Chương 522: Soái Ca Bình Yên
"A! A! Đau quá, đau quá... Nhẹ tay chút, nhẹ tay một chút!"
Trong phòng y tế, tiếng kêu la thảm thiết của Mạc Phàm vang vọng khắp hành lang, hồi lâu vẫn chưa tan.
Sau khi lão sư Bạch Mi cẩn thận kiểm tra một phen, xác nhận trên người Mạc Phàm không còn di chứng gì, lúc này mới bảo hắn thay một bộ quần áo sạch sẽ.
"Thuốc Đinh Vũ Miên đưa cho ngươi cũng không tệ lắm, có thể thanh trừ sạch sẽ ngọn lửa ẩn trong cơ thể ngươi. Nhưng mấy vết bỏng trên người ngươi lại khá nghiêm trọng… Cũng may thằng nhóc nhà ngươi da dày thịt béo, chứ đổi lại là pháp sư khác, có lẽ đã ngất đi từ lâu rồi," lão sư Bạch Mi nói.
"Chắc do bị đốt nhiều nên cơ thể em có miễn dịch rồi chăng?" Mạc Phàm hỏi.
"Có lẽ vậy."
"Lão sư Bạch Mi, có thể giúp em chữa trị cho con thú triệu hồi vô dụng này được không? Nó cũng bị thương."
"Ta không phải bác sĩ thú y!" Lão sư Bạch Mi nghe vậy, mặt liền sa sầm, tức giận mắng.
*
Sau khi lọt vào Top 10, Mạc Phàm cảm thấy mình sắp trở thành bá chủ một phương. Bất kể là tân sinh viên hay lão sinh, tất cả mọi người đều nhận ra hắn. Có người thấy hắn thì sợ hãi, tránh xa. Có người lại tiến lại gần làm quen, lôi kéo.
Trong mắt đám lão sinh, Mạc Phàm bị đồn thổi thành một thế lực xấu xa, hung hăng càn quấy. Còn đối với tân sinh viên, Mạc Phàm lại có danh vọng cực cao, có khuynh hướng trở thành dê đầu đàn. Dù sao, hắn cũng là người đại diện cho tân sinh viên giành được vị trí trong Top 10 danh giá.
Tân sinh viên mới vào Chủ giáo khu khó tránh khỏi bị các lão sinh lọc lõi bắt nạt. Nguyên nhân rất đơn giản, một là họ không hiểu quy củ, hai là còn non kinh nghiệm, vì vậy hầu hết tài nguyên đều bị đám lão sinh này chiếm hết. Mà hành động ngày hôm nay của Mạc Phàm không khác nào vả một cái bạt tai vào mặt đám lão sinh kia, đẩy uy thế của tân sinh viên lên rất cao, khiến cho đám ma cũ khi muốn bắt nạt họ cũng phải suy nghĩ kỹ rồi mới hành động.
Sinh viên cũng chia bè kết phái, đương nhiên Mạc Phàm không thuộc bất kỳ phe nào. Vì vậy, các thế lực đều cử người đến thăm hỏi, làm thân với hắn. Dù là lừa dối hay ve vãn, cũng phải làm cho Mạc Phàm hiểu được lợi ích khi tham gia vào nhóm của họ.
Cũng may có khá nhiều người biết Mạc Phàm không thuộc thế lực nào. Các thế lực tầm trung thì ngồi ngoài quan sát, theo dõi sát sao. Các thế lực, thế gia có danh tiếng hơn một chút thì hầu hết đều biết Mạc Phàm và cô nương nhà họ Mục ở chung một chỗ, cho nên cũng lười tranh giành.
Nhưng, cuộc sống yên ổn này cũng không kéo dài được bao lâu. Dần dần, một số thế lực lớn bắt đầu cử người tới làm thân với Mạc Phàm.
Cũng không biết tên tốt bụng nào nhân dịp Mạc Phàm lọt vào Top 10 đã đem chuyện hắn là một tuyển thủ chính thức trong đội tuyển quốc gia tham gia cuộc so tài học phủ thế giới công bố ra ngoài. Việc này khiến cho Mạc Phàm, người vất vả lắm mới kiếm được chút danh tiếng, liền bị đẩy lên đầu ngọn sóng!
Top 10 Hỏa Bảng, cũng chỉ tương đương Top 100 trên Bảng Minh Châu.
