Chương 49: U Lang Thú Mất Khống Chế
“Toang rồi… hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.”
Trên mặt đất, Vương Tam Bàn lồm cồm bò dậy, nửa người hắn đẫm máu.
Ở một góc khác, Hứa Chiêu Đình cũng nằm bất động, tình trạng cũng chẳng khá hơn Mục Bạch là bao.
Bên kia cũng có năm học sinh ngã gục. Bọn họ bị đất đá vùi lấp, đến mức không còn chút sức lực nào để gượng dậy.
Trong khi đó, con U Lang Thú dù mình đầy thương tích nhưng những vết thương này không đủ để làm nó mất đi khả năng chiến đấu.
Con U Lang Thú này quá mức cường đại, vượt xa sức tưởng tượng của họ. Dù cho mười mấy người đã bình tĩnh và đoàn kết lại với nhau, nhưng vẫn không thể nào đối phó nổi với nó.
“Nếu ngay từ đầu bốn mươi người chúng ta đoàn kết, liên thủ đối phó nó, không chừng đã giết được nó rồi. Khốn kiếp, khốn kiếp, lão tử không muốn chết ở đây đâu!”
Vương Tam Bàn nằm đó chửi rủa.
“Mạc Phàm, cậu… Hỏa Hệ của cậu… còn mạnh hơn tôi, cậu mau ra tay đi!”
Chu Mẫn ở bên cạnh hét lớn.
Thứ có thể gây ra thương tổn cho U Lang Thú chỉ có Hỏa Tư và Lôi Ấn, nhưng số học sinh Hỏa Hệ lại quá ít.
“Vô dụng, con này không phải là Độc Nhãn Ma Lang!”
Đôi mắt Mạc Phàm nhìn chằm chằm vào con yêu ma đặc thù này.
Độc Nhãn Ma Lang chỉ có một mắt, còn con yêu ma này lại có tới hai con mắt xanh biếc. Chỉ vì hai chữ "yêu ma" đã đủ khiến mọi người kinh hồn bạt vía, nên chẳng mấy ai nhận ra điểm khác biệt này. Lúc đó, ai còn tâm trí đâu mà để ý con yêu ma đáng sợ này là một loại đặc thù chứ.
“Cứu… Cứu… Cứu…”
Hạ Vũ ngồi bệt xuống đất kêu la, khuôn mặt trắng bệch vì hoảng sợ tột độ.
Hiển nhiên, con U Lang Thú này cực kỳ ghét tiếng khóc lóc sướt mướt. Bằng không tại sao sau khi đánh tan tác đám học sinh có thể thi triển ma pháp, nó lại nhắm đến cô nàng Hạ Vũ này!
“Mẹ kiếp! Mau chạy đi!”
Mạc Phàm bực tức gầm lên.
Cô nàng này đúng là ngu hết thuốc chữa. Vừa rồi bao nhiêu người tấn công U Lang Thú chính là để tạo thời gian cho cô ta chạy trốn, thế mà cô ta lại đứng yên bất động, một bước cũng không nhấc nổi.
Không được, cứ thế này thì tất cả mọi người sẽ bị con yêu ma này giết sạch.
Mình phải giết chết nó.
“Hầu Tử, cậu còn đứng dậy chạy nhanh được không?”
Trong lòng Mạc Phàm đã có kế hoạch, vội vàng nói với Trương Tiểu Hầu ở cách đó không xa.
Trương Tiểu Hầu gật mạnh đầu.
“Tốt, tôi sẽ nhử con yêu ma này, sau đó cậu khiêng tôi chạy vào trong động, nhớ chưa?”
Mạc Phàm nghiêm túc nói với Trương Tiểu Hầu.
“Phàm ca, anh muốn làm gì?”
Trương Tiểu Hầu hỏi.
“Giết chết nó!”
Mạc Phàm nghiến răng, dùng cơn đau để ép bản thân phải tỉnh táo, bình tĩnh hơn.
Hỏa Hệ Tinh Trần hóa thành một vũ trụ hư vô, lượn lờ quanh Mạc Phàm.
Vô số hạt năng lượng Hỏa Hệ nhỏ bé dưới sự hiệu triệu của Mạc Phàm cuối cùng cũng sắp xếp thành hàng theo Tinh Quỹ ma pháp!
