Chương 50: Lôi Hỏa Cuồng Nộ

Ngoài cửa hang, U Lang Thú gầm lên, lao thẳng xuống hồ nước gần đó hòng dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội trên thân mình.

Không rõ vì sao, khi con U Lang Thú ướt sũng lết từ dưới hồ lên, đôi mắt xanh biếc của nó đã hóa thành màu đỏ rực như máu.

U Lang Thú vốn là sinh vật hoang dã, khó thuần, cực kỳ dễ rơi vào trạng thái cuồng bạo khi bị kích thích mạnh. Trong chiến trận, một con U Lang Thú phát cuồng có thể là át chủ bài, nhưng lúc này, nó lại là tai ương ngập đầu cho đám học sinh.

Đôi mắt đỏ rực của nó tóe ra hung quang ngập trời, phẫn nộ đến tột cùng! Ánh mắt gắt gao khóa chặt lấy Mạc Phàm, sát khí lạnh như băng ập tới, khiến toàn thân hắn cứng đờ.

Con U Lang Thú này quả thực cường đại và hung tàn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều!

“Hầu… Hầu Tử!”

Mạc Phàm khó khăn thốt lên.

Trương Tiểu Hầu cũng cảm nhận được luồng sát khí kinh hoàng đó, hắn điên cuồng hoàn thành Tinh Quỹ.

Lúc trước hắn không thể nào hoàn thành Phong Quỹ, nhưng giờ phút này, hắn phải làm được, nếu không Mạc Phàm chắc chắn sẽ bị con thú dữ này xé xác.

“Ngao ô!”

U Lang Thú bốn chân đạp mạnh xuống đất, lao vút về phía Mạc Phàm, bụi đất phía sau tung lên mù mịt.

Nó bật nhảy!

Từ lúc đứng yên đến khi lao đi như điên cuồng, U Lang Thú chỉ mất chưa đến một giây. Sức bật thật khủng khiếp!

“Phàm ca!”

Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trương Tiểu Hầu liều mạng chộp lấy Mạc Phàm đang còn sững sờ!

Một đạo Phong Quỹ - Tật Hành hình thành dưới chân, hắn kéo Mạc Phàm thoát khỏi bộ hàm hung tợn của U Lang Thú trong gang tấc, lao thẳng vào sâu trong hang động!

“Rắc!”

U Lang Thú cắn hụt vào không khí, hai hàm răng va vào nhau phát ra âm thanh chói tai.

Cú vồ hụt khiến nó điên cuồng gầm rống, như thể tôn nghiêm của một mãnh thú bị chà đạp nặng nề.

Nó lại một lần nữa bộc phát tốc độ kinh người, tiếp tục đuổi theo hai người Mạc Phàm vào sâu trong hang.

Một đám học sinh vẫn đang ngất lịm trong động. Bọn họ vừa vất vả tỉnh lại đã phải đối mặt với một con U Lang Thú cuồng nộ đang ầm ầm lao tới! Cả đám người lập tức bị hất văng, máu tươi tung tóe.

“Chạy, chạy nhanh lên!”

Mạc Phàm quay đầu lại thấy cảnh đó liền hét lớn. Hắn cảm nhận được tốc độ của U Lang Thú còn nhanh hơn cả Phong Quỹ - Tật Hành của Hầu Tử một chút.

“Ta… ta đang cố hết sức!”

Mồ hôi lạnh trên trán Trương Tiểu Hầu chảy ròng ròng, nhưng hắn không dám chậm lại dù chỉ một giây.

Gió rít gào bên tai, phía sau là con U Lang Thú khổng lồ đang điên cuồng truy đuổi. Hiệu lực của Phong Quỹ - Tật Hành sắp kết thúc.

“Chạy tới phía trước, thả ta xuống đó đối phó với nó, còn ngươi tìm chỗ trốn đi!”

Mạc Phàm cuối cùng cũng định thần lại, hắn nói với Trương Tiểu Hầu bằng giọng quả quyết.

“Sao được chứ! Ta không thể bỏ Phàm ca lại một mình…”

Hoạn nạn mới thấy chân tình.

Nếu còn sống, có lẽ Mạc Phàm sẽ cảm động rưng rưng vì câu nói này.

Nhưng vấn đề bây giờ là liệu có thể sống sót ra khỏi cái hang động chết tiệt này hay không.

Càng vào sâu trong hang, không gian càng rộng lớn. Dưới đất là những tảng đá lởm chởm, hình thù kỳ quái. Phía trên là những cột thạch nhũ to dài, nhọn hoắt.

Nơi này không có một bóng người, cũng không còn đường lui. Đây chính là một con đường cụt, một tử lộ.

Trương Tiểu Hầu đã dốc hết sức mình. Phong Quỹ của hắn đã tranh thủ được chút ít thời gian cho cả hai. Giờ đây, U Lang Thú sắp đuổi kịp, hai người họ không khác gì cá nằm trên thớt.

“Phàm ca, chúng ta… có phải là rất vĩ đại không? Dụ con U Lang Thú vào đây để các bạn khác chạy thoát…” Trương Tiểu Hầu yếu ớt nói, giọng pha chút tự giễu.

Mạc Phàm lưng dựa vào vách đá, nhìn con U Lang Thú đã tìm thấy bọn họ, cười mắng:

“Nói nhảm gì thế, Mạc Phàm ta là loại người đó sao?”