Đối với các cao thủ hàng đầu trong Học phủ Minh Châu mà nói, Mạc Phàm chẳng qua cũng chỉ là một tên tân sinh viên mạnh mẽ, ngổ ngáo mà thôi. Hắn muốn lật đổ những nhân vật thần cấp như họ thì còn non và xanh lắm.
Bởi vì họ biết, những người được chọn làm tuyển thủ quốc gia phải trải qua một cuộc tuyển chọn cực kỳ kỹ lưỡng và cẩn thận. Những người được chọn chắc chắn là những nhân vật có năng lực thống trị mạnh mẽ. Ngay cả ba vị trí đứng đầu các hệ bảng còn có thể bị loại, thì làm sao có chuyện một tên tân sinh viên lại được chọn làm tuyển thủ chính thức cơ chứ?
Cái tên này chẳng qua cũng chỉ mới lọt vào Top 10 của một hệ. Hắn có được xếp vào Top 100 Minh Châu hay không còn chưa biết được! Mà rõ ràng cái đám Top 10 hệ bảng kia không cần thi cũng biết đã bị loại từ vòng gửi xe rồi! Thế quái nào hắn lại được chọn? Hắn có tài đức gì sao?
Cũng đâu phải con ruột của bộ trưởng bộ giáo dục ma pháp!
*
"Mày có nghe nói gì không? Đại ma đầu Mạc Phàm là tuyển thủ chính thức trong danh sách đội tuyển tham gia cuộc so tài học phủ thế giới đấy."
"Mấy lời bịa đặt vô căn cứ mày tin làm quái gì! Mày có biết đội tuyển quốc gia của chúng ta được tạo thành từ những người mạnh nhất trong các cuộc so tài giữa các học phủ trong nước không? Họ hợp lại thành một đội ngũ mạnh khủng bố, đại diện cho nước ta đối đầu với các nước khác trên thế giới. Đấy là còn chưa kể tên Mạc Phàm này mới chỉ lọt vào Top 10 hệ bảng. Mà kể cả hắn lọt vào được Top 10 Minh Châu Bảng đi nữa, thì làm sao cạnh tranh lại được với Top 1, Top 2 Minh Châu Bảng? Thứ hạng của hắn còn kém cả đống người kia kìa!"
"Ngươi nói cũng hợp lý. Nhưng ta nghe nói tin này là do người trong giới tuồn ra mà?"
"Mấy cái tin của người trong giới, người trong ngành, của chuyên gia… những tin này… không thể… tin được!"
Trong thoáng chốc, sân trường tràn ngập đủ các loại tin tức. Gần đây, mọi người đều bàn tán về chuyện tân sinh viên Mạc Phàm lọt vào Top 10. Thế nhưng, sau khi chuyện Mạc Phàm là tuyển thủ chính thức được lan truyền, tin tức này lập tức trở thành đề tài nóng hổi, gây xôn xao không dứt.
Vốn Mạc Phàm đang hưởng thụ sự kính sợ từ đám tân sinh viên và sự tôn trọng của đám lão sinh. Nhưng khi tin tức này lan ra, toàn bộ sinh viên trong trường liền ồn ào, sân trường trở nên huyên náo, ánh mắt ai nấy đều đỏ rực, giống như vừa mắc phải bệnh truyền nhiễm vậy!
"Nâng lên cao như vậy, tâng bốc trâu bò như vậy, sớm muộn gì cũng ngã chết!"
"Cái loại như hắn mà cũng được làm tuyển thủ chính thức? Chưa cần cao thủ trường khác, chỉ cần vài phút là có thể hành cho hắn lên bờ xuống ruộng. Ngay cả học viên trong trường mình cũng có thể đánh cho hắn thành chó!"
"Đây mà là tuyển thủ chính thức của đội tuyển quốc gia sao? Trông cũng có gì đặc biệt đâu?"
Những lời xì xào ma quái này cứ vang vọng bên tai Mạc Phàm, khiến hắn phiền muộn vô cùng. Hắn mà bắt được cái tên khốn kiếp đã tiết lộ tin tức này ra ngoài, chắc chắn hắn sẽ đánh cho một trận nhừ tử!
Nhưng nhờ vậy, hắn mới hiểu được vị trí mà mình chiếm được quan trọng đến nhường nào. Bất kể là các cao thủ hàng đầu đấu đá nhau vì vị trí này, hay đám người chỉ có thể đứng ngoài nhìn mà lòng đầy ganh tị, tất cả bọn họ đều cực kỳ để ý tới cuộc so tài học phủ thế giới!
