Chương 513: Tất Cả Cũng Vì Con Yêu!

Yêu cầu tiên quyết để trở thành thợ rèn là phải sở hữu cả hai hệ Lôi và Hỏa.

Mạc Phàm là pháp sư Lôi Hỏa song tu, chính là một nhân tài tuyệt vời để theo nghề này. Nhưng nghề rèn lại đòi hỏi kiến thức vô cùng uyên bác. Thợ rèn không chỉ phải học vô số kiến thức về luyện kim, nguyên liệu, phân tích từ rất sớm mà còn phải đích thân lựa chọn Linh chủng một cách tỉ mỉ, cẩn thận.

Mạc Phàm vốn không thích học, càng không thích nghiên cứu mấy kỹ năng phức tạp, rắc rối như thế này. Hắn chỉ khoái đi săn yêu ma và giao đấu với người khác. Mặc dù trở thành thợ rèn có thể giúp hắn tiết kiệm một khoản tiền lớn khi không phải mua sắm trang bị, thậm chí còn có thể bán trang bị kiếm lời, nhưng thực sự nó quá tốn công sức và thời gian. Thời gian tu luyện của hắn còn không đủ, nói gì đến việc học tập và nghiên cứu những vấn đề hóc búa này.

Việc cần thiết lúc này có lẽ là hắn nên nhanh chóng đưa bốn hệ của mình tu luyện đến đỉnh Trung cấp, sau đó mới từ từ suy nghĩ về vấn đề làm sao để đột phá lên Cao cấp.

Trở lại trường, Mạc Phàm nhận được cơ hội tiến vào Tam Bộ Tháp mà trước đây hắn từng giành được một lần.

Thời gian ở trong Tam Bộ Tháp lần trước của hắn quá ngắn. Mặc dù lần đó hắn đã mạnh mẽ xông lên đến tận không gian tầng thứ ba, nơi có mật độ nguyên tố dày đặc gấp đôi, nhưng nó cũng chỉ giúp Mạc Phàm củng cố tu vi Lôi hệ chứ không có tác dụng đột phá.

Vì vậy, Mạc Phàm cũng không muốn nhiều lời nữa. Mục tiêu lúc này của hắn chính là khiêu chiến top 20 Hỏa Bảng.

Đứng trong top 20 trên Hỏa Bảng, mỗi người sẽ có cơ hội tiến vào Tam Bộ Tháp tu luyện ba ngày mỗi tháng. Gần đây, ngoài việc làm nhiệm vụ treo thưởng hoặc ra ngoài rèn luyện, hắn cũng không mấy đả động đến việc tu luyện. Nếu xét về phương diện thực chiến, hắn quả thật rất mạnh. Nhưng xét về tu vi, hắn kém xa đám người trong top 20 Hỏa Bảng rất nhiều. Dù sao mỗi tháng bọn họ đều được vào Tam Bộ Tháp tu luyện. Mặc dù chỉ có mấy ngày, nhưng từng đó cũng đủ khiến họ đạt được lợi ích không nhỏ!

*

Hai tháng tiếp theo, Mạc Phàm ở trong nhà khổ tu, không bước chân ra ngoài nửa bước. Đồng thời, hắn nhân cơ hội được tiến vào Tam Bộ Tháp lần này để dốc sức củng cố tu vi. Cuối cùng, hắn cũng thành công đưa Tinh vân Ám Ảnh hệ lên cấp bậc thứ hai.

Mục tiêu tiếp theo của Mạc Phàm chính là Lôi hệ. Lôi hệ đã dừng lại ở cấp bậc thứ hai một thời gian dài rồi. Nếu không đột phá lên được cấp bậc thứ ba, khi đối đầu với đám người song hệ trên Hỏa Bảng có nguyên tố đạt tới cấp bậc thứ ba, hắn chắc chắn sẽ rơi vào thế bất lợi.

Hai tháng trôi qua, Mạc Phàm cũng nhận được một tin tốt lành. Đó là tiểu Viêm Cơ của hắn đã lớn hơn một chút. Ngày trước, nó nhỏ đến nỗi Mạc Phàm chỉ cần xòe một bàn tay ra là tiểu quỷ này có thể cuộn tròn nằm ngủ trên đó. Nhưng hiện tại, Mạc Phàm phải xòe cả hai bàn tay mới đủ chỗ cho nó.

Tiểu Viêm Cơ này nói thật không khác gì một con búp bê, cũng tròn tròn béo béo, núc na núc ních! Nếu cơ thể nó không phải toàn là lửa, có lẽ nó chẳng khác gì một đứa bé hai, ba tuổi tinh nghịch, đáng yêu.

