Chương 473: Đồng đội báo thủ!

Thần Dĩnh dù sao cũng là cường giả có thứ hạng cao trong Đại học Đế Đô, nên nàng thừa sức hiểu việc đối phó với đám Cự Bạch Sa có tổ chức này khó đến mức nào, vậy mà hắn vẫn dư sức triệu hồi Tật Tinh Lang để bảo vệ nàng.

Dù gì Tật Tinh Lang cấp chiến tướng cũng là một cánh tay phải đắc lực của Mạc Phàm, trong tình huống như vậy mà hắn vẫn có thể tiêu diệt sạch sẽ đám Cự Bạch Sa trong thời gian ngắn ngủi như thế, điều này thật sự khiến người khác khó mà tin nổi!

“Mạc Phàm, sau khi dọn dẹp xong bên này thì mau đến chỗ Triệu Mãn Duyên đi, ta thấy hắn sắp không trụ nổi nữa rồi.” Từ trung tâm trận hình, Linh Linh nói với Mạc Phàm.

Mạc Phàm gật đầu, cũng biết đây không phải lúc để đùa giỡn, liền nhanh chóng xử lý đám Cự Bạch Sa còn lại, sau đó dùng Độn Ảnh để di chuyển thật nhanh về phía Triệu Mãn Duyên.

“Chờ một lát, Mạc Phàm ca ca.” Tâm Hạ gọi với lại Mạc Phàm đang vội vã lướt qua bên cạnh các nàng.

Mạc Phàm dừng lại một chút, thân hình hắn từ trong bóng mờ dần hiện ra, mang theo vài phần nghi hoặc nhìn sang Tâm Hạ.

Khi Mạc Phàm còn chưa kịp mở lời, một con Tinh Linh Hồ Điệp tỏa ra thứ ánh sáng đặc biệt đã từ từ bay đến trước mặt hắn. Con Tinh Linh Hồ Điệp này dường như có thể đánh hơi được vị trí vết thương trên cơ thể người, nó thoáng dừng lại trên vai Mạc Phàm rồi lập tức bay đến sau lưng hắn.

Lưng của Mạc Phàm đã bị những tia cát vừa rồi bắn thủng vài lỗ máu, ngoài ra những nơi khác trên người cũng có vài vết thương mà chính hắn không để ý. Con Tinh Linh Chữa Trị đặc biệt này được Tâm Hạ thi triển ra chính là để nhanh chóng loại bỏ những dị vật còn sót lại trong vết thương, đồng thời giúp chúng nhanh chóng khép lại.

Tốc độ chữa trị của Tinh Linh Chữa Trị quả thực cực nhanh, dường như nó chỉ cần nhẹ nhàng vỗ cánh lướt qua, hơi dừng lại một chút là những vết thương kia sẽ nhanh chóng biến mất không còn tăm tích.

Có điều, trong quá trình chữa thương cho Mạc Phàm, hào quang màu xanh nhạt trên người con Tinh Linh Chữa Trị cũng mờ đi một chút, không còn giữ được vẻ rực rỡ như ban đầu.

“Tinh Linh Chữa Trị này sẽ ở bên cạnh ca ca, lúc anh bị thương nó sẽ lập tức trị liệu giúp anh. Mỗi lần trị liệu, cơ thể nó sẽ mờ đi một chút, cho đến khi hoàn toàn trong suốt và tan biến thì ma pháp mới kết thúc.” Tâm Hạ nhìn Mạc Phàm nhoẻn miệng cười tươi, nụ cười tựa như gió xuân ấm áp, khiến lòng Mạc Phàm dâng lên những rung động khó tả.

Mạc Phàm liếc nhìn con Tinh Linh Chữa Trị đang đậu trên vai mình.

Thảo nào pháp sư hệ Chữa Trị lại được mọi người tôn sùng như Quan Âm tỷ tỷ, bởi vì Trung cấp ma pháp của họ quả thực quá bá đạo, có thể đi theo bên cạnh chiến đấu giả, xóa đi những vết thương vô tình mắc phải trong lúc giao tranh.

Vết thương đôi khi rất chí mạng, cơn đau mà chúng mang lại có thể vô tình làm suy yếu sức chiến đấu của pháp sư. Không chỉ tinh thần sẽ mệt mỏi vì vết thương trở nặng, mà tốc độ phác họa Tinh Đồ cũng sẽ bị ảnh hưởng. Nếu không cẩn thận khiến quá trình phác họa Tinh Đồ bị gián đoạn, vậy thì đúng là gặp phải phiền toái lớn rồi.

Nhờ có Tâm Hạ, những vết thương Mạc Phàm dính phải sau trận chiến vừa rồi không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào, hắn vẫn có thể duy trì trạng thái đỉnh cao để bước vào những trận chiến tiếp theo. Hơn nữa, chỉ cần con Tinh Linh Chữa Trị này vẫn còn lượn lờ bên cạnh, hắn sẽ luôn duy trì được trạng thái hoàn hảo không một vết thương.

“Triệu Mãn Duyên, ta tới cứu ngươi đây!” Sau khi Mạc Phàm hồi phục trạng thái, hắn hô to một tiếng.

Hắn khí thế ngút trời xông tới vị trí của Triệu Mãn Duyên, chỉ là khi nhìn thấy số lượng Cự Bạch Sa ở đây đã vượt quá một trăm con, thì cái khí thế hừng hực kia lập tức tan thành mây khói!

