Chương 477: Hỏa Kiếp (Thượng)

Sau khi cả bọn an toàn vượt qua Sa Võng Hà, chào đón họ là một vùng đại địa tựa như từng bị lửa thiêu rụi.

Nơi đây chính là Chước Nguyên Bắc Giác, một vùng đất đặc thù vẫn còn ẩn giấu vô số điều thần bí, nơi dấu chân con người còn thưa thớt.

Thợ săn pháp sư phân bố khắp cả nước, những khu vực yêu ma nổi danh phần lớn đã bị họ chinh phục, muốn tìm được tài nguyên và bảo vật ở đó là một việc vô cùng khó khăn.

Còn Chước Nguyên Bắc Giác vốn là một vùng đất hẻo lánh, bị Sa Võng Hà khổng lồ ngăn cách, số lượng thợ săn pháp sư thực sự đến được đây không nhiều. Vì vậy, có thể nói nơi này là một mảnh đất màu mỡ nhưng cũng đầy rủi ro, thôi thúc vô số thợ săn liều mạng tìm kiếm tài nguyên quý hiếm.

Diện tích của Chước Nguyên Bắc Giác tạm thời khó ước tính. Dựa theo thông tin mà Mạc Phàm đã bỏ ra 9 triệu để thu thập, nơi Viêm Cơ trú ngụ nằm ở khu vực trung tâm của Chước Nguyên Bắc Giác.

Chước Nguyên Bắc Giác trông như một lòng chảo lớn. Nếu chỉ đứng đây nhìn ra xa, mặt đất có vẻ bằng phẳng, nhưng địa hình nơi này đã được người đi trước từng thăm dò. Càng đi về phía trung tâm, địa thế càng lúc càng trũng xuống, tựa như một chậu than khổng lồ. Đất đá sỏi sỏi ở khu vực xung quanh đều có màu đỏ hồng. Thậm chí có người phỏng đoán rằng khu vực trung tâm nhất của Chước Nguyên Bắc Giác là một vùng đất bị dung nham thiêu đốt.

Lửa bùng lên từ những kẽ nứt trên mặt đất, trông như những cụm lúa non màu đỏ rải rác khắp nơi, chỗ này một cụm, chỗ kia một cụm. Người không có khả năng kháng lửa căn bản không thể di chuyển trong khu vực này.

Toàn bộ Chước Nguyên Bắc Giác được mệnh danh là lò than của Trung Quốc, rất có khả năng vì bên dưới nơi này cất giấu một loại hỏa chủng cấp bậc khá cao.

Hoặc cho dù toàn bộ khu vực này không phải do Thiên Địa hỏa chủng biến đổi thành, thì ở một nơi có nguyên tố chiếm ưu thế đặc thù như thế này, nhất định sẽ sản sinh ra rất nhiều linh chủng, thậm chí cực kỳ có khả năng xuất hiện Hồn loại linh chủng.

Mạc Phàm cũng biết Thiên Địa linh chủng là thứ chỉ có thể ngộ mà bất khả cầu. Đã có rất nhiều pháp sư cao cường từng đặt chân đến đây nhưng vẫn không thể tìm thấy Thiên Địa hỏa chủng trong truyền thuyết, một pháp sư trung cấp quèn như hắn làm sao tìm được.

Tốt nhất vẫn nên tập trung tìm kiếm tung tích của Viêm Cơ thì hơn. Trong chuyến đi này, chỉ cần bắt được Viêm Cơ mang về đã là thu hoạch to lớn rồi.

Hiện tại đã đến Chước Nguyên Bắc Giác, mọi chuyện tiếp theo sẽ do Linh Linh quyết định. Cô nàng lúc này đang vừa lật xem tư liệu trong laptop vừa thực hiện những phép tính kỳ quái.

“Mấy người cu li lại đây, đem mấy thứ này chôn xuống đất đi.” Linh Linh từ trong túi lấy ra bốn thiết bị kỳ lạ hình mũi khoan.

Thiết bị này trông khá giống con quay, nhưng bề ngoài được phủ một lớp kim loại, có vẻ vô cùng hiện đại.

“Đây không phải là máy thăm dò nồng độ nguyên tố sao? Có thể kiểm tra nồng độ nguyên tố trong một khu vực.” Trương Tiểu Hầu không hổ là người của quân đội, nhanh chóng nhận ra dụng cụ này.

“Ta đã tìm hiểu tập tính của Viêm Cơ trong sách. Chúng thích sinh sống ở nơi có nồng độ Hỏa nguyên tố cao hơn bình thường từ năm lần trở lên. Nhưng vào thời điểm thai nghén sinh mệnh mới, để cho sinh mệnh non nớt vừa sinh ra đã thức tỉnh năng lực hỏa diễm, Viêm Cơ mẹ thường sẽ chiếm giữ một nơi có Linh chủng hỏa diễm. Nếu chúng ta tìm được Linh chủng Hỏa hệ thì Viêm Cơ hẳn cũng ở cách đó không xa.” Linh Linh phân tích.

Mạc Phàm đứng một bên cũng âm thầm gật đầu. Số tiền lớn hắn bỏ ra trước đó không hề vô ích, nó đã giúp hắn khoanh vùng phạm vi tìm kiếm rất nhiều. Viêm Cơ có tập tính sống cố định, chúng không thích tùy ý di chuyển chỗ ở.

Trong khi đó, linh chủng lại là một thứ phi thường đặc thù, trong một khu vực thường chỉ có một cái.

Vì lẽ đó, tìm đến khu vực phụ cận Linh chủng hỏa diễm để xác định vị trí của Viêm Cơ chính là phương pháp đơn giản và trực tiếp nhất.

