mắt đã bị xé thành trăm mảnh, không một chút sức chống cự.
“Đáng sợ quá! Hay là chúng ta coi chuyến đi Đôn Hoàng này như đi du lịch thôi, giờ về nhà là đẹp rồi?” Triệu Mãn Duyên thấy cảnh tượng đó, da đầu tê dại, tứ chi mềm nhũn, lắp bắp nói.
Trước đây, Triệu Mãn Duyên từng đọc qua tài liệu mật, biết rằng Đôn Hoàng có một cấm địa nguy hiểm khét tiếng chính là dòng Sa Võng này, nơi vô số thợ săn đã phải bỏ mạng. Nhưng hôm nay, khi tận mắt chứng kiến, hình ảnh kinh hoàng ấy đã khắc sâu vào tâm trí, khiến hắn sợ vãi linh hồn. Hắn nhận ra hung danh kia chẳng phải là tin đồn. Nếu lúc nãy đội thợ săn kia không bị đám Sa Khiếu Hổ truy đuổi, có lẽ ngày mai, người hứng chịu trận mưa đao cát kia chính là bọn họ.
“Chúng… chúng ta không phải còn có Tâm Hạ sao? Chắc… chắc sẽ không thảm như họ đâu.” Trương Tiểu Hầu gan to bằng trời lúc này cũng nói năng lắp bắp.
Thần Dĩnh và Tâm Hạ hồi lâu vẫn không nói nên lời. Hình ảnh đẫm máu kia khiến các nàng quá hoảng sợ, có lẽ phải một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được. Không biết qua bao lâu, Thần Dĩnh mới nhìn chằm chằm vào Tâm Hạ, hỏi:
“Tâm Linh hệ của cậu có thể trấn an được đám yêu binh này không? Nếu xảy ra một chút sự cố, chẳng phải tất cả chúng ta cũng sẽ có kết cục giống họ sao?”
Tâm Hạ suy nghĩ một lát, rồi nghiêm túc gật đầu, nhẹ nhàng đáp:
“Vừa rồi, những mảng cát trắng bị nhuốm máu đã cho thấy đám yêu binh này cực kỳ tàn bạo. Nếu chúng ta cứ thế đi qua, chắc chắn lành ít dữ nhiều. Nhưng chỉ cần chúng ta không đi vào những khu vực vương mùi máu tanh, cứ men theo đường thẳng mà tiến, tôi có thể đảm bảo chúng sẽ không tấn công chúng ta.”
“Có thể em nói đúng, nhưng đến giờ anh vẫn còn sợ vãi linh hồn đây này. Lỡ lúc đó xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao? Chẳng phải chúng ta sẽ bỏ mạng ở đây hết à?” Triệu Mãn Duyên sợ hãi nói.
Lúc này, Linh Linh liếc nhìn hai tên nhát gan đang muốn rút lui, khinh thường nói:
“Cái đám ngu xuẩn tự chui đầu vào rọ kia đã kinh động sáu, bảy con Sa Khiếu Hổ, xem như chết chắc rồi. Ấy vậy mà họ còn liều mạng xông vào giữa dòng Sa Võng, chắc là muốn đánh cược một phen để thoát khỏi đám Sa Khiếu Hổ. Nhưng hành động liều lĩnh và gây ra động tĩnh lớn như vậy giữa dòng Sa Võng chẳng khác nào tự mình nhảy vào địa ngục. Chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút, lại có Tâm Linh hệ của Tâm Hạ che chở, việc vượt qua con sông cạn này cũng chẳng khác gì đi dạo trên bờ.”
Tâm Hạ cũng đã hồi phục lại tinh thần, quả quyết nói:
“Cứ theo kế hoạch đã định, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Chỉ có một điều, mọi người phải nhớ kỹ: nếu không có sự cho phép của tôi, tuyệt đối không ai được sử dụng ma pháp trong dòng Sa Võng, dù chỉ là ma pháp Sơ cấp. Chỉ cần có dao động ma pháp, đám Bạch Sa Yêu Binh sẽ tấn công theo bản năng. Đến lúc đó, cục diện sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.”
Triệu Mãn Duyên và Thần Dĩnh nghe vậy liền gật đầu. Họ hiểu rõ, chỉ dựa vào sức mình mà muốn chống lại đám Bạch Sa Yêu Binh trong dòng Sa Võng này là điều không thể. Nhưng nếu có một pháp sư Tâm Linh hệ hỗ trợ, mọi người sẽ được an toàn.
