Chương 521: Cái này, bôi ngoài da

Rõ ràng, phạm vi tấn công của Liệt Quyền – Cửu Cung mà Mạc Phàm thi triển có phần hẹp hơn của Đinh Vũ Miên. Nhưng xét về uy lực, nó lại mạnh hơn vài phần!

Ngọn lửa của hắn bùng lên tận tầng kết giới phía trên. Làn sóng nhiệt cuồn cuộn khiến kết giới màu lam rung chuyển dữ dội. Ngay cả khán giả trên đài cũng cảm nhận được sức nóng hừng hực, mênh mông tỏa ra từ biển lửa...

Đinh Vũ Miên đứng giữa biển lửa Cửu Cung cũng không dám giữ lại thực lực. Nàng nhanh chóng khoác lên mình một bộ khải giáp loại nhẹ. Đó là một bộ giáp màu xanh biếc, tựa như được chế tác từ gỗ quý, vừa mềm mại lại vừa trơn bóng. Bộ giáp này không phải làm từ xương cốt yêu ma, mà dường như được sinh ra từ thực vật.

Có lẽ vì nàng chủ tu Hỏa hệ nên bộ khải giáp này không có khả năng kháng lửa. Điều này thể hiện rõ khi đối mặt với ngọn lửa của Mạc Phàm, nó gần như không phát huy được tác dụng. Hơn nữa, nàng còn bị ngọn lửa Mân Viêm với uy lực mãnh liệt gấp 2,5 lần ép sát đến tận mép kết giới.

Mạc Phàm biết Đinh Vũ Miên đáng sợ đến mức nào. Vất vả lắm mới có được cơ hội phản công, hắn tuyệt đối sẽ không cho nàng cơ hội thi triển Tâm Linh Trùng Kích một lần nữa.

Trong lúc Liệt Quyền – Cửu Cung vẫn còn duy trì, cộng thêm hiệu lực từ dây chuyền Ngưng Thần giúp hắn tăng cường sự tập trung, Mạc Phàm lại vẽ ra một Tinh Đồ khác.

Quanh thân Mạc Phàm, lôi điện màu tím lóng lánh hiện ra, nhanh như chớp hội tụ thành một đồ án ma pháp, ngày càng trở nên cuồng bạo.

“Thiên Quân!”

“Phích Lịch!”

“Cuồng Vũ!!!”

Tinh Đồ Lôi hệ nhanh chóng thành hình dưới chân hắn. Lực lượng lôi điện cuồng bạo tức thì ngưng tụ trên đỉnh đầu Đinh Vũ Miên.

Một đám mây đen khổng lồ lơ lửng trên bầu trời, bên trong có những tia chớp tựa như lôi xà màu trắng ẩn hiện. Theo cái chỉ tay của Mạc Phàm, vô số tia chớp hội tụ thành một luồng sét khổng lồ, xé toạc không trung, hung hăng giáng xuống Đinh Vũ Miên đang đứng dưới mặt đất.

“Đoàng!!!!”

Thiên Quân mang hiệu quả chấn động không gian, nên khi Phích Lịch đánh xuống, khu vực xung quanh lập tức nổ tung!

“Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~!!!”

Càng lúc càng nhiều lôi điện giáng xuống. Từng tia sét oanh tạc lên khải giáp và khu vực xung quanh nàng. Mặt đất bị đánh cho tan nát, mảnh vụn bị điện trường nhấc bổng lên không trung nhảy múa loạn xạ.

Đinh Vũ Miên không có bất kỳ kỹ năng dịch chuyển nào, chỉ có thể khổ sở dựa vào khải ma cụ và thuẫn ma cụ để chống đỡ. Nhưng ma pháp Trung cấp Lôi hệ cấp ba còn bá đạo hơn cả ma pháp Trung cấp Hỏa hệ cấp ba, nhất là khi toàn bộ lôi điện đều tập trung vào một mục tiêu. Chỉ trong thoáng chốc, bộ khải giáp trên người Đinh Vũ Miên đã hóa thành bột phấn…

Lôi Điện Cuồng Vũ biến khu vực xung quanh Đinh Vũ Miên thành một điện trường chết chóc. Bị động phòng thủ, nàng bị lôi điện oanh tạc liên hồi khiến toàn thân tê dại, mềm nhũn!

Những tia sét nhỏ nổ lách tách trong không khí, biến cả đấu trường thành một mảnh hoang tàn đổ nát, khói bụi mịt mù. Dù có khải ma cụ và thuẫn ma cụ bảo vệ, cơ thể mềm mại của Đinh Vũ Miên lúc này cũng không khỏi run rẩy kịch liệt.

Trước đó, khải ma cụ của nàng đã chịu sát thương nặng từ Liệt Quyền – Cửu Cung. Giờ đây lại hứng chịu lôi điện cường đại, cộng thêm lực chấn động không gian khiến nó không thể chịu nổi mà vỡ nát.

Từng mảnh giáp màu xanh rơi lả tả khỏi người Đinh Vũ Miên. Sắc mặt nàng tái nhợt, thân thể lảo đảo chực ngã.

“Cô hết khả năng phòng thủ rồi.”

Mạc Phàm bước lên một bước. Vô số ấn ký lôi điện tựa như những con rắn nhỏ trôi nổi quanh người hắn.

Chỉ cần Mạc Phàm ra lệnh, những con lôi xà này sẽ điên cuồng lao về phía Đinh Vũ Miên. Đương nhiên, một Đinh Vũ Miên không còn chút phòng ngự nào chắc chắn không thể chống đỡ nổi.

“Ngươi thà chịu bị lửa đốt đến trọng thương cũng không dùng dây chuyền Ngưng Thần, chính là để chờ cơ hội này, chờ một đòn khiến ta không kịp trở tay, đúng không?”

