Chương 491: Nguyên Liệu Hồn Chủng

Đội của Triệu Ngọc Lâm vừa mới bước vào núi Hỏa Vân chưa được bao lâu thì một nhóm người khác, ngực đeo huy hiệu quân đội, cũng đã đặt chân đến đây.

Bất cứ thợ săn nào cũng biết, trừ khi ngươi sở hữu thực lực đủ để ngạo thị cả khu vực yêu ma này, bằng không tuyệt đối không được tùy tiện sử dụng Dực ma cụ hay thú cưỡi biết bay.

Bốn phía Chước Nguyên đã bị tộc Ma Hổ Đôn Hoàng bao vây. Muốn đi vào Chước Nguyên Bắc Giác từ những phương hướng khác thì bắt buộc phải đi ngang qua địa bàn của chúng. Xuyên qua lãnh địa này, cho dù là Siêu cấp Pháp sư cũng không dám làm càn.

Con đường duy nhất để tiến vào Chước Nguyên Bắc Giác chính là đi qua sông Sa Võng. Mà sông Sa Võng cũng là một khu vực cấm bay. Bất kỳ sinh vật nào bay ngang qua đây chắc chắn sẽ bị một con Long Thi Cốt khổng lồ từ dưới sông đột ngột trồi lên, một ngụm nuốt chửng.

Cho nên, khu vực Đôn Hoàng không thể dùng Thiên Ưng để bay qua, còn sông Sa Võng và Chước Nguyên Bắc Giác cũng không thể phi hành!

“Chúng ta sẽ leo qua ngọn núi này từ bên ngoài. Núi tuy cao nhưng đi như vậy sẽ không gặp quá nhiều nguy hiểm.”

Một nữ sĩ quan thuộc quân đoàn Ưng lên tiếng.

Rõ ràng, vị nữ sĩ quan này là người dẫn đầu đội ngũ. Những người khác đều tỏ ra kính cẩn, không dám có bất kỳ ý định phản kháng nào.

“Lão thợ săn kia từng nói, núi Hỏa Vân trông có vẻ cao chót vót, thẳng đứng thật, nhưng thực tế nó không cứng rắn như lời ông lão nói. Vì vậy, chúng ta có thể đục bậc thang để leo lên.”

“Việc này không nên chậm trễ. Tối nay chúng ta sẽ hành động, không thể để đám người bám theo vượt mặt được.”

“Trưởng quan Nam Giác, rốt cuộc Hỏa Kiếp Quả này có tác dụng gì vậy? Tại sao quân đội không phái chúng tôi đến đây tìm nó sớm hơn?” một quân nhân dò hỏi.

“Tác dụng của nó thì rất nhiều… Nói thế nào nhỉ? Nói đơn giản cho các ngươi hiểu, nó là nguyên liệu dùng để ngưng luyện Hồn cấp Hỏa Chủng, với tỷ lệ thành công là 100%,” nữ sĩ quan tên Nam Giác nói.

“Hồn… nguyên liệu Hồn cấp… hơn nữa còn thành công 100%!”

Các quân nhân nghe vậy, trong mắt không khỏi lóe lên tia sáng rực.

Hồn cấp Hỏa Chủng! Đây là bảo vật đủ sức tăng uy lực của toàn bộ ma pháp Hỏa hệ lên gấp bốn lần, một nguyên tố Siêu cấp đấy! Ngoài ra, Hồn Chủng còn có hiệu quả lĩnh vực, có thể khiến Pháp sư đứng bên trong gần như ở thế bất bại. Giá trị của nó còn cao hơn cả những tài nguyên quan trọng dùng để đột phá từ Trung cấp lên Cao cấp!