“Cẩn thận!”

Mạc Phàm vừa dứt lời, một luồng Phi Sa Tẩu Thạch từ miệng U Lang Thú phun ra, cuốn theo vô số mảnh đá sắc nhọn dưới đất lao thẳng về phía hai người.

Trương Tiểu Hầu dù sao cũng là pháp sư hệ Phong, động tác nhanh hơn Mạc Phàm. Hắn vốn định né tránh, nhưng lại nghĩ đến Mạc Phàm không nhanh bằng mình. Hắn nghiến răng, lao tới đẩy mạnh Mạc Phàm vào sau một tảng đá lớn…

Hắn định nhảy ra né tránh lần nữa nhưng đã không còn kịp. Trong nháy mắt, thân thể hắn bị vô số mảnh đá nhọn đâm thủng, máu tươi phun ra như mưa!

“Súc sinh! Con súc sinh này! Nếu Hầu Tử có mệnh hệ gì, Mạc Phàm ta thề sẽ băm vằm ngươi thành vạn mảnh!”

Mạc Phàm gầm lên giận dữ.

Hắn không có thời gian chạy lại xem Trương Tiểu Hầu sống chết ra sao. Nhân lúc U Lang Thú còn đang phun cát đá, Mạc Phàm nhắm nghiền hai mắt!

Khi hắn mở mắt ra, trong đôi đồng tử là một màu tím của điện quang xen lẫn sắc đỏ rực của lửa cháy.

Một con mắt lóe lên tia chớp, một con mắt rực cháy lửa hồng!

Một Tinh Tử từ trong con ngươi Mạc Phàm bắn ra. Những Tinh Tử màu tím hoa lệ dường như cảm nhận được cơn thịnh nộ của chủ nhân, chúng liên kết với nhau một cách hoàn hảo chưa từng thấy, vẽ nên một Tinh Quỹ màu tím chói lòa, rực sáng cả hang động.

Giữa Tinh Quỹ ấy là thân ảnh ngạo nghễ của Mạc Phàm.

“Lôi Ấn - Mãng Ngân!”

Vừa dứt lời, từng đạo ấn ký Lôi Điện tựa như những con mãng xà cuồng nộ xuất hiện quanh người Mạc Phàm, hiện thân cho cơn thịnh nộ đang bùng cháy trong lòng hắn.

Mạc Phàm hung hăng giơ cao bàn tay rồi nắm chặt lại. Lôi điện từ kẽ tay hắn tràn ra.

Nhận được mệnh lệnh, Lôi Ấn - Mãng Ngân hóa thành một đám chiến sĩ Lôi Điện dũng mãnh, điên cuồng oanh kích, quấn chặt, quất mạnh lên người U Lang Thú.

Từng đạo, từng đạo Lôi Ấn đánh lên người U Lang Thú khiến cơ bắp nó tê dại, da tróc thịt bong!

“A ô ô ô!”

Uy lực của Lôi Ấn mạnh hơn Hỏa Tư - Bỏng Cháy vài phần. Đây cũng là kỹ năng duy nhất có thể thực sự gây thương tổn cho U Lang Thú.

Con U Lang Thú bị Lôi Ấn đánh cho lớp da cháy đen một mảng, bên dưới lớp da cháy là dòng máu đang chực trào ra!

Dù đau đớn, không thể cử động dưới sức mạnh của Lôi Ấn, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của nó vẫn gắt gao khóa chặt lấy Mạc Phàm.

Đúng vậy, đó chính là sát ý!

Con thú triệu hồi đã phát cuồng giờ đây đã trở thành một con yêu ma chỉ còn lại dã tính giết chóc. Trong mắt nó chỉ còn lại sự tàn sát và coi thường sinh mạng!

“Hỏa Tư - Phần Cốt!”

Mạc Phàm lại nối liền các Tinh Tử, lần này, con ngươi màu tím của hắn chuyển sang màu đỏ rực của ngọn lửa.

Những Tinh Tử Hỏa hệ trước mặt hắn nhanh chóng nối liền, hoàn thành Tinh Quỹ Hỏa hệ.

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của U Lang Thú. Giờ phút này, trong lòng hắn không còn sợ hãi, chỉ còn lại phẫn nộ và quyết đoán.

Ánh mắt U Lang Thú lộ rõ vẻ khinh miệt, như muốn nói:

“Lại là trò mèo đó sao? Kỹ năng đó thì có tác dụng gì? Hỏa Tư - Phần Cốt không thể giết chết ta. Đợi khi cơn tê liệt này qua đi, ngươi sẽ là bữa ăn ngon trong bụng ta!”

Hỏa Tư - Phần Cốt tuy có thể khiến nó đau đớn tột cùng, nhưng nó vẫn chịu đựng được.

Bất luận là Lôi Ấn - Mãng Ngân hay Hỏa Tư - Phần Cốt đều không thể giết chết nó, cho nên kết cục cuối cùng, tên nhân loại này chắc chắn sẽ thành món ngon trong bụng nó!

“Con súc vật này…”

Mạc Phàm cảm nhận được sự khinh thường trong ánh mắt của U Lang Thú.

“Để xem ai mới là kẻ phải chết!”

Mạc Phàm nổi giận gầm lên, Tinh Quỹ Hỏa hệ đột nhiên hóa thành một quả cầu lửa nóng rực, ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn.

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Đạo Độc Hành
BÌNH LUẬN