Chương 465: Con Sông Đáng Sợ
Trong con sông Sa Võng mênh mông này tồn tại một loại sinh vật khiến người ta nghe thôi đã thấy rợn tóc gáy. Chúng chính là Bạch Sa Yêu Binh. Mọi người đứng trên tảng đá nhô ra giữa sa mạc nhìn về phía trước, chỉ thấy cả con sông khô cạn, trũng sâu xuống.
Gọi là sông, nhưng trong mắt mọi người, nó chẳng khác nào một vùng biển đang dần lún sâu vào lòng đất. Một lớp bùn cát trắng xóa hiện ra bên trong lòng sông, trông vô cùng lấp lánh. Độ dày của lớp bùn cát không đồng đều. Nhìn từ xa, nơi đây trông hệt như những con sóng bạc đầu của đại dương đang nối đuôi nhau vỗ bờ.
“Chẳng phải người ta đồn rằng chỉ cần liếc mắt một cái là thấy cả đám Bạch Sa Yêu Binh sao? Sao ta chẳng thấy một mống nào hết vậy?”
Trương Tiểu Hầu lấy tay che trán chắn bớt ánh nắng, vừa nhìn ra xa vừa nói.
Nghe Trương Tiểu Hầu thắc mắc, mọi người cũng có cùng nghi vấn. Lúc này, nơi đây chỉ có một màu cát trắng xóa, ngoài ra không còn gì khác. Trong lớp bùn cát ấy cũng chẳng có bất kỳ thứ gì động đậy. Thỉnh thoảng, những cơn sóng cát lại cuộn lên rồi nhanh chóng tĩnh lặng trở lại.
Lúc này, Linh Linh tiện tay lôi từ trong túi ra một miếng nội tạng chẳng đáng giá của con Sa Khiếu Hổ vừa chết. Sau đó, cô bé đưa nó cho Trương Tiểu Hầu và nói:
“Cầm lấy rồi ném ra xa đi.”
Trương Tiểu Hầu cầm miếng thịt, dốc hết sức ném về phía sông Sa Võng. Ngay lập tức, mảnh bùn cát vốn yên bình bỗng nổ tung, từng cơn sóng cát trắng ầm ầm cuộn lên.
Giữa những con sóng cát ấy, từng sinh vật to lớn cao gần ba mét, tay cầm trường đao bằng cát, đồng loạt trồi lên. Chúng xếp thành hàng ngay ngắn, vây quanh miếng nội tạng đẫm mùi máu tươi. Sau khi cảnh giác quan sát xung quanh, chúng nhanh chóng tan thành từng hạt cát trắng, rơi lả tả xuống lòng sông.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài giây. Từ một bãi cát trắng mịn yên bình, đột nhiên xuất hiện bốn, năm mươi gã khổng lồ cầm trường đao, rồi lại trở về tĩnh lặng như cũ. Cảnh tượng ấy khiến tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm.
“Chỉ một miếng nội tạng nhỏ xíu thôi mà, có cần phải chui ra nhiều thế không? Nếu cả đội chúng ta đi vào, chẳng phải sẽ xuất hiện cả một quân đoàn Bạch Sa Yêu Binh sao?” Trương Tiểu Hầu kinh ngạc nói.
Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên cũng gật đầu đồng tình. Thiếu chút nữa thì hai người họ đã bị đám quái vật này dọa cho hồn bay phách lạc.
Cũng may là mọi người chưa đi vào, có trời mới biết lúc đó sẽ có bao nhiêu con Bạch Sa Yêu Binh xông ra.
“Hôm nay chúng ta sẽ hạ trại nghỉ ngơi bên bờ sông. Trời cũng sắp tối rồi, đợi mai trời sáng hẳn đi tiếp.” Linh Linh nói.
Nói về hiệu suất dựng trại, có lẽ không ai ở đây bì được với Trương Tiểu Hầu.
Gã này dựng trại cứ như lên cơn tăng động, nhiệt tình tuôn ra xài mãi không hết. Bất cứ chuyện gì hắn động tay vào đều vô cùng hăng hái.
Khi mọi người còn đang muốn nghỉ ngơi, Trương Tiểu Hầu đã nhanh nhẹn dựng xong lều cho cả nhóm. Hắn dựng tổng cộng hai chiếc lều, một cho nam, một cho nữ.
Mạc Phàm bước tới bên cạnh Tật Tinh Lang, vừa vuốt lại bộ lông cho nó, vừa hỏi thăm Tâm Hạ đang ngồi trên lưng sói:
“Em có mệt lắm không?”
Diệp Tâm Hạ lắc đầu, vừa định mở miệng thì Tật Tinh Lang đã tỏ vẻ đầy oán giận, hích nhẹ vào Mạc Phàm, như thể muốn nói câu đó phải hỏi nó mới đúng.
Mạc Phàm không khỏi cười khổ, xoa đầu Tật Tinh Lang.
Tật Tinh Lang quả thực là vất vả và có công nhất. Suốt chặng đường, nó không chỉ chở Tâm Hạ mà còn phải cõng thêm cô bé Linh Linh vẫn còn nhỏ xíu. Linh Linh xinh xắn lanh lợi, Tâm Hạ thì nhỏ nhắn đáng yêu, hai người cộng lại có lẽ còn chưa nặng bằng Mạc Phàm. Tật Tinh Lang tỏ vẻ uất ức, chủ yếu là vì lần này nó không được xông pha chiến đấu như mọi khi.