Mà máy thăm dò nồng độ nguyên tố chính là pháp bảo tuyệt vời nhất để tìm kiếm linh chủng và mảnh vỡ linh chủng. Nó có thể thông qua nồng độ nguyên tố trong không khí để tính toán khả năng tìm thấy linh chủng.

Theo yêu cầu của Linh Linh, mọi người đem các trụ thăm dò chôn ở những vị trí tương ứng.

Máy thăm dò rất hữu dụng, nhưng mỗi lần sử dụng đều có nguy hiểm nhất định. Giống như máy thăm dò mật độ yêu ma ở Hoang thành Kim Lâm, sau khi được chôn xuống đất, nó sẽ phát ra tín hiệu như một thiết bị định vị tới những yêu ma gần đó, và những con yêu ma lảng vảng quanh đây rất dễ bị tín hiệu này hấp dẫn.

Cho nên, mỗi lần sử dụng mấy cái máy thăm dò này đều giống như một trận chiến phòng thủ, tùy thuộc vào thời gian dò xét cần thiết. Rất nhiều nhóm thợ săn pháp sư bị toàn đội bị diệt là do họ sử dụng máy thăm dò không đúng thời điểm cũng như không tính toán kỹ lưỡng thực lực của yêu ma xung quanh.

Cũng may là máy thăm dò nồng độ nguyên tố không cần hoạt động quá lâu, không đến mức khiến mọi người rơi vào hiểm cảnh bị những làn sóng yêu ma vây công.

Lần này chỉ là một đợt thăm dò sơ bộ, nhưng nếu muốn thực sự tìm được vị trí của linh chủng thì cũng khó tránh khỏi một trận chiến để bảo vệ máy móc.

Dù sao máy móc chôn dưới lòng đất càng lâu thì lượng thông tin về nồng độ nguyên tố thu thập được càng lớn, tín hiệu khuếch tán trong phạm vi càng rộng thì càng dễ dàng tìm thấy linh chủng. Linh chủng thông thường đều ẩn mình rất sâu dưới lòng đất, nếu không dùng phương pháp này thì chẳng khác nào mò kim đáy biển.

“Chúng ta mau tiến về hướng này, nhanh lên, đã có một ít quái vật bị hấp dẫn lại đây.” Linh Linh nhanh chóng ra lệnh.

Mọi người cẩn thận thu lại máy móc rồi lập tức xuất phát. Chỉ là khi Mạc Phàm nhìn thấy Thần Dĩnh có chút chậm chạp thu lại máy thăm dò, trong lòng không khỏi hơi nghi hoặc.

Thần Dĩnh là chị họ của Triệu Mãn Duyên. Triệu Mãn Duyên đã đưa nàng theo thì chứng tỏ nàng là người đáng tin cậy. Chỉ có một điểm Mạc Phàm không hiểu rõ lắm, đó là bất kể Linh Linh, Tâm Hạ, Trương Tiểu Hầu hay Triệu Mãn Duyên đều là người một nhà, chuyến đi mạo hiểm này thuần túy là để giúp hắn thu phục Viêm Cơ, dù khi nhiệm vụ hoàn thành, bọn họ rất có khả năng chẳng được lợi lộc gì.

Còn cô nàng Thần Dĩnh này đi cùng, nhưng lại có vẻ như không muốn bất kỳ điều gì. Chắc hẳn không có ai lại đi làm chuyện vất vả mà không công như vậy. Thân là học viên của đại học Đế Đô, áp lực cạnh tranh khẳng định càng lớn, vậy mà lại lãng phí thời gian vào một chuyến rèn luyện không thu được gì thế này thì thực sự có chút không ổn.

Bất quá Mạc Phàm cũng không hỏi kỹ, có hỏi chắc nàng cũng không nói. Chỉ có thể chờ xem sau này nàng ta có hành động gì bất thường không, hay là nàng ta thực sự có chuyện đặc thù không tiện tiết lộ cho mọi người.

“Các ngươi mau nhìn, phía trước hình như đang bốc cháy, mà còn cháy rất cao!” Trương Tiểu Hầu chỉ tay về phía trước nói.

Mọi người cùng nhìn lại, quả thực thấy cảnh tượng như Trương Tiểu Hầu nói, ngọn lửa bốc lên rất cao.

Chỉ là, có cảm giác như những ngọn lửa này đang không ngừng mở rộng. Lúc vừa mới nhìn thấy, chúng chỉ như những đốm lửa ở phía xa, nhưng lúc này, những ngọn lửa kia đã như những dãy núi liên miên trùng điệp, to lớn hùng vĩ!

“Mọi người… mọi người có cảm giác chúng nó lại lớn lên không, cảm giác như muốn đốt tới tận trời luôn rồi.” Không biết ai buột miệng nói một câu.

Mạc Phàm chăm chú nhìn lại, nhìn những dãy núi lửa ngày một phình to, hắn trong giây lát ý thức được điều gì, sắc mặt liền đại biến!

“Nó không phải lớn lên, mà là đang di chuyển về phía chúng ta, mau chạy đi!” Mạc Phàm hét lớn.

Hỏa diễm như núi như biển, ban đầu còn ở tít phía chân trời nên trông chỉ như một cơn sóng lửa nho nhỏ. Đợi đến khi chúng nuốt chửng cả đường chân trời, đồng thời lấy tư thế mênh mông cuồn cuộn ập về phía này, bọn họ mới bàng hoàng nhận ra đợt sóng lửa kia kinh khủng đến mức nào

Vozer tỏa khắp muôn nơi

Đề xuất Linh Dị: Mê Động Long Lĩnh - Ma Thổi Đèn
BÌNH LUẬN