Chương 476: Đêm Đen Diệu Kỳ

“Có lẽ ngay cả bọn họ cũng không biết mình đã dọn dẹp gần hết lũ Cự Bạch Sa trong khu vực này rồi.” Thần Dĩnh vẫn còn chìm trong kinh ngạc, có chút không dám tin khi nhìn về phía chiến trường.

Trận chiến này đã kéo dài rất lâu, Thần Dĩnh căn bản không cần phải ra tay hỗ trợ, nàng tin rằng dù mình có qua đó thì cũng chẳng giúp được gì nhiều.

Trong trận chiến, ba người bọn họ rõ ràng đã nắm bắt được ưu thế của nhau, phối hợp ngày càng ăn ý. Ban đầu, họ còn bị rơi vào tình thế phải chật vật phá vòng vây của Cự Bạch Sa, nhưng giờ đây, tình thế dường như đã đảo ngược. Lũ yêu ma kia rơi vào thế bị động, trong khi Mạc Phàm, Trương Tiểu Hầu và Triệu Mãn Duyên lại chủ động từng đàn từng đàn tiêu diệt chúng!

Sa Võng Hà vốn là một vùng cát lượn sóng ngập trời, không biết từ lúc nào đã thu hẹp lại chỉ còn một khu vực nhỏ xung quanh ba người họ vẫn đang dao động. Việc nơi đó trở lại yên tĩnh chỉ còn là vấn đề thời gian, những con Cự Bạch Sa còn lại rõ ràng không thể gây ra uy hiếp gì nữa.

“Xem ra chặng đường sắp tới của chúng ta sẽ dễ dàng hơn rồi,” Linh Linh nhẹ nhàng nói.

Vừa dứt lời, mấy con Cự Bạch Sa cuối cùng cũng tan tác. Ba người họ rốt cuộc đã hoàn thành công việc càn quét.

Qua trận chiến vừa rồi, họ đã tìm ra cách đối phó với lũ Cự Bạch Sa này. Như vậy, cho dù chúng có xuất hiện với số lượng đông hơn một chút thì cũng không thể gây ra mối đe dọa nào.

Sa Võng Hà này, dù đáng sợ, nhưng cũng không hẳn là con đường hoàng tuyền một đi không trở lại. Cường giả chân chính có can đảm đối mặt với nó vẫn có thể vượt qua như thường.

...

Đêm đã khuya, nhưng không hề tối tăm.

Sa mạc mênh mông trùng điệp lúc này dường như hóa thành một phông nền bao la, tôn lên vẻ đẹp của bầu trời sao lấp lánh. Cảnh sắc vừa hùng vĩ vừa mỹ lệ thế này, e rằng chỉ có ở Đôn Hoàng mới có thể tận mắt chiêm ngưỡng.

Sau trận đại chiến long trời lở đất, Sa Võng Hà đã hoàn toàn tĩnh lặng. Tâm Hạ đang thi triển kỹ năng chữa trị dịu dàng của mình để trị liệu cho ba người kia. Tuy ma năng Tâm Linh hệ của nàng chưa hồi phục, nhưng ma năng Chữa Trị hệ vẫn vô cùng dồi dào. Chỉ cần ma năng không hoàn toàn cạn kiệt, nàng có thể liên tục bổ sung sức chiến đấu cho cả ba.

“Sảng khoái thật! Đời này chưa từng giết đã tay như vậy!” Triệu Mãn Duyên nhếch miệng, vừa định nói mấy câu đắc ý thì vết thương trên mặt lại nứt ra.

Trương Tiểu Hầu ngồi bên cạnh cũng vội vàng gật đầu hưởng ứng, ở trong quân đội hiệp đồng tác chiến cùng đồng đội cũng không sướng tay bằng lần này.

Mạc Phàm hai tay gối sau gáy, nằm dài trên bãi cát vàng mềm mại, ngước nhìn bầu trời đêm mỹ lệ. Hắn thầm hồi tưởng lại dư vị sung sướng khi tung một cú đấm tiêu diệt cả một đám yêu ma, đồng thời cũng bắt đầu tỉ mỉ đếm xem lần này rốt cuộc thu hoạch được bao nhiêu viên tinh phách cấp Nô Bộc!

Tính cả hai viên lúc trước, hắn đã thu thập được tổng cộng 5 viên. Nếu số tinh phách này đem bán thì chính là 25 triệu, đúng là phát tài rồi!

Chỉ là Mạc Phàm không nghĩ nhiều như vậy, hắn trực tiếp dùng 3 viên tinh phách vừa thu được để cường hóa tinh tử Hỏa hệ.

Cộng thêm 7 viên tinh tử Hỏa hệ đã cường hóa trước đó, hiện tại Mạc Phàm đã cường hóa tổng cộng 10 viên. Mặc dù còn cách mục tiêu cường hóa toàn bộ 49 viên khá xa, nhưng cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì hắn cũng có thể cường hóa ra Liệt Quyền cấp bốn!

Mạc Phàm rất rõ ràng việc đột phá lên Cao cấp pháp sư là một quá trình dài đằng đẵng. Nếu trước khi lên Cao cấp mà có thể cường hóa Liệt Quyền đến cấp bốn, thì ít nhất hắn cũng sở hữu một kỹ năng có uy lực bằng một nửa ma pháp cấp cao. Hơn nữa, bản thân hắn còn có năng lực của bốn hệ, đến lúc đó, một vài pháp sư cấp cao cũng chưa chắc có thể dễ dàng đánh bại hắn!