Hồn Chủng cực kỳ hiếm có, dù lùng sục khắp các vùng đất yêu ma cũng chưa chắc tìm thấy một cái. Ngay cả những nhà đấu giá nổi tiếng trong các thành phố lớn cũng phải rất lâu mới có một Hồn Chủng để bán. Vì vậy, phần lớn Hồn Chủng là do Linh Chủng ngưng luyện mà thành. Nhưng tỷ lệ thành công khi ngưng luyện lại cực thấp, cho dù có thêm vào những vật liệu phụ trợ vô cùng quý giá thì tỷ lệ thất bại vẫn cao như cũ.

Vậy mà, Hỏa Kiếp Quả này lại có thể khiến tỷ lệ hợp thành Hồn Chủng đạt tới 100%. Đây chẳng phải là trân bảo vô cùng hiếm thấy sao?

Phải biết rằng, Linh Chủng còn có thể dùng tiền mua được, nhưng Hồn Chủng thì chỉ có thể ngộ không thể cầu!

Ở một phía khác của núi Hỏa Vân.

Một đội thám hiểm mặc trang phục màu xanh vàng của Liên Minh Thợ Săn cũng vừa đặt chân lên ngọn núi này. Rõ ràng, bọn họ đã có sự chuẩn bị từ sớm cho ngọn núi cao chót vót này. Trong đội, một Pháp sư hệ Triệu Hoán có vết sẹo trên trán liền triệu hồi ra một con thú chuyên dùng để leo núi.

Thú leo núi có bộ móng vuốt đặc thù, có thể bám thẳng vào vách núi, leo trèo không khác gì đi trên đất bằng. Hơn nữa, nó còn có thể tạo thành một cái móc vững vàng bám vào vách đá.

Hình thể con thú leo núi này rất lớn, cả nhóm người vội vàng bám vào thân thể nó, nhẹ nhàng leo lên núi Hỏa Vân một cách dễ dàng.

Tại một khu vực giữa sườn núi Hỏa Vân, cách nhóm Liên Minh Thợ Săn chưa tới 2 km. Một gã Pháp sư khống chế Thổ hệ Linh Chủng đặc thù đang đi bộ trên vách núi, leo núi không khác gì dẫm trên đất bằng.

Người này cứ thế men theo vách núi tiến về phía trước. Bất chợt gặp một tảng đá nhô ra, hắn liền bám vào dây thừng đã móc sẵn ở phía trên, sau đó nhảy ra ngoài né tránh. Sau khi né xong, hắn lại tiếp tục tiến về phía trước.

Hắn cứ như vậy tiến lên và không ngừng dùng dây thừng để né tránh những tảng đá bất ngờ. Ở phía dưới, không ít người của Hiệp Hội Ma Pháp đang bám theo sợi dây thừng hắn thả xuống để leo lên.

Thiên địa rộng lớn, không thiếu những điều kỳ lạ. Mặc dù sông Sa Võng hung tợn cuồng loạn, ngăn cản được một nhóm lớn Pháp sư muốn tới Chước Nguyên Bắc Giác tầm bảo, nhưng nó cũng không thể làm khó được ba thế lực lớn là Liên Minh Thợ Săn, Hiệp Hội Ma Pháp và Quân đội. Bởi vì ba thế lực này đều đã tìm được những nhân tài dị sĩ để vượt qua cửa ải khó khăn này.

Và những người này, bọn họ tới đây không phải vì Linh Chủng hay mấy mảnh Linh Chủng rơi vãi, mà chính là để cướp đoạt Hỏa Kiếp Quả!

Bầu trời đêm yên tĩnh hiện ra một màu xanh đen. Qua nửa đêm, những đám mây trên trời hóa thành dải lụa mỏng manh, dịu dàng che lấp ánh trăng. Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống khu rừng Hỏa Vân đỏ rực và im ắng, khiến cho nơi đây càng thêm thê lương và diễm lệ.