“Vãi, ngươi chọc trúng ổ của chúng nó rồi à? Sao không nói sớm là bên ngươi đông như vậy?” Mạc Phàm dùng máy truyền tin nói với Triệu Mãn Duyên, người đang bị nhốt bên trong bức tường cát siêu to khổng lồ do một đám Cự Bạch Sa lúc nhúc vây quanh.

Sức phòng ngự của tên Triệu Mãn Duyên này cũng thật sự kiên cố đến kinh người, gần như sánh ngang với cả một đội ngũ. Có lẽ nếu trong đội thợ săn pháp sư kia có một lão Quy ngàn năm như Triệu Mãn Duyên thì họ đã không chết thảm như vậy.

“Mẹ nó nhà ngươi đừng có đứng đó nói mát! Nhiều nhất 3 phút nữa mà không cứu ta ra, ta thành ma cũng không tha cho các ngươi!” Máy truyền tin vang lên một trận ầm ĩ, nhưng vẫn có thể nghe rõ tiếng gào thét chất chứa đầy oán khí của Triệu Mãn Duyên.

“Ta cũng muốn cứu ngươi, nhưng vấn đề là ta không thể nào xuyên qua được bức tường Cự Bạch Sa này. Nhà ngươi nhiều tiền như vậy sao không mua lấy một cái Dực ma cụ phòng thân? Ngươi sợ chết như thế, đáng lẽ phải dốc hết vốn liếng vào khoản bảo mệnh mới đúng chứ.” Mạc Phàm lúc này cũng hơi lúng túng.

Bây giờ, cho dù là một pháo đài ma pháp như mình đứng đây oanh tạc một trận vào bức tường khổng lồ kia thì trong thời gian ngắn cũng không thể nào phá ra một lỗ hổng cho Triệu Mãn Duyên chui ra.

“Hay là để em ra tay?” Giọng nói có phần lo lắng của Tâm Hạ truyền đến từ máy truyền tin.

Biện pháp duy nhất lúc này có thể giúp Triệu Mãn Duyên thoát khỏi khốn cảnh trong thời gian ngắn chỉ có thể là skill Động Viên của Tâm Hạ.

“Phàm ca, em đến giúp anh đây.” Giọng của Trương Tiểu Hầu bất chợt vang lên bên tai Mạc Phàm.

Âm thanh này không phải truyền đến từ máy truyền tin, khi Mạc Phàm quay đầu lại thì phát hiện Trương Tiểu Hầu đã ở cách mình không xa.

Mạc Phàm thấy Trương Tiểu Hầu thì trên mặt lập tức nở nụ cười, thằng nhóc này tới thật đúng lúc.

Chỉ là ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, nụ cười của hắn liền tắt ngấm.

Trương Tiểu Hầu đúng là đã đến, nhưng hắn còn dẫn theo cả một bầy Cự Bạch Sa xông tới. Cục diện bây giờ đã đủ khiến Mạc Phàm đau đầu, tên này lại còn lôi thêm một đám mà hắn chưa kịp xử lý đến trước mặt mình. Không chửi thẳng mặt là đã nể tình quen biết ba mẹ hắn lắm rồi!

Mà nếu Triệu Mãn Duyên ở bên trong biết được tình hình bên ngoài thế này, chắc có khi hận không thể một cước đạp chết tên Trương Tiểu Hầu này luôn, giờ phút nguy nan mà còn chơi ngu như vậy.

Mạc Phàm đứng nhìn đám Cự Bạch Sa khí thế hùng hổ, bụi bay mù mịt đang cuồn cuộn lao tới phía sau Trương Tiểu Hầu, thầm nghĩ phen này không còn cách nào khác là phải để Tâm Hạ sớm tiêu hao ma năng của Tâm Linh hệ rồi, bằng không Triệu Mãn Duyên chết chắc. Trước tiên phải giữ mạng cho hắn đã, sau đó tính cách khác sau.

“Mọi người xem tôi đây!” Đồng đội báo thủ Trương Tiểu Hầu vào lúc này vẫn vô cùng bình tĩnh tự tin hô lớn.

Hắn duy trì tốc độ chạy như bay, đột ngột cua một vòng trước mặt Mạc Phàm, dẫn theo đám Cự Bạch Sa đuổi theo mình lao thẳng về phía bức tường cát đang bao vây Triệu Mãn Duyên, đúng là một màn đổ thêm dầu vào lửa đẳng cấp.

Bị truy đuổi điên cuồng, Trương Tiểu Hầu rốt cuộc đã chạy tới rìa ngoài của bức tường khổng lồ. Mạc Phàm thấy đám Cự Bạch Sa kia cũng chạy theo mà không hề giảm tốc độ, trong lòng không khỏi nảy ra một suy nghĩ: Lẽ nào tên ngốc Trương Tiểu Hầu này định dùng đám Cự Bạch Sa đang truy đuổi hắn như một đàn lợn bị dắt mũi, để chúng đâm sầm vào bức tường khổng lồ kia?

Ngây thơ quá rồi!

Thế nhưng cảnh tượng ngay sau đó liền khiến Mạc Phàm phải há hốc mồm, không thể tin nổi nhìn đám Cự Bạch Sa kia thật sự lao thẳng vào bức tường!

Chúng rõ ràng đã nhìn thấy đồng bạn, nhưng lại không hề có dấu hiệu giảm tốc độ nào.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Thánh Vương [Dịch]
BÌNH LUẬN