Hơn nữa, mục tiêu của chuyến đi lần này chính là Viêm Cơ.

Nếu có thể bắt được Viêm Cơ, sức chiến đấu của hắn tuyệt đối sẽ tăng vọt đến mức kinh người!

“Anh vẫn đeo nó.” Giọng nói ôn nhu của Tâm Hạ bất chợt rót vào tai Mạc Phàm.

Mạc Phàm nghiêng đầu, thấy Tâm Hạ trị liệu xong đã đến ngồi bên cạnh mình.

Vì hắn đang nằm ngửa, cổ áo hơi mở rộng nên mặt dây chuyền Tiểu Nê Thu giấu ở ngực liền lộ ra một góc. Tâm Hạ vốn cẩn thận nên đã nhanh chóng phát hiện ra.

“Đúng vậy, tuy không biết lai lịch của nó, nhưng anh cảm thấy nó mang lại may mắn cho mình,” Mạc Phàm cười nói.

“Nó rất đặc biệt.” Tâm Hạ khẽ mỉm cười. Năng lực cảm nhận của người sở hữu Tâm Linh hệ như nàng mạnh hơn pháp sư hệ khác rất nhiều. Nàng có thể cảm giác được bên trong vòng cổ của Mạc Phàm ẩn chứa một sức mạnh rất kỳ lạ, chỉ là sức mạnh đó rốt cuộc là gì thì nàng không thể diễn tả được.

Liên quan đến chuyện về Tiểu Nê Thu, Tâm Hạ cũng không hỏi nhiều.

Trong suy nghĩ của nàng, điều gì cần nói, Mạc Phàm tự nhiên sẽ nói cho mình nghe, nếu anh không nói thì có hỏi cũng vô nghĩa.

Thật ra thì suy nghĩ này của Tâm Hạ có chút giống nữ tính truyền thống, nhưng phải biết rằng Tâm Hạ từ nhỏ đã được Mạc Phàm một tay uốn nắn. Kế hoạch bồi dưỡng này tất nhiên là do Mạc Phàm nhìn xa trông rộng chuẩn bị từ sớm!

Tâm Hạ không phải là người không có chính kiến. Thực tế, thành tích học tập xuất sắc cùng cách đối nhân xử thế cho thấy tâm trí nàng rất thông tuệ. Chỉ là khi ở trước mặt Mạc Phàm ca ca, nàng gần như có một loại bản năng trở nên ngoan ngoãn nghe lời, mặc cho tên này sắp đặt ra sao.

Ví dụ như lúc này, khi tên bại hoại này thừa dịp đêm tối, lúc mọi người đang nghỉ ngơi, cái móng heo kia liền từng chút từng chút mon men về phía vùng tròn trịa dưới vòng eo nhỏ nhắn của nàng. Vốn dĩ Tâm Hạ có cả vạn cách để thoát khỏi hành vi vô liêm sỉ này, nhưng khi nghĩ đến bàn tay xấu xa đó là của Mạc Phàm ca ca, mặt nàng liền đỏ bừng. Nàng muốn đập vào cái móng vuốt dê xồm kia, nhưng lại không dám, chỉ có thể đưa đôi mắt trong veo như nước hồ thu liếc nhìn xung quanh, vô cùng sợ bị người khác phát hiện.

Còn tên Mạc Phàm xấu xa ngất trời kia thì lại đang giả vờ nghiêm túc ngửa mặt nhìn trời, nhập tâm vào vai một thanh niên đang cảm khái trước quy luật của tự nhiên, đồng cảm với kiếp nhân sinh nửa tự tại nửa ưu thương, nhưng thực tế bàn tay trái của hắn lại đang ở góc chết kia lén lút làm ra những hành động khiến nhân thần cộng phẫn!

Tội nghiệp cho Tâm Hạ không biết phải đối phó với hành vi này của Mạc Phàm ra sao. Nếu đổi lại là Mục Ninh Tuyết hay Đường Nguyệt, hai nàng đã sớm một băng một hỏa tiễn Mạc Phàm lên trời rồi!

Mạc Phàm không hề biết hối cải, thỏa thích tận hưởng xúc cảm mềm mại và độ co dãn kinh người ở nơi đó. Bàn tay từ eo càng lúc càng lấn xuống, sắp sửa nắm trọn một nửa bên mông mỹ miều của một cô nương băng thanh ngọc khiết.

Hai gò má của Tâm Hạ đã hồng đến độ sắp rỉ ra nước. Việc điều khiển cơ thể vốn mềm mại của nàng đứng dậy là rất khó khăn, hơn nữa một khi nàng đứng lên, người khác sẽ thấy tay Mạc Phàm ca ca đặt trên người mình, chẳng phải càng xấu hổ chết người hơn sao? Tên ca ca bại hoại này rõ ràng là đang dùng thân thể nàng để che chắn tầm mắt của mọi người!

Đứng ngồi không yên, cả người lại bắt đầu nóng lên khiến Tâm Hạ ngay cả tâm tư trợn mắt liếc Mạc Phàm cũng không có, chỉ có thể cố gắng trấn định, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Càng làm nàng tức giận hơn là, Mạc Phàm lại còn coi như không có chuyện gì, vẫn cứ thao thao bất tuyệt tán gẫu với nàng, thậm chí còn bàn về những đề tài vô cùng đứng đắn, thực sự đã che đậy hành vi vừa tráng lệ, vừa bỉ ổi này không một chút sơ hở nào

Vozer tỏa khắp muôn nơi

Đề xuất Voz: Những chuyện kinh dị ở Phú yên !
BÌNH LUẬN