Tốc độ hình thành Tinh Quỹ của Mạc Phàm cực kỳ nhanh. Ngay thời điểm hắn kết nối ngôi sao thứ sáu, thì ngôi sao thứ bảy vốn luôn bất tuân kia dưới sự cưỡng chế của Mạc Phàm cuối cùng cũng ngoan ngoãn quy phục!
Tinh Quỹ thành hình, ma pháp tức khắc được tung ra!
Một quả cầu lửa cực nóng đột ngột bùng lên trong lòng bàn tay Mạc Phàm. Ngọn lửa màu đỏ rực hình lưỡi dao phóng ra từ đầu ngón tay hắn.
“Hỏa Tư! Phần Cốt!”
Sau khi hoàn thành việc phóng thích, mái tóc Mạc Phàm rối tung dưới sức ép của luồng khí nóng hừng hực bốc lên. Khí chất của hắn cũng thay đổi nghiêng trời lệch đất sau khi ngọn Liệt Diễm kia được giải phóng từ lòng bàn tay.
Liệt Diễm gào thét! Ngọn lửa rực cháy lao vút đi trong không trung, đánh chính xác vào thân hình to lớn của U Lang Thú.
Khi chạm vào thân thể con U Lang Thú, quả cầu lửa ban đầu rất tĩnh lặng, nhưng ngay sau đó nó liền bùng cháy dữ dội, giống như những dây leo rực lửa điên cuồng lan ra trên cơ thể nó. Thế lửa mạnh hơn của Chu Mẫn gấp nhiều lần.
Ngọn lửa cháy rực rỡ nhưng cũng vô cùng tàn bạo. Con U Lang Thú ngẩng đầu lên gào thét thảm thiết trước ngọn lửa hung tợn. Nó đau đớn tột cùng, chạy điên cuồng không phương hướng, sau đó lăn lộn không ngừng trên mặt đất, cuối cùng lao thẳng xuống hồ nước.
Liệt Diễm Phần Cốt không hề bị nước dập tắt. Sức nóng kinh hoàng của nó dường như muốn thiêu đốt cả nội tạng của U Lang Thú, đốt tất cả thành tro bụi!
Chu Mẫn, Trương Tiểu Hầu, Vương Tam Bàn, Trương Anh Lộ, tất cả đều ngây người khi chứng kiến cảnh tượng này.
Cả nhóm học sinh lớp ưu tú đang hỗn loạn bên ngoài sơn động cũng phải mắt chữ O mồm chữ A.
“Phàm ca… Hỏa Tư của anh…”
Trương Tiểu Hầu lắp bắp nhìn Mạc Phàm.
Uy lực Hỏa Tư của Mạc Phàm mạnh hơn của Chu Mẫn rất nhiều, thậm chí hiệu quả của ngọn lửa cũng hoàn toàn khác biệt.
Hỏa Tư của Chu Mẫn là bỏng cháy. Khi ngọn lửa chạm vào U Lang Thú, nó chỉ có thể cháy liên tục trên bề mặt. Kiểu bỏng cháy này nhiều nhất cũng chỉ làm U Lang Thú da tróc thịt bong, không thể thực sự tổn thương đến gân cốt của nó.
Mà Hỏa Tư của Mạc Phàm lại như bùng cháy từ bên trong cơ thể U Lang Thú. Hiệu quả của một chiêu này còn hơn cả tất cả kỹ năng mà mọi người hợp sức thi triển lúc trước.
Trên đài đá phía xa, người tên Bạch Dương kia giờ phút này cũng nhíu chặt mày.
Triệu hoán thú và triệu hoán sư có liên kết tâm linh. Bạch Dương có thể cảm nhận được con U Lang Thú của mình đang đau đớn đến mức nào. Rõ ràng, nguyên nhân chính là Hỏa Tư mà cậu học sinh kia vừa thi triển.
“Hỏa Tư! Phần Cốt!”
Lúc này, trên mặt huấn luyện viên trưởng Trảm Không và giáo viên Đường Nguyệt đều lộ ra vẻ kinh ngạc!
Cả Trảm Không và Đường Nguyệt đều tu luyện Hỏa Hệ, làm sao họ có thể không biết các kỹ năng sơ giai của Hỏa Hệ chứ?
Sơ giai Hỏa Hệ – Hỏa Tư có ba cấp độ.
Cấp độ thứ nhất của Hỏa Tư có tên là Hỏa Tư! Bỏng Cháy!
Hỏa Tư! Bỏng Cháy! là hình thái cấp thấp nhất, có hiệu quả thiêu đốt bề mặt, là kỹ năng đốt cháy mục tiêu nhanh nhất.
