Chương 479: Thịnh Yến Chước Nguyên

Đôn Hoàng

Phía bắc thành phố Đôn Hoàng là một quân khu. Sáng nay, một luồng nhiệt khí bất thường tràn qua nơi này, ngay lập tức, tiếng còi báo động họp khẩn vang lên khắp nội bộ quân khu.

Các lãnh đạo cấp cao của quân khu lập tức có mặt tại phòng họp. Đứng ở vị trí trung tâm là một người đàn ông da ngăm đen đội mũ quân nhân, tay cầm tập tài liệu vừa được chuyển đến.

“Theo tin tình báo cấp dưới vừa báo về, cách đây không lâu, một trận Hỏa Kiếp cực lớn đã xuất hiện ở Chước Nguyên Bắc Giác, cướp đi sinh mạng của vô số sinh linh nơi đó…” Vị Quân thống da ngăm đen lên tiếng.

Nghe vậy, những vị Quân thống khác có mặt trong hội nghị lại lộ vẻ vui mừng khôn xiết.

Bọn họ đóng quân dài hạn ở Đôn Hoàng, làm sao lại không biết về Chước Nguyên Bắc Giác. Đối với mọi người, mối họa ngầm lớn nhất ở Đôn Hoàng là bộ tộc Ma Hổ, điều này không sai, thế nhưng một vài pháp sư thợ săn dù không thường trú ở đây cũng biết rằng Chước Nguyên Bắc Giác, vùng đất bị Sông Sa Võng ngăn cách, vẫn luôn là một tịnh thổ thần bí chứa đầy tài nguyên và kho báu không thể tưởng tượng nổi.

Bởi vì Sông Sa Võng khó vượt qua, nên nơi đó chẳng khác nào một vùng đất còn nguyên sơ, có vô số địa điểm có thể khai quật.

Mà theo tương truyền, Chước Nguyên Bắc Giác còn có một thời kỳ đặc biệt nhất, chính là sau khi Hỏa Kiếp xảy ra. Khi đại địa Chước Nguyên được Hỏa Thần gột rửa triệt để, tài nguyên ở đó sẽ mọc lên như nấm sau mưa, khiến những thiên tài địa bảo vốn còn sót lại trở nên càng thêm giá trị, đồng thời còn có thể sản sinh ra vô số bảo vật mới…

Hỏa Kiếp đúng là tượng trưng cho cái chết, là cơn thịnh nộ đáng sợ nhất của tự nhiên, thế nhưng đối với những sinh linh sống sót sau tai nạn mà nói, chờ đợi chúng chính là một thịnh yến của lửa để tận tình hưởng dụng!

“Nói nhảm nhiều làm gì, ta dẫn người xuất phát ngay đây!” Một tên Quân thống sốt ruột đập mạnh bàn, bật người đứng dậy như lò xo.

Không ai rõ hơn bọn họ về lợi ích mà Chước Nguyên Bắc Giác mang lại.

“Ngươi mang người nào đi, không cần thủ thành à? Vẫn là để ta đi tìm kiếm đi, dù sao ta cũng quen thuộc với nơi xa xôi đó hơn mấy lão già ru rú trong nhà như các ngươi nhiều.” Một Quân thống khác khoảng ba mươi mấy tuổi, toàn thân toát ra khí tức hoang dã, đứng dậy nói.

“Được rồi, cuối cùng phái ai đi, ta sẽ tự quyết định, các ngươi không cần cãi nhau nữa. Mặt khác, nếu không có gì bất ngờ thì người của Hiệp hội Ma pháp bên kia cũng đã rục rịch rồi, càng không cần nói tới mấy lão thợ săn tinh ranh của Liên minh Thợ săn, có khi lúc chúng ta đang bàn bạc thì bọn họ đã chuẩn bị xong hành lý và đang nghĩ cách vượt qua Sông Sa Võng rồi.” Vị Quân thống đứng đầu có làn da ngăm đen lạnh lùng nói.

Nhắc đến Sông Sa Võng, tâm trạng của mọi người liền chùng xuống rất nhiều.

Sông Sa Võng là một nơi rất cổ quái, người ngoài có khí tức càng mạnh khi bước vào đó sẽ càng dễ kinh động những yêu vật cát trắng, số lượng và sức mạnh của chúng cũng sẽ tăng theo. Dùng nhiều người hơn cũng không phải là phương pháp khả thi.

Từ xưa đến nay, chưa từng có thế lực nào dám so kè quân số với Sông Sa Võng.

Vì lẽ đó lần này đi tới Chước Nguyên, người được chọn nhất định phải là kỳ binh, thực lực mạnh yếu chỉ là yếu tố phụ, miễn là có thể tự vệ ở Chước Nguyên Bắc Giác là được.

Mà càng sớm đến được Chước Nguyên Bắc Giác, thì càng thu được nhiều tài nguyên. Thời gian là vàng bạc!

Quân khu Đôn Hoàng có một điểm khác biệt lớn so với những quân khu, quân bộ khác, chính là nơi này không có Thiên Ưng pháp sư. Thiên Ưng căn bản không thể sinh tồn ở đây, vì nơi này nóng đến mức lông chim cũng rụng hết.

Không có Thiên Ưng cũng đồng nghĩa với việc không có Tuần Thú sư, mà không có Tuần Thú sư thì quân khu của họ cũng không có Tâm Linh hệ pháp sư. Nếu lúc này muốn chiêu mộ một Tâm Linh hệ pháp sư vào đội, e rằng phải bỏ ra một khoản tiền khổng lồ.

