Chương 512: Bao nhiêu tiền cũng không bán

“Tối hôm qua, tòa thành trên đỉnh núi Nhạc Hoạt bị thiên thạch tấn công. Sau đó, biển lửa bao trùm cả trang viên. Trang viên của Triệu Ngọc Lâm chịu tổn thất nghiêm trọng…”

“Những thiên thạch kỳ lạ này mang theo một lực lượng thiêu đốt thần bí, khiến cho động cơ xe bùng cháy, không thể hoạt động được.”

“Mặc dù trấn nhỏ Nhạc Hoạt gặp phải tai ương thiên thạch, thế nhưng công nhân vẫn trốn thoát kịp thời, không gây ra thương vong quá lớn, quả thật đúng là trong cái rủi có cái may…”

Mấy ngày sau, vô số tin tức về việc trấn nhỏ Nhạc Hoạt bị thiên thạch tấn công liền được lan truyền rộng rãi. Tuy trấn nhỏ Nhạc Hoạt có chút xa xôi hẻo lánh, nhưng các phóng viên chuyên săn tin vẫn moi móc ra được và đưa tin tức này lên trang nhất của các mặt báo, truyền thông đại chúng cho mọi người trong nước biết.

“Chắc Triệu Ngọc Lâm cũng không lường trước được chuyện này, nên tin tức mới bị tuồn ra ngoài. Nhưng sau vụ này, xem như hắn đã hoàn toàn tỉnh ngộ.”

Mạc Phàm nói rồi tắt TV. Hắn cũng hiểu tại sao tin tức lại được công khai rộng rãi như vậy.

Tâm Hạ cũng gật đầu đồng ý. Ma Nữ Hỏa Diễm Khương Phượng gây ra tai ương như vậy vốn là vì muốn bảo vệ truyền thừa của Viêm Cơ. Hiện tại Viêm Cơ đã bình yên tới Trái Đất, sứ mạng của nàng xem như đã hoàn thành.

“Mạc Phàm ca ca, em phải quay về trường học đây. Em ra ngoài cũng khá lâu rồi, nếu không trở về sẽ bị lão sư mắng.”

“Ừ, để anh đưa em về.”

Việc đưa Tâm Hạ về Hàng Châu rồi quay lại Thượng Hải chỉ là chuyện nhỏ đối với Mạc Phàm.

Còn Trương Tiểu Hầu và Nam Giác thì cũng đã quay về quân khu của mình. Nhất là Trương Tiểu Hầu, hình như bên quân khu nơi hắn đóng quân đang gặp phải chuyện gì đó vô cùng khó giải quyết.

Mạc Phàm còn tính bảo Trương Tiểu Hầu ở lại chơi vài hôm, ai ngờ hắn lại có việc quan trọng, Mạc Phàm đành để cậu ta trở về.

Sau khi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, Mạc Phàm liền vội vã đi tìm Hoắc Đà.

Theo tính toán của Mạc Phàm, giờ này chiếc Khải ma cụ mà hắn từng nhờ Hoắc Đà chế tạo chắc có lẽ cũng đã xong. Mạc Phàm vẫn luôn mong chờ được khoác lên mình bộ thần trang ưu việt này. Tu vi hiện giờ của hắn quả thật quá thấp. Nếu không nhanh chóng tăng cường thực lực, sau này gặp phải yêu ma hoặc pháp sư mạnh hơn, hắn căn bản không thể đối phó nổi.

Sau khi tới tháp Minh Châu, Mạc Phàm liền đi vào cửa hàng của Hoắc Đà. Hắn liếc mắt một cái đã nhận ra gã Lý Tuấn Nam kia đang ngủ gà ngủ gật.

“Lại là ngươi à?... Đúng rồi, cái vảy lần trước của ngươi rõ ràng không có xà văn, rốt cuộc nó tốt ở chỗ nào vậy?”

Lý Tuấn Nam liền túm lấy Mạc Phàm hỏi.

Vấn đề này đã làm hắn đau đầu suốt mười mấy đêm rồi!

Mạc Phàm nghe vậy liền liếc mắt xem thường, cũng lười nói chuyện với gã học đồ này.