“Tốc độ phát triển của tiểu Viêm Cơ thật là dã man! Tháng sau mình muốn khiêu chiến top 20 Hỏa Bảng, nhưng lực chiến của nó xem ra vẫn chưa đủ.” Mạc Phàm ngồi trước quầy bar của Thanh Thiên Liệp Sở, ủ rũ chau mày.

Top 20 Hỏa Bảng toàn là những tên quái thai! Lần đại chiến với top 50, hắn đã cảm thấy có chút thua kém họ rồi. Lần này lại khiêu chiến top 20, không biết sẽ thế nào đây? Có lẽ chỉ có thể trông cậy vào Huyền Xà Khải, ma cụ vừa mới nhận được, có thể bảo vệ tốt cho hắn.

“Thời kỳ trưởng thành của thú Khế ước và yêu ma khá giống nhau, đều chia làm bốn giai đoạn: Ấu Niên kỳ, Trưởng Thành kỳ, Thành Thục kỳ và cuối cùng là Đỉnh kỳ. Sinh vật có huyết thống càng thấp, thời kỳ trưởng thành càng ngắn. Ví dụ cho dễ hiểu, như loài Độc Nhãn Ma Lang, từ khi ra đời cho tới khi trưởng thành, không có bất kỳ thiên tài địa bảo nào hỗ trợ thì chỉ cần nửa năm là chúng đã trưởng thành, còn nhanh hơn cả chó. Tiểu Viêm Cơ của ngươi có huyết thống rất cao. Tuy đã trôi qua hai tháng nhưng còn chưa tới Ấu Niên kỳ, vẫn đang trong hình dạng trẻ sơ sinh. Đây là còn trong tình trạng được ăn nhiều mảnh vỡ Linh chủng mới được như vậy đó…” Linh Linh vừa lật sách, vừa hùng hồn giảng giải cho Mạc Phàm.

“Ấu Niên kỳ còn chưa tới?” Mạc Phàm nghe vậy liền câm nín.

“Sinh vật sau khi ký kết khế ước với pháp sư hệ Triệu Hoán, tốc độ phát triển của chúng còn chịu ảnh hưởng bởi ma năng trong Tinh vân hệ Triệu Hoán do vị pháp sư đó cung cấp. Đương nhiên, tốc độ phát triển của chúng sẽ nhanh hơn bình thường rất nhiều…” Linh Linh lại tiếp tục nói.

“Cô nói thẳng cho ta biết, tiểu Viêm Cơ muốn tới được Ấu Niên kỳ cần bao lâu?” Mạc Phàm tựa cằm lên quầy bar, đau khổ nhìn tiểu Viêm Cơ đang vui phơi phới chạy tới chạy lui trên đó.

Hiện tại, tiểu Viêm Cơ vẫn đang rất mập, có lẽ vì hai tháng qua nó được ăn toàn đồ bổ. Lúc này, gọi nó là quả cầu lửa thì đúng hơn, bởi vì nó té ngã trên mặt đất cũng không thấy đau, ngược lại còn nảy lên một đoạn ngắn!

“Để ta tính một chút, dựa theo tốc độ phát triển bình thường, từ sơ sinh kỳ tới Ấu Niên kỳ nó mất khoảng ba đến năm năm. Tốc độ trưởng thành không khác nhân loại là bao…” Linh Linh bẻ ngón tay tính toán.

“Hay rồi! Thế khác quái gì ta đang nuôi một đứa con nít trong nhà đâu! Đến lúc nó có thể trâu bò hò hét ra lửa được thì ta cũng già khú đế rồi!”

“Gần đây ngươi cho nó ăn nhiều mảnh vỡ Linh chủng, vì vậy thời gian trưởng thành của nó được rút ngắn xuống gấp ba lần. Theo tính toán, nó cần khoảng 12 đến 17 tháng là tới được Ấu Niên kỳ. Cộng thêm việc mỗi ngày ngươi tẩm bổ ma năng hệ Triệu Hoán cho nó, tốc độ phát triển lại được rút ngắn xuống gấp ba lần nữa. Vì vậy, muốn tới Ấu Niên kỳ, theo tính toán của ta nhiều nhất là bốn đến năm tháng. Nhanh thì một tháng nó sẽ đạt tới Ấu Niên kỳ, chậm thì… có lẽ hơn ba tháng.”

Quả thực Linh Linh chính là Nữ Hoàng Số Liệu. Chỉ trong nháy mắt, nàng đã tính toán phân tích xong hết mọi thứ cho Mạc Phàm.

Mạc Phàm nghe vậy liền thở phào một hơi. Tốc độ trưởng thành như vậy còn có thể chấp nhận được. Chứ mất ba đến năm năm mới tới Ấu Niên kỳ thì đúng là hại cha mà!