Mạc Phàm ngồi trên sườn núi, dưới gốc Tinh Ngữ Đại Thụ. Hắn nhìn bầu trời Chước Nguyên bao la mịt mờ, mênh mông vô bờ, rồi lại nhìn Hỏa Diễm Ma Nữ cô độc nơi đây…

Sau đó, hắn lại quay sang nhìn Hỏa Kiếp Quả đang ở trên Tinh Ngữ Thiên Thụ, được Hỏa Diễm Ma Nữ cẩn thận che chở. Nhìn bóng lưng thê lương, không biết đã tồn tại bao nhiêu năm tháng của nàng, trong lòng Mạc Phàm không khỏi dấy lên sự tò mò về câu chuyện xưa của nàng.

“Tại sao cô lại bảo vệ Hỏa Kiếp Quả vậy?”

Mạc Phàm ngồi đó, vừa nghỉ ngơi lấy sức, vừa bắt chuyện với Hỏa Diễm Ma Nữ.

Hỏa Diễm Ma Nữ có thể tự nhiên trôi nổi trong không trung, thân ảnh thướt tha như một thiếu nữ. Lúc này, nàng vẫn đang lượn lờ bên cạnh Hỏa Kiếp Quả, như thể sợ có ai đó sẽ cướp nó đi mất.

Nghe Mạc Phàm hỏi, nàng mới từ từ bay về phía hắn, rồi dùng một phương thức đặc biệt để giao tiếp.

“Cô nói là, tôi chờ mấy ngày nữa sẽ biết?”

Mạc Phàm đoán ý của Hỏa Diễm Ma Nữ qua những cử chỉ của nàng.

Hỏa Diễm Ma Nữ nghe vậy liền gật đầu.

“Nó đã là quả rồi, vậy thì khó có thể nở hoa kết trái lần nữa đúng không?” Mạc Phàm lại hỏi tiếp.

Mạc Phàm nhớ Thần Dĩnh từng nói, Hỏa Kiếp Quả là một loại quả rất đặc biệt. Sau khi ra đời không bao lâu, nó sẽ tự biến mất. Có lẽ trước đây, cha của nàng cũng từng phái người đến đây tìm kiếm, nhưng mấy lần đều không tìm thấy, lý do chính là vì ông ta không tính đến thời gian tồn tại của nó.

Quả này có khả năng tự biến mất, vậy tại sao Hỏa Diễm Ma Nữ lại trông chừng nó cẩn thận như vậy?

Hay là Hỏa Kiếp Quả này cũng giống như quả hồng, cần phải để qua mấy ngày cho nó tự chín, sau đó ăn vào mới càng thêm ngon miệng?

“A, cô hỏi thân thể tôi thế nào rồi à?”

Mạc Phàm đứng dậy, múa may tay chân mấy cái, phát hiện ra ngoài trừ các đốt ngón tay vẫn còn hơi đau ra thì thân thể không còn chỗ nào bị thương nữa. Thấy vậy, hắn liền vội vàng cười với Hỏa Diễm Ma Nữ, đáp:

“Tôi ổn rồi. Cũng đến lúc tôi phải đi, bạn bè chắc đang lo lắng cho tôi lắm.”

“Dù sao đi nữa, cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều vì đã cứu tôi. Nếu tôi có thể giúp được gì, cô cứ việc nói.” Mạc Phàm nói với Hỏa Diễm Ma Nữ.

“Đinh~”

Hỏa Diễm Ma Nữ phát ra một âm thanh trong trẻo. Nàng không yêu cầu Mạc Phàm làm bất cứ điều gì, cũng không có ý định giữ hắn lại.

“Tôi đi đây. Viêm Cơ có lẽ không tìm thấy được rồi. Hỏa Kiếp Quả thì đã có cô trông chừng. Chắc tôi nên đi tìm Linh Chủng hoặc mấy mảnh vỡ Linh Chủng bán kiếm ít tiền vậy!” Mạc Phàm lẩm bẩm, ra vẻ tính toán.

Đề xuất Voz: Đặt tên là "Cơn mưa ngang qua"
BÌNH LUẬN