“Hàng của ta đâu?” Mạc Phàm hỏi.

“Tiểu bằng hữu Mạc Phàm tới rồi đó ư? Hắc hắc hắc. Cũng may nhờ cậu đưa cho ta hai chiếc Huyết Nha, ta đã nghiên cứu ra một món đồ không tệ, cậu có muốn xem thử không… A, ngọn lửa nhỏ trên vai cậu là gì vậy?”

Đột nhiên, hai mắt Hoắc Đà híp lại. Vẻ mặt của lão lúc này trông vô cùng gian xảo, cứ thế bước tới bên cạnh Mạc Phàm.

“Khế ước thú của ta.” Mạc Phàm có chút bất đắc dĩ nói.

Sau đó, hắn một tay bắt lấy tiểu Viêm Cơ đang nhảy loi choi trên vai mình, dùng ngón tay gõ gõ lên cái đầu nhỏ hiếu động của nó, lớn tiếng dạy bảo:

“Không phải cha đã nói với con là không được tự ý ra ngoài hay sao? Đốt cái gì mà đốt? Thích đốt đúng không? Cha đốt cho con tắt ngúm bây giờ.”

“Ting~~~~~”

Tiểu Viêm Cơ nghe vậy liền cúi đầu, vẻ mặt ủy khuất như sắp khóc tới nơi.

Mạc Phàm cũng thấy phục nó. Khế ước thú của người ta thì vô cùng nghe lời, ngoan ngoãn ở trong không gian khế ước, chỉ khi nào được triệu hồi mới xuất hiện.

Còn tiểu Viêm Cơ của hắn thì hay rồi, ngược lại hoàn toàn. Cũng không biết nó được truyền thừa thứ lực lượng kỳ quái gì mà có thể tự do qua lại giữa hai không gian. Tuy Mạc Phàm là chủ nhân nhưng cũng đành bó tay với trường hợp đặc biệt này.

“Nó là… nó là… Nó chắc chắn là Viêm Cơ!”

Đột nhiên hai mắt Hoắc Đà mở to, nhìn chằm chằm vào tiểu Viêm Cơ. Trông lão lúc này chẳng khác nào một lão già mê mẩn một bé loli, cực kỳ muốn lao đến ôm lấy nó!

“Này, này, tự trọng chút đi, lão già!” Mạc Phàm đưa tay ra chặn cánh tay của Hoắc Đà đang định xông lên vuốt ve tiểu Viêm Cơ, thẳng thắn nói.

“Khụ khụ! Là ta kích động, là ta kích động. Tiểu gia hỏa này của cậu, cho cái giá đi. Bao nhiêu tiền ta cũng mua, giá cả tùy cậu định đoạt!”

Khuôn mặt Hoắc Đà đỏ bừng lên. Mạc Phàm nhớ ngày trước khi hắn đưa cho lão Huyết Nha cũng không thấy lão có bộ dạng này a!

Mạc Phàm không biết rằng, Viêm Cơ đối với thợ rèn mà nói quả thực không khác gì thần sủng.

Muốn trở thành thợ rèn, pháp sư phải mang trong người hai hệ là Hỏa hệ và Lôi hệ. Còn muốn trở thành thợ rèn xuất sắc hơn nữa thì phải kiêm tu thêm Triệu Hoán hệ. Lý do rất đơn giản, kiêm tu Triệu Hoán hệ tức là có thêm một con khế ước thú Hỏa hệ. Con thú này có thể cùng chủ nhân hỗ trợ lẫn nhau trong lúc rèn ma cụ.

Chất liệu khác nhau thì cần dùng ngọn lửa khác nhau. Nếu có thêm một loại lửa thì khi khống chế thuộc tính ngọn lửa, người thợ rèn sẽ làm chủ tốt hơn, có thể dung nhập vào lực lượng mạnh hơn, và đương nhiên sẽ rèn ra ma cụ tinh xảo hơn. Hiện tại, Hoắc Đà chính là thợ rèn ba lửa, vì lão dùng ba loại lửa khác nhau để rèn nguyên liệu.