Thế nhưng, hình thái cấp độ thứ hai của Hỏa Tư lại có hiệu quả hoàn toàn khác.
Hỏa Tư! Phần Cốt, nghe tên thôi cũng đủ biết, đây là ngọn lửa sau khi trúng mục tiêu sẽ tăng nhiệt độ đột ngột, trực tiếp xâm nhập vào cơ thể đối phương để thiêu đốt xương cốt, đốt đến khi chỉ còn lại tro tàn!
Hỏa Tư! Bỏng Cháy! chỉ đốt bên ngoài nên không thể gây ra thương tổn chí mạng cho U Lang Thú. Học sinh chỉ có thể nhắm đúng điểm yếu mới có thể gây ra thương tổn cho nó, bởi vì bản thân U Lang Thú có lớp da lông phòng ngự rất mạnh.
Nhưng Hỏa Tư! Phần Cốt! thì hoàn toàn khác. Ngọn lửa khủng bố sẽ thiêu đốt từ bên trong, đem nội tạng của U Lang Thú đốt thành tro. Loại uy lực xuyên thấu này cao hơn kỹ năng bỏng cháy không biết bao nhiêu lần!
“Cậu học sinh này… tên là gì vậy?”
Trảm Không hoàn hồn lại, trong mắt ánh lên vài phần tán thưởng.
Có thể luyện kỹ năng Hỏa Hệ lên tới cấp độ thứ hai, đủ thấy cậu học sinh này xuất sắc đến nhường nào!
“Cậu ấy tên là Mạc Phàm!”
Giáo viên Đường Nguyệt mỉm cười nói.
Mạc Phàm quả nhiên không làm cô thất vọng, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi đã có thể luyện Hỏa Tư lên thành Hỏa Tư! Phần Cốt.
Thật ra Đường Nguyệt đã sớm thấy hắn thi triển Hỏa Tư! Phần Cốt, nhưng lúc đó ngọn lửa không mạnh mẽ được như bây giờ.
“Học sinh này, có thể đạt thành tích S!”
Trảm Không hài lòng nói.
Huấn luyện viên La Vân Sóng và phó huấn luyện viên Phan Lệ Quân cũng gật gù. Thành tích này, e rằng khắp cả Bác Thành cũng chẳng có mấy người đạt được.
“Không xong rồi!”
Bỗng nhiên, triệu hoán sư Bạch Dương kêu lên một tiếng.
“Có chuyện gì?”
Huấn luyện viên trưởng Trảm Không hỏi.
“Sau khi U Lang Thú nhảy xuống hồ, không biết vì lý do gì mà trở nên cuồng bạo, giống như… giống như không còn chịu sự khống chế của tôi nữa!”
Sắc mặt Bạch Dương tái mét.
“Khốn kiếp, không phải ngươi đã thuần hóa được dã tính của con súc sinh này rồi sao!”
Trảm Không chửi ầm lên.
Nghe những lời này của Bạch Dương, sắc mặt của đám người Trương Kiến Quốc, Trần Vĩ Lượng cũng đại biến.
Mất khống chế?
Sức chiến đấu của con U Lang Thú này e rằng còn mạnh hơn Độc Nhãn Ma Lang vài phần. Nếu nó mất khống chế, đám học sinh này chỉ sợ lành ít dữ nhiều, thương vong vô số!
“Nhanh, nhanh đến ngăn nó lại!”
“Không được, chúng ta qua đó cũng phải mất một lúc.”
“Tại sao lại mất khống chế? Tại sao lại mất khống chế? Thôi xong rồi! Xong rồi! Thế này sắp có án mạng đến nơi rồi!”
Chủ nhiệm lớp Trần Vĩ Lượng bị tin tức này dọa cho choáng váng.
Lúc trước U Lang Thú vẫn luôn nương tay, nếu không thì ngay từ trong huyệt động, đám học sinh này đã chết sạch rồi.
Bây giờ U Lang Thú mất khống chế, chẳng khác nào đại khai sát giới. Những học sinh này không biết còn mấy người sống sót nổi.
“Tôi xin lỗi, tôi… tôi cũng không biết tại sao.”
Triệu hoán sư Bạch Dương nói.
“Bây giờ nói xin lỗi thì có ích gì, mau đi cứu người!”
Trảm Không tức giận quát.
Đề xuất Voz: Nợ duyên, nợ tình