Thử nghĩ mà xem, cuộc so tài này do Hiệp hội Ma pháp Năm Châu đề xuất, và người thực hiện chính là các học phủ trên toàn thế giới liên kết tổ chức. Mặc dù các lão pháp sư không coi trọng chuyện thắng thua, tránh làm ảnh hưởng xấu tới các trường, nhưng pháp sư trẻ tuổi thì khác. Họ tràn đầy nhiệt huyết và tinh thần phấn đấu. Cho nên, mỗi khi cuộc so tài học phủ thế giới diễn ra, họ đều trở nên vô cùng phấn khích và kích động, tất cả đều vô cùng chú ý đến nó!
Những đệ tử thế gia vào thời điểm này thường sẽ vắt óc ra để gây náo động trong trường, nhằm đánh bóng tên tuổi. Dù họ có bày mưu tính kế để tên tuổi mình được thổi phồng, để trở thành ngôi sao sáng trong giới sinh viên, thì tất cả đều mơ ước được tham gia giải đấu này một lần, cho dù chỉ là thành viên dự bị. Bởi vì chỉ cần là thành viên dự bị cũng đủ khiến thế gia của họ thịnh vượng, vị thế cũng nhờ đó mà bay cao!
Ngày thường, các đại thế lực chỉ tương đối coi trọng biểu hiện xuất sắc của Mạc Phàm trong trường. Nhưng sau khi tin tức hắn là tuyển thủ chính thức được lan truyền, Mạc Phàm lập tức biến thành củ khoai lang nóng bỏng trong mắt họ. Bất kể tin tức này là thật hay giả, các thế lực khắp nơi đều rơi vào thế bắt buộc phải hành động!
Vì vậy, khi Mạc Phàm bước chân vào trường, hắn liền thấy một màu đỏ rực của sự tức giận. Nhưng khi bước ra khỏi trường, hắn lại thấy một màu xanh biếc của đám xun xoe làm thân. Nói thật, Mạc Phàm chỉ muốn làm một soái ca bình yên mà thôi!
Mãi sau này Mạc Phàm mới biết, Chánh án Đường Tông là một trong những người quyết định vị trí tuyển thủ, và đây cũng là món quà mà Đường Nguyệt đã nói sẽ tặng cho hắn từ sớm. Hay nói chính xác hơn, nàng đã sớm dặn dò cha mình là Đường Tông cố gắng hết sức giúp đỡ Mạc Phàm trong chuyện này.
Điều đặc biệt nhất chính là, ở bên phía Ma Pháp Cung Đình, người có một phiếu đề cử vừa khéo lại mới về hưu, và phiếu này được nhường lại cho Nghị viên Chúc Mông. Cộng thêm việc Nghị viên Chúc Mông vốn đã có một phiếu, cho nên ở phía Ma Pháp Cung Đình, nơi từng bị Mạc Phàm mắng chửi mấy lần, lại có đến hai phiếu đề cử cho hắn.
*
Thông thường, tuyển thủ nào được bốn phiếu tán thành thì về cơ bản đã chắc chắn trúng cử.
Bên phía Đường Tông cho Mạc Phàm một phiếu. Nghị viên Chúc Mông có lẽ vì cảm thấy áy náy trong chuyện muốn giết Đồ Đằng Huyền Xà nên muốn bù đắp, vì vậy đã đưa hết hai phiếu cho Mạc Phàm. Như vậy, Mạc Phàm nghiễm nhiên có ba phiếu. Mà ba phiếu thì về cơ bản không khác gì tuyển thủ chính thức rồi!
Trong khi các sinh viên ở các học phủ lớn trên cả nước đang tranh giành nhau đến sứt đầu mẻ trán vì suất tham dự cuộc so tài, đột nhiên họ biết được có một người đã được quyết định trở thành tuyển thủ chính thức. Lúc này, biểu cảm của bọn họ phải nói là đặc sắc vô cùng!
Nhân tiện nhắc tới vị trí Top 1 Hỏa Bảng là Đông Phương Liệt một chút. Đối với hắn mà nói, ngay cả một suất đề cử hắn còn không có
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Vozer thắm tình bao la ❂
Đề xuất Voz: Tóm tắt lịch sử Việt Nam bằng một bài thơ