Chương 53: Kẻ Kết Liễu U Lang Thú

Mạc Phàm đang định bước ra khỏi cửa động thì bỗng cảm giác có một bóng người lướt qua bên cạnh.

Bóng người đó lượn một vòng quanh vách đá đen kịt rồi nhẹ nhàng đáp xuống, xuất hiện ngay trước mặt Mạc Phàm. Ngay sau đó, từ trong bóng tối, một thân hình quyến rũ, phập phồng của một người phụ nữ dần hiện ra. Cảnh tượng bất ngờ này khiến Mạc Phàm có chút ngẩn ngơ.

Mẹ kiếp! Rốt cuộc là kỹ năng gì thế này? Ngầu vãi!

“Cô giáo Đường Nguyệt…”

Mạc Phàm nhìn rõ gương mặt của vị nữ tử xinh đẹp này. Đó là một khuôn mặt trái xoan, mày lá liễu, cùng đôi mắt hồ ly quyến rũ!

“Em không sao chứ?”

Gương mặt cô giáo Đường Nguyệt ánh lên vẻ vui mừng, cô mỉm cười hỏi.

“Em không sao.”

Ánh mắt cô giáo Đường Nguyệt liền chuyển hướng, rất nhanh nàng phát hiện ra con U Lang Thú đã bị ghim chặt trên vách đá đằng kia. Ngay lập