Mà Viêm Cơ là một loại sinh vật trời sinh đã mang trong mình hai thuộc tính lửa khác nhau. Nói cách khác, nếu Hoắc Đà có thêm một con Viêm Cơ, sau đó nuôi nấng, cùng nó rèn ma cụ, thì lão không khác gì một thợ rèn bốn lửa. Cảnh giới này đủ để Hoắc Đà vấn đỉnh giới thợ rèn!

Vấn đề là loại sinh vật như Viêm Cơ này chỉ có thể ngộ, không thể cầu. Phần lớn mọi người chỉ nghe nói chứ chưa ai từng thấy tận mắt. Cho nên, muốn bắt được một con Viêm Cơ có thực lực mạnh để làm việc cùng mình thì tốt nhất không nên nghĩ tới, chứ đừng nói tới việc bắt một con Viêm Cơ ấu sủng làm khế ước thú!

Vì muốn dương danh với đời, lão quỷ keo kiệt Hoắc Đà cho dù có dốc hết nửa gia sản để đổi lấy một con Viêm Cơ, lão cũng nguyện ý!

Cho nên, sau khi thấy Mạc Phàm mang theo một tiểu Viêm Cơ bên mình, Hoắc Đà cảm thấy như phát điên, cũng không nhiều lời, để mặc cho Mạc Phàm tự ra giá. Cho dù Mạc Phàm có lấy “Ức” làm đơn vị thì lão cũng không thèm nhíu mày!

“Bình tĩnh! Bình tĩnh! Giả sử tôi trả ông 10 Ức, bảo ông bán cháu gái của mình đi, ông có bán không? Tiểu Viêm Cơ này, tôi không bán. Ông tốt nhất nên quên cái suy nghĩ này đi!” Mạc Phàm vội vàng đẩy lão già thần kinh này ra.

“Mạc Phàm tiểu bằng hữu! À không! Mạc Phàm huynh đệ, cậu bán cho ta đi, bao nhiêu tiền ta cũng mua!”

Lúc này Hoắc Đà đã chẳng còn chút lòng tự trọng nào, vô sỉ đến cực điểm. Chỉ thiếu nước ôm đùi Mạc Phàm mà khóc lóc van xin nữa thôi.

Lý Tuấn Nam ở một bên nhìn thấy cảnh tượng này liền ngây người.

Vấn đề về vảy rắn hắn vẫn chưa thông, lúc này lại thêm một nghi vấn động trời nữa: sư phụ của hắn, người chưa từng để bất kỳ trân bảo nào vào mắt, lúc này lại si mê tới phát khùng một sinh vật nhỏ bé toàn thân là lửa? Tôn nghiêm của đại sư thợ rèn đâu rồi?

Mạc Phàm quả thật phục lão già Hoắc Đà này, vô sỉ đến thế là cùng. Để cho yên chuyện, hắn liền vội vã thu tiểu Viêm Cơ lại.

Hoắc Đà đưa ra đủ mọi thứ để dụ dỗ Mạc Phàm, thế nhưng Mạc Phàm nói rõ với lão rằng hắn không bán, bao nhiêu tiền cũng không bán!

Vì muốn lấy lòng Mạc Phàm, Hoắc Đà liền đem Huyền Xà Khải giao cho hắn một cách đàng hoàng. Vốn dĩ lão còn định lừa Mạc Phàm một ít tiền công, thế nhưng lúc này suy nghĩ đó đã bay biến đâu mất.

“Hay thế này đi, nó và cậu đã ký kết khế ước rồi, bán cho ta cũng phiền phức. Ta thu cậu làm đồ đệ. Cậu có Viêm Cơ, chắc chắn có thể trở thành thợ rèn bốn lửa… Nghe lời ta đi, đây là hời cho cậu lắm rồi đấy.” Hoắc Đà nghiêm túc nói.

“Tạm biệt!”

Mạc Phàm cầm Khải ma cụ xong, liền xoay người rời đi.

Lão điên! Ai thèm làm đồ đệ của ông chứ.

Ta đây chăm chỉ tu luyện là để trở thành Pháp Vương, chứ cái nghề gõ búa này, ta không có hứng thú

Đề xuất Tiên Hiệp: Ở Rể - Chuế Tế (Dịch)
BÌNH LUẬN