“Đám Bạch Sa Yêu Binh canh gác này dường như chỉ muốn bảo vệ lãnh địa của chúng. Tính tình chúng cũng không hung bạo như Sa Khiếu Hổ. Có lẽ chúng ta có thể yên ổn với chúng.” Tâm Hạ mỉm cười nói.
Mạc Phàm nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nàng mà thấy xót xa. Nhưng hắn vẫn nhận ra tâm trạng nàng rất vui vẻ. Bởi vì nàng chưa bao giờ được đến những nơi như thế này, cũng chưa bao giờ được kề vai chiến đấu cùng hắn.
…
Màn đêm nhanh chóng buông xuống.
Nhiệt độ ở sa mạc chênh lệch giữa ngày và đêm rất lớn. Khi tia nắng cuối cùng khuất dạng, cái lạnh lẽo liền lặng lẽ ập đến.
Ba cô gái đã vào lều đi ngủ. Ba chàng trai khỏe mạnh đương nhiên phải thay phiên nhau gác đêm.
Mạc Phàm chịu trách nhiệm gác ca nửa đêm. Khi tỉnh dậy, hắn có cảm giác như lạc vào một thế giới khác. Cái lạnh buốt kèm theo những cơn gió mạnh thổi vào người không chút che chắn, tựa như dao găm đâm vào da thịt.
Mạc Phàm xòe tay, đốt lên một ngọn lửa rồi ném xuống đất tạo thành một đống lửa nhỏ.
Hắn cứ lặp đi lặp lại hành động đó như đang luyện tập. Khoảng hơn nửa canh giờ sau, Mạc Phàm đột nhiên nghe thấy động tĩnh từ phía xa.
Dù có khả năng nhìn trong bóng tối, nhưng khắp nơi đều là cát trắng xóa khiến tầm nhìn của hắn bị hạn chế rất nhiều.
Mạc Phàm liền vào lều gọi Trương Tiểu Hầu dậy gác thay mình. Sau đó, hắn đi về phía phát ra âm thanh để xem rốt cuộc có chuyện gì.
Âm thanh vọng lại tựa như tiếng bước chân, rất nhiều và dồn dập, khiến hắn tự hỏi không biết có bao nhiêu sinh vật đang điên cuồng chạy ở đó.
Mạc Phàm đi tới một khối đá nhô lên, không dám mạo hiểm vượt qua. Hắn nấp vào một khe hẹp, nhìn chằm chằm về phía trước. May mắn là tầm nhìn lúc này không bị cát mịn che khuất. Dưới ánh trăng, hắn có thể thấy rõ cách đó không xa có một bầy Sa Khiếu Hổ đang chạy như điên trên sa mạc.
Chúng phát ra những tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc, bốn vó chạy không ngừng khiến mặt đất rung chuyển.
Nhìn xa hơn một chút, hắn thấy một đội pháp sư thợ săn đang bỏ chạy thục mạng, vẻ mặt hoảng sợ tột độ.
Bầy Sa Khiếu Hổ có tổng cộng sáu, bảy con. Một đám lớn như vậy xuất hiện, ngay cả đội của Mạc Phàm cũng phải nhanh chân tẩu thoát.
Dưới ánh trăng, Mạc Phàm nhận ra hai người trong đội pháp sư kia. Không ai khác chính là người phụ nữ da ngăm đen và gã đội trưởng râu quai nón.
Bọn họ sớm đã bị bầy Sa Khiếu Hổ dọa cho mất mật nên chạy loạn xạ. Chẳng hiểu chạy thế nào lại đâm đầu thẳng vào con sông Sa Võng.
Không lâu sau, đội thợ săn đã chạy vào khu vực bùn cát trắng của sông Sa Võng. Họ cứ thế chạy, không dám dừng lại một giây và đã vào sâu trong lòng sông hơn bốn, năm trăm mét.
Thế nhưng, bầy Sa Khiếu Hổ đang đuổi theo sát gót đột nhiên đồng loạt dừng lại bên bờ sông. Cả bầy đứng dàn hàng ngang, dù vô cùng muốn xé xác đám pháp sư loài người kia nhưng không hiểu sao lại không dám bước thêm một bước nào nữa.
Chúng chỉ biết nhìn đội thợ săn chạy thoát mà tức giận, tiếc hận. Con mồi đến miệng rồi còn để bay mất!
Mạc Phàm đang lấy làm lạ, không hiểu vì sao lũ Sa Khiếu Hổ hung tàn khét tiếng lại đột nhiên tha cho đám người kia. Nhưng chỉ trong tích tắc, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra giữa lòng sông Sa Võng, khiến Mạc Phàm phải trợn mắt há hốc mồm, da đầu tê dại!
Bên trong lớp bùn cát trắng mịn, từng hàng, từng hàng Bạch Sa Yêu Binh đột nhiên từ dưới đất trồi lên. Vô số thanh đao cát trong tay chúng điên cuồng chém xuống đám pháp sư thợ săn…
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, trong nháy mắt, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng
Đề xuất Voz: Tình yêu học trò