Chương 503: Người Vải Trắng, Hệ Tâm Linh!
Thần Dĩnh vô cùng kinh ngạc nhìn mẹ mình, Khương Phượng. Nàng không hiểu tại sao bà lại bảo mình làm chuyện này. Tấm vải bố trắng kia luôn quấn chặt khuôn mặt bà, khiến Thần Dĩnh không thể nào thấy rõ được biểu cảm của mẹ lúc này.
“Bà điên rồi sao, làm sao có thể để con bé đi được?” Triệu Ngọc Lâm giận dữ quát lớn.
Ngay cả Pháp Sư Cao Cấp đến đó cũng bị thiêu thành tro bụi, Thần Dĩnh đi tới chẳng phải là nộp mạng oan uổng sao? Lần trước đánh lén thành công không có nghĩa là Hỏa Diễm Ma Nữ đã có phòng bị thì lần này sẽ bỏ qua cho Thần Dĩnh!
“Các người cứ tin tưởng ta.” Khương Phượng nói một cách vô cùng quả quyết.
“Nhưng mà con… con…” Thần Dĩnh bắt đầu do dự, nhất thời không biết phải làm thế nào.
“Thần Dĩnh, nghe lời mẹ, mau đi nhanh lên, thời gian có thể đóng băng nàng ta rất ngắn, lẽ nào con muốn nhìn tất cả chúng ta bị con Hỏa Diễm Ác Ma kia giết chết hết sao? Con cứ làm theo lời ta, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì. Giết nàng ta, nơi này sẽ không có thêm người nào phải chết, quả Hỏa Kiếp cũng có thể làm ta khỏe lại, địa vị của cha con cũng có thể tăng thêm một bậc nữa.” Giọng Khương Phượng, người quấn trong tấm vải trắng, có phần kích động.
Thần Dĩnh cắn chặt môi.
Nàng tin mẹ sẽ không lừa mình, vì vậy, trên lòng bàn tay nàng liền biến ảo ra một cây gai băng trắng như tuyết.
Gai băng trông tựa như một cây trường mâu, điểm khác biệt là cả hai đầu đều sắc bén, chỉ có phần giữa mới có chỗ cho hai tay nắm chặt. Hơn nữa, ở vị trí mũi nhọn còn nổi lên vầng hàn quang màu lục thẫm, cho thấy đây là một ma cụ hình gai mang kịch độc!
“Đi đi, yên tâm, con sẽ không sao đâu. Cứ đi thẳng đến trước mặt nó rồi đâm thứ này vào tim nó!” Khương Phượng tiếp tục đứng một bên thúc giục Thần Dĩnh.
Thần Dĩnh dường như rất nghe lời mẹ, quả thật nắm lấy thanh ma cụ trắng như tuyết đó, từng bước tiến về phía Hỏa Diễm Ma Nữ đã bị đóng băng trên mặt đất.
Hỏa Diễm Ma Nữ lúc này như một pho tượng băng tuyết, bị phong tỏa chặt chẽ tại đó. Băng thể vốn trong suốt, nên nó có thể nhìn thấy rõ ràng Thần Dĩnh đang đi về phía mình, khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa tới trăm mét.
Trong bán kính một trăm mét, Ám Viêm có thể thiêu hủy tất cả những thứ lại gần nó, vì vậy có thể nói chỉ cần Thần Dĩnh bước thêm vài bước nữa, lĩnh vực Ám Viêm nhất định sẽ thiêu cháy nàng thành tro bụi.
“Trước đây ngươi không giống thế này.” Triệu Ngọc Lâm nghiêng đầu nhìn chằm chằm Khương Phượng đang quấn trong tấm vải trắng.
“Con người sẽ thay đổi.” Khương Phượng lạnh lùng nói.
“Nhưng nếu Thần Dĩnh bị Ám Viêm thiêu chết thì sao?” Triệu Ngọc Lâm trầm giọng hỏi.
“Sẽ không.”
“Ngươi chắc chắn như vậy?”
“Ta sẽ không lấy tính mạng con gái ngươi ra đùa giỡn.”
“Nó cũng là con gái của ngươi.” Triệu Ngọc Lâm nhắc nhở Khương Phượng.