“Sau Ấu Niên kỳ, ngươi có thể cho nó ăn Linh chủng.” Linh Linh lại nói.

“…”

Mạc Phàm câm nín.

Hai nghìn vạn một lon sữa bột!

Những ngày tháng sau này ta biết sống thế nào đây? Hu hu hu…

“Sinh vật có huyết thống cao muốn trưởng thành cần rất nhiều tài nguyên, nhưng ngược lại, sự hồi đáp của nó cũng vô cùng khổng lồ. Nói đại khái thế này cho dễ hiểu, từ lúc nó sinh ra tới giờ ngươi luôn cho nó ăn mảnh vỡ Linh chủng để lớn lên đúng không? Vậy thì khi nó tới Ấu Niên kỳ, lực chiến của nó còn mạnh hơn một con Tật Tinh Lang.” Linh Linh nói tiếp.

“Ấu Niên kỳ mà đã là cấp Chiến tướng?” Mạc Phàm nghe mà ngây cả người.

“Đúng vậy! Thực lực Ấu Niên kỳ của nó chính là cấp Chiến tướng.” Linh Linh nói một câu vô cùng chắc nịch.

Mạc Phàm nghe mà kinh hãi trong lòng, không thốt nên lời!

Lúc này, Tật Tinh Lang của hắn đã vào Thành Thục kỳ rồi, mà lực chiến đấu của nó cũng mới chỉ dao động ở mức thấp của cấp Chiến tướng. Nếu so sánh với một số yêu ma cấp Chiến tướng mạnh hơn khác, quả thật nó vẫn còn kém xa.

Nhưng cho dù là vậy, mấy tên trong top 100 trên Hỏa Bảng cũng chưa chắc đã solo lại nó!

Dựa theo những gì Linh Linh nói, sau khi tiểu Viêm Cơ đạt tới Ấu Niên kỳ, lực chiến đấu của nó sẽ dao động ở khoảng trung cấp của cấp Chiến tướng. Điều này có nghĩa là, cho dù Mạc Phàm không ra tay thì top 50 Hỏa Bảng cũng chưa chắc đã chống đỡ nổi nó!

Ấu Niên kỳ đó! Đây mới chỉ là Ấu Niên kỳ thôi đấy!

Chờ tới khi tiểu Viêm Cơ của hắn đạt tới Trưởng Thành kỳ, Thành Thục kỳ, chẳng phải sinh vật cấp Thống lĩnh nhìn thấy nó cũng phải né sang một bên sao?

“Ngoan, ăn nhiều một chút, ăn nhiều một chút. Ba ba của con là người có tiền. Cái loại mảnh vỡ Linh chủng này con muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Cố gắng ăn nhiều vào nhé con yêu!”

Ngay lập tức, Mạc Phàm liền móc một mảnh vỡ Linh chủng từ trong túi ra, dỗ ngọt tiểu Viêm Cơ.

Những mảnh vỡ Linh chủng này là do hắn kiếm được khi còn ở Chước Nguyên, được hắn dự trữ lại cho tới tận bây giờ. Hiện tại, hắn chỉ hận không thể nhét hết đống đồ đắt tiền nhỏ bằng hột xoàn này vào miệng tiểu Viêm Cơ, chỉ mong nó nhanh chóng đạt tới Ấu Niên kỳ.

Tiểu Viêm Cơ ăn mảnh vỡ Linh chủng không khác gì ăn kẹo sô-cô-la. Cái miệng nhỏ nhắn “ngoặm ngoặm” trông rất ngon lành. Khi gặm được nửa khối, nó liền phồng má lên, hai mắt híp lại như vầng trăng khuyết, trông hạnh phúc vô cùng.

Mạc Phàm lấy tay xoa đầu tiểu Viêm Cơ, trên khuôn mặt hiện ra nụ cười của một ông bố bỉm sữa.

“Trong biệt thự của một thương gia có vong linh, ủy thác 100 vạn, có nhận không?”

“Nhận!”

“Có một đội thương nhân muốn ra ngoài an giới hái thuốc, cần tìm một pháp sư hộ tống, ủy thác rất cao, nhưng yêu cầu là thợ săn đại sư, có nhận không?”

“Cô không phải là thợ săn đại sư đó sao? Nhận!”

Lúc này, Mạc Phàm hăng máu lên như vừa hút thuốc lắc. Chỉ cần là ủy thác có tiền, hắn mặc kệ độ khó cao hay thấp, tốn công tốn sức thế nào cũng nhận hết!

Tất cả cũng vì sữa bột cho con

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽

Đề xuất Tiên Hiệp: Hồng Mông Thiên Đế
BÌNH LUẬN