Huống hồ còn có mấy lão thợ săn tin tức nhanh nhạy của Liên minh Thợ săn bên kia, e rằng toàn bộ Tâm Linh hệ pháp sư ở Đôn Hoàng đã bị bọn họ đặt trước từ lâu rồi. Quân đội không thể chờ đợi thêm được nữa, nếu thực sự không được, vậy cũng chỉ còn cách dùng vũ lực đột phá mà thôi.

Làm thế nào cũng không thể để các thế lực khác nhanh chân đến trước được, nếu không toàn bộ thứ tốt nhất định sẽ bị họ vơ vét sạch sẽ!

“Ta nghe nói loại Hỏa Kiếp này ở Chước Nguyên Bắc Giác phải vài năm mới xuất hiện một lần, hơn nữa quy mô những lần trước cũng không lớn bằng lần này. Chúng ta tránh được Hỏa Kiếp đồng nghĩa với việc lần tiếp theo bước vào Chước Nguyên Bắc Giác sẽ vô cùng an toàn. Quan trọng nhất là, Hỏa Kiếp đối với Chước Nguyên Bắc Giác giống như một lần gột rửa, tiêu diệt hoặc trục xuất tất cả những sinh vật không mang huyết thống lửa thuần khiết. Sau khi trải qua lần gột rửa như vậy, toàn bộ Chước Nguyên Bắc Giác ngược lại có khả năng sản sinh ra càng nhiều thiên tài địa bảo hơn.” Thần Dĩnh lúc này chợt lên tiếng.

Nhìn dáng vẻ của cô, có vẻ như Thần Dĩnh cũng không hy vọng mọi người sẽ bỏ cuộc giữa chừng.

Ánh mắt của Mạc Phàm và Linh Linh lập tức đổ dồn về phía Thần Dĩnh, ánh lên vẻ nghi hoặc khó hiểu.

Mạc Phàm trước đó phải thông qua tài liệu mật mới thu thập được tình báo liên quan đến Chước Nguyên Bắc Giác, số người biết về nơi này thực ra không nhiều.

Còn Linh Linh thì quả thực giống như một thư viện di động, tuyệt đại đa số thông tin đều có thể tra được từ chiếc máy tính tối tân của cô bé. Đồng thời, Linh Linh vẫn luôn chuyên tâm thu thập tư liệu về yêu ma và các cấm địa trên thế giới, phàm là tin tức mới, cô bé đều sẽ ghi nhận vào máy tính của mình.

Hiện tại ngay cả Linh Linh cũng không biết Chước Nguyên Bắc Giác có thứ gọi là Hỏa Kiếp, tại sao cô nàng Thần Dĩnh nửa đường gia nhập lại rõ ràng như thế.

“Các ngươi nhìn ta làm gì… Ta biết những tin này trong lúc làm bài tập về nhà thôi mà.” Thần Dĩnh hiển nhiên không phải là một cô gái tâm kế sâu xa, bị mọi người nhìn chằm chằm liền có chút chột dạ nói.

“Triệu gia của chúng ta hẳn là đã từng có người tới nơi này.” Triệu Mãn Duyên giải thích giúp cô chị họ của mình.

“Cô vừa nói, sau khi được Hỏa Kiếp tẩy lễ thì vùng đất này sẽ sản sinh ra nhiều bảo vật hơn, điều này là thật sao?” Linh Linh nghiêm túc hỏi.

Thần Dĩnh do dự một hồi, cuối cùng vẫn gật đầu.

“Hỏa Kiếp sẽ khiến mảnh đất Chước Nguyên Bắc Giác này một lần nữa trở nên màu mỡ, vì lẽ đó nếu không có gì bất ngờ, một khi ngoại giới biết được Chước Nguyên Bắc Giác vừa trải qua một trận Hỏa Kiếp lớn, không lâu sau nhất định sẽ có vô số pháp sư hiểu rõ tình hình tới đây tìm báu vật. Cũng chính vì điểm này, tiền nhân không muốn truyền bá sự tồn tại của Hỏa Kiếp ra ngoài.” Thần Dĩnh cẩn thận nói.

Hỏa Kiếp xác thực giống như cơn thịnh nộ của thần linh giáng xuống nhân gian. Ngọn lửa kia ngoài vẻ đẹp tráng lệ không gì sánh kịp, còn mang theo khí tức tử vong nồng đậm. Nhưng khi một luồng sức mạnh khổng lồ như vậy càn quét qua, cũng đồng nghĩa với việc một luồng năng lượng cực lớn đã được rót vào khu vực giống như lò than này.

Rất nhiều thực vật đặc thù, ma thạch, linh chủng, nguyên nhãn chính là nhờ hấp thụ năng lượng, sức mạnh đất trời mà thai nghén thành. Đợt Hỏa Kiếp vừa rồi đối với những sinh mệnh không thuộc hệ Hỏa là một tai nạn đáng sợ, nhưng đối với những vật thể đặc thù này thì lại giống như một lần tưới tắm kịp thời!

Tài nguyên trước nay đều vô cùng đắt đỏ, Chước Nguyên Bắc Giác sau khi được tẩy lễ, có lẽ dùng câu "khắp nơi đều là vàng" để hình dung cũng không hề quá lời

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Thần Chúa Tể (Dịch chuẩn)
BÌNH LUẬN