…
…
Hỏa Diễm Ma Nữ bị đóng băng khiến cho biển lửa không ngừng lan tràn cuối cùng cũng bị áp chế.
Mấy người Mạc Phàm nãy giờ vẫn đang tìm đường rời đi, kết quả phát hiện chỉ có vị trí của nhóm Triệu Ngọc Lâm, Khương Phượng, Sử Quế là không có hỏa diễm. Bọn họ vốn muốn từ nơi đó đi về phía sau núi, nhưng lại vừa vặn nhìn thấy Thần Dĩnh cách đó không xa đang tiến về phía Hỏa Diễm Ma Nữ.
“Anh… ngăn… ngăn cản lại…” Đúng lúc này, Tâm Hạ đang nửa mê nửa tỉnh bỗng thốt lên những lời yếu ớt.
“Có chuyện gì sao?” Mạc Phàm không hiểu, hỏi lại.
“Ngăn cản… Thần Dĩnh, ngăn cản cô ấy lại…” Giọng Tâm Hạ có chút uể oải, áp lực tinh thần cực lớn vừa rồi khiến nàng như vẫn còn đang chìm trong ác mộng, mãi vẫn chưa tỉnh lại, chỉ có thể gắng sức thì thầm.
Những lời Tâm Hạ nói ra cực kỳ mơ hồ, phía sau hẳn là còn nữa, nhưng mọi người không tài nào nghe rõ.
Mạc Phàm chỉ có thể nghe ra ý tứ đại khái của Tâm Hạ là bảo hắn chạy ra ngăn cản Thần Dĩnh, dường như khi nàng thức tỉnh vừa nãy đã nhìn thấy được hành vi của Thần Dĩnh bên kia.
“Các cậu chăm sóc cô ấy giúp tôi.” Mạc Phàm đặt Tâm Hạ nằm xuống đất, sau đó vội vàng chạy về phía Thần Dĩnh.
Tâm Hạ dường như luôn muốn nói cho mọi người biết một điều gì đó vô cùng quan trọng.
Vì vậy, dù nàng vẫn chưa tỉnh lại, vẫn còn chìm đắm trong cơn ác mộng của người khác, nhưng khi nhìn thấy những chuyện xảy ra ở phía bên kia, nàng vẫn dốc hết sức lực để nói ra những lời này, đủ để cho thấy chuyện này nhất định cực kỳ quan trọng.
…
“Thần Dĩnh, đừng đi tới nữa, cô sẽ bị thiêu chết đó!” Mạc Phàm vẫn còn cách Thần Dĩnh hơn trăm mét, liền hô lớn về phía nàng.
Thần Dĩnh dừng bước, quay đầu nhìn về phía Mạc Phàm.
Mạc Phàm đã từng ở chung với Hỏa Diễm Ma Nữ một thời gian, dĩ nhiên biết nàng ta nắm giữ hai loại hỏa diễm. Lần trước Hỏa Diễm Ma Nữ không có tâm lý phòng bị, bị Thần Dĩnh đánh lén trọng thương, không có nghĩa lần này Hỏa Diễm Ma Nữ lại để Thần Dĩnh làm vậy. Nàng bây giờ đi tới chính là đi chịu chết!
“Đừng nghe hắn, cứ làm theo lời mẹ nói, rồi con sẽ không có việc gì, lẽ nào ngay cả mẹ mà con cũng không tin à!” Khương Phượng thấy Thần Dĩnh vào lúc này do dự, vội vàng hét lên với giọng có chút chói tai.
Sau đó, ánh mắt của Khương Phượng lập tức chuyển hướng về phía Mạc Phàm, giận dữ nói: “Ngươi đừng có xía vào chuyện của người khác!”
Mạc Phàm dĩ nhiên không muốn xía vào chuyện của người khác, nhưng Hỏa Diễm Ma Nữ tốt xấu gì cũng đã cứu mạng hắn, khiến hắn thực sự không đành lòng khoanh tay đứng nhìn.
Có vẻ như Khương Phượng đã từng dùng một phương pháp đặc thù nào đó để bồi dưỡng thân thể Thần Dĩnh, giúp nàng có thể miễn dịch với Ám Viêm của Hỏa Diễm Ma Nữ. Người đàn bà quấn vải trắng Khương Phượng không biết đã lên kế hoạch chuyện này từ bao giờ, từ việc đánh lén, bỏ trốn, bày bố trận pháp phòng thủ, cho đến đòn sát thủ cuối cùng là Thần Dĩnh, tất cả đều nằm trong tính toán của bà ta!
Thần Dĩnh cuối cùng vẫn nghe theo lời mẹ mình, thật sự bước vào trong lĩnh vực của Hỏa Diễm Ma Nữ.
Bước chân này, nàng bước ra rất gian nan, đối với nàng không khác gì bước vào Quỷ Môn quan. Nhưng nàng thật sự rất muốn giúp mẹ thoát khỏi biển khổ, bà đã thống khổ tuyệt vọng suốt mười mấy năm qua. Nếu như Hỏa Diễm Ma Nữ đồng ý từ bỏ quả Hỏa Kiếp, nàng chắc chắn sẽ không làm tổn thương nó.
Trái tim của Triệu Ngọc Lâm và Sử Quế đồng thời thót lên, Thần Dĩnh đã bước vào lĩnh vực của Hỏa Diễm Ma Nữ, một giây sau rất có khả năng sẽ lập tức hóa thành tro tàn!
Thế nhưng, chuyện đó đã không xảy ra.
Thần Dĩnh không chết, nàng vậy mà thật sự bước vào lĩnh vực của Hỏa Diễm Ma Nữ một cách bình an vô sự.
Thần Dĩnh mở mắt ra, có chút không dám tin nhìn vào cơ thể mình.
“Nhanh lên, nó vẫn đang muốn phá băng mà ra đấy!” Khương Phượng hét lên.
Thần Dĩnh lộ vẻ mừng rỡ, mẹ quả nhiên không lừa mình, tuy không biết vì nguyên nhân gì, nhưng cứ giết chết Hỏa Diễm Ma Nữ trước rồi nói sau.
Ngay sau đó, Thần Dĩnh nắm chặt gai băng Phá Miệt trên tay, cự ly một trăm mét chỉ cần vài bước là có thể dễ dàng vượt qua. Nàng bắt đầu tăng tốc, để đảm bảo rằng mũi nhọn của Phá Miệt có thể mạnh mẽ xuyên qua trái tim của Hỏa Diễm Ma Nữ!
…
Mạc Phàm đứng cách đó không xa, tỏ vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh này.
Thần Dĩnh có thể xuyên qua lĩnh vực mạnh nhất của Hỏa Diễm Ma Nữ ư?
Cơ thể của nàng thật sự có khả năng đề kháng đặc thù?
Không đúng, không đúng!!
Thần Dĩnh căn bản không thể có khả năng đề kháng với Ám Viêm được!
“Thần Dĩnh, mau dừng tay!!” Mạc Phàm trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã nghĩ thông suốt mọi chuyện, lập tức hét lớn về phía Thần Dĩnh: “Nàng ta…”
“Đừng lo chuyện bao đồng!” Ở trên lầu các, âm thanh sắc nhọn của Khương Phượng lại một lần nữa vang lên.
Đôi mắt dưới lớp vải trắng của bà ta chợt phóng ra những tia sáng yêu dị, giống như có thể xuyên thấu qua thân thể con người, bắn thẳng vào tâm linh của người khác. Linh hồn của con người khi bị ánh mắt khủng khiếp này nhìn chằm chằm đều không khỏi run rẩy.
Hệ Tâm Linh!
Mẹ của Thần Dĩnh vậy mà cũng là một Pháp Sư Hệ Tâm Linh.
Mạc Phàm vốn định ngăn cản Thần Dĩnh, nhưng sau khi bị đòn Nhiếp Hồn – Khống Tâm này đánh trúng, cơ thể hắn liền không còn nghe theo sự điều khiển, ngay cả một lời cũng không thốt ra được.
“Chần chừ làm gì, giết nó cho ta!”
Khương Phượng, người đàn bà quấn vải trắng, gần như phát điên mà gào thét. Sau khi dùng Nhiếp Hồn – Khống Tâm tấn công Mạc Phàm, bà ta lại dùng ma pháp Tâm Linh Hệ tác động mạnh lên Thần Dĩnh.
Vozer gọi ta về nhà
Đề xuất Tiên Hiệp: Đệ Nhất Danh Sách