Cả nhóm mang theo tâm trạng hoảng sợ chưa nguôi trở về lều. Dù chỉ còn vài tiếng nữa là trời sáng, nhưng không ai có thể chợp mắt nổi.
Dù sao, dòng Sa Võng cũng chỉ cách họ chưa đầy 20 mét. Có trời mới biết đám Bạch Sa Yêu Binh kinh khủng kia có bò lên bờ tấn công họ hay không.
Mọi người cứ mang theo nỗi bất an đó cho đến khi bình minh ló dạng. Ánh mặt trời đỏ rực từ phương đông chiếu rọi xuống dòng Sa Võng. Vết máu của đám thợ săn bị tàn sát đêm qua đã khô lại vì gió, nhưng dưới ánh nắng, chúng vẫn hiện lên rõ mồn một, như một lời nhắc nhở rằng vùng cát trắng bao la này không hề yên bình như vẻ bề ngoài, mà là một vùng đất cửu tử nhất sinh!
“Hay là ai đó trong chúng ta xuống thử trước một lần đi. Chứ đang yên đang lành mà cả đội bị diệt thì không hay lắm.” Triệu Mãn Duyên yếu ớt đề nghị.
“Ta cũng thấy ý kiến này hay đấy. Chắc trong lòng ai cũng không yên tâm. Vấn đề là, ai sẽ đi?” Mạc Phàm nhìn Triệu Mãn Duyên với ánh mắt đầy ý xấu, hỏi.
Trương Tiểu Hầu lúc này cũng vô cùng thức thời, không còn nhiệt tình như trước nữa, hắn nhường lại nhiệm vụ anh dũng này cho Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên thấy vậy, chỉ muốn tự tát cho mình một cái. Ăn no rửng mỡ hay sao mà lại đi đề nghị như vậy, đúng là cái miệng hại cái thân…
Hắn vẫn nuôi một tia hy vọng, cười hì hì nhìn về phía Trương Tiểu Hầu:
“Cậu là quân nhân, can đảm chắc chắn nhất đội. Lại còn có hai kỹ năng di chuyển, nếu có chuyện gì ngoài ý muốn thì chạy cũng nhanh hơn. Nhiệm vụ này giao cho cậu là hợp lý nhất.”
Trương Tiểu Hầu vội vàng xua tay, vẻ mặt thành thật nói:
“Em nghe Phàm ca nói, phòng ngự của anh cứng như mai rùa ngàn năm vậy. Theo em nghĩ, cho dù đám Bạch Sa Yêu Binh có xuất hiện, dựa vào cái khiên chắc như mai rùa của anh, cũng dư sức chống đỡ một lúc chờ mọi người tới cứu.”
Triệu Mãn Duyên thấy Trương Tiểu Hầu nói vậy, liền làm vẻ mặt cầu cứu nhìn về phía Mạc Phàm.
Mạc Phàm nhún vai, giơ hai tay lên, nghiêm nghị nói:
“Ta là chủ công của cả đội. Mấy chuyện lặt vặt thế này, giao cho hai người là thích hợp nhất.”
Triệu Mãn Duyên nghe Mạc Phàm nói vậy, bất đắc dĩ quay lại nhìn Tâm Hạ.
“Anh cứ đi đi, không sao đâu. Nhưng phải nhớ kỹ lời em dặn. Nếu em chưa ra lệnh, anh tuyệt đối không được sử dụng bất kỳ ma pháp nào. Nếu anh làm trái lời em, thì chẳng khác nào tự đẩy mình vào chỗ nguy hiểm…” Tâm Hạ ôn tồn nói.
Nghe Tâm Hạ nói vậy, Triệu Mãn Duyên cũng yên tâm hơn một chút, đánh liều tiến về phía trước, kiên quyết bước vào dòng Sa Võng. Tâm trạng hắn lúc này thấp thỏm không yên.
Hắn rón rén từng bước. Mỗi lần bàn chân dẫm xuống lớp cát trắng, trái tim hắn lại đập thình thịch!
Bên tai là tiếng gió rít gào. Dưới mắt hắn, con sông Sa Võng khô cạn này chẳng phải là một dòng sông, mà là con đường dẫn xuống suối vàng.
Vụt!
Hắn còn chưa đi được mấy bước, mặt cát trắng bên cạnh hắn đột ngột cuộn sóng!
Trong nháy mắt, hàng chục Bạch Sa Yêu Binh đã sừng sững hiện ra!
Chúng đứng hiên ngang bên cạnh hắn, thân hình cao lớn trông hệt như những chiến binh mặc giáp trắng
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ
Đề xuất Voz: Bạn gái tôi lớp 8