Sắc bén, bá đạo!

Đó là nhận xét của Đinh Vũ Miên về Mạc Phàm. Lôi Hỏa song tu, Mạc Phàm quả thực không khác gì một cỗ máy hủy diệt. Đằng sau Liệt Quyền – Cửu Cung uy lực ngập trời lại là một Phích Lịch – Cuồng Vũ kinh thiên động địa!

Lôi còn mãnh liệt và bá đạo hơn Hỏa, bá đạo đến vô lý. Những đối thủ trước đây của Đinh Vũ Miên không ai có kiểu tấn công biến thái như gã này. Vì vậy, nàng mới chọn khải ma cụ loại nhẹ. Lý do rất đơn giản, nàng không có kỹ năng di chuyển, mặc giáp nhẹ sẽ giúp nàng linh hoạt hơn, không đến mức phải đứng yên chịu đòn.

Theo lý thuyết, bộ khải ma cụ cao cấp này hoàn toàn có thể chống đỡ một đòn tấn công toàn lực của đối thủ. Đáng tiếc, trước sức mạnh bá đạo của một pháp sư thuần túy sức mạnh, nó căn bản không thể nào cản nổi.

“Hai loại ma pháp hủy diệt mạnh nhất ở cấp Trung cấp… Haiz, nếu Đinh Vũ Miên mặc khải ma cụ loại nặng thì tốt rồi. Người thua chắc chắn là Mạc Phàm.”

“Làm gì có nếu như! Thua là thua, thắng là thắng! Sự thật rành rành trước mắt mà còn nếu như cái gì!”

Thắng bại đã rõ. Hơn nửa thời gian đầu trận đấu, Mạc Phàm bị Đinh Vũ Miên áp đảo. Hắn không chỉ bị Tâm Linh Trùng Kích tấn công mà còn phải chịu đựng ngọn lửa của nàng thiêu đốt.

Đáng tiếc, Đinh Vũ Miên lại phụ tu Tâm Linh hệ, nghĩa là thủ đoạn tấn công của nàng khá đơn điệu. Dùng lửa để đối phó với một Mạc Phàm có kháng hỏa cực mạnh, đương nhiên không thể hạ gục hắn trong thời gian ngắn.

Quan trọng nhất là Mạc Phàm còn giả vờ không có sức phản kháng, âm thầm chờ đợi thời cơ thích hợp để sử dụng Ngưng Thần ma cụ. Cuối cùng, Lôi Hỏa tề phát, một đòn hủy thiên diệt địa, trong nháy mắt đã phá tan phòng ngự của Đinh Vũ Miên… Có lẽ lúc đó, Đinh Vũ Miên đã nghĩ mình sắp thắng, nào ngờ lại bị hắn lật kèo thua không còn manh giáp!

Cơ hội phản công của Mạc Phàm chỉ có một lần, nhưng hắn cũng chỉ cần một lần đó là đủ!

“Mạc Phàm, thắng!”

Trọng tài Ngụy Vinh hô lớn, tuyên bố kết quả trận đấu. Khán đài lập tức vang lên những tiếng ồ kinh ngạc.

Hầu hết những người kinh ngạc đều là tân sinh viên. Cho đến nay, người có thứ hạng cao nhất trong số họ chỉ có Mục Nô Kiều, mà nàng cũng chỉ vừa lọt vào top 50. Còn Mạc Phàm quả không hổ danh đại ma đầu, vừa ra tay đã leo thẳng lên top 10!

Thực lực của Đinh Vũ Miên thế nào, mọi người ở đây đều rõ. Nếu đặt họ vào vị trí của Mạc Phàm, những pháp sư Trung cấp cao thủ như họ có lẽ một ma pháp cũng không thi triển nổi, chắc chắn sẽ bại. Dù có Ngưng Thần ma cụ để phản công, cũng không thể nào tạo ra một đòn hủy diệt kinh khủng như Mạc Phàm được.

Thật ra, sau khi chiến thắng, Mạc Phàm cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Nếu không nhờ hai tháng qua hắn đã nâng cấp Tinh Vân Lôi hệ lên cấp ba, thì trong lần khiêu chiến top 10 này, hắn thua chắc. Rõ ràng, uy lực của Phích Lịch – Dạ Xoa còn kém xa Phích Lịch – Cuồng Vũ!

“Lửa của ta có hiệu quả ẩn. Ngươi uống cái này vào, những ngọn lửa ẩn đó sẽ bị tiêu trừ.”

Sau khi nghỉ ngơi một lát, Đinh Vũ Miên đã hồi phục. Nàng đưa cho Mạc Phàm một lọ thuốc màu nâu nhạt, có màu sắc khá giống với ngọn lửa của nàng.

Trên người Mạc Phàm có không ít vết bỏng, còn Đinh Vũ Miên ngoài việc suy yếu ra thì không bị thương tích gì…

“Cảm ơn!”

Mạc Phàm nhận lấy lọ thuốc, tiêu sái uống một hơi cạn sạch.

Đinh Vũ Miên nhìn hắn uống thuốc mà có chút ngẩn người.

Mạc Phàm thấy nàng thất thần, cứ ngỡ mình đã thu hút được nàng, lại thêm chiếc áo bị đốt rụi để lộ thân hình hoàn mỹ, hắn nhất thời tưởng rằng nụ cười của mình có thể làm say đắm vạn thiếu nữ.

Đinh Vũ Miên sững sờ một lúc, sau đó cũng không đòi lại lọ thuốc, chỉ thản nhiên nói:

“Cái này… là để bôi ngoài da.”

Nụ cười tươi như hoa của Mạc Phàm lập tức cứng đờ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)
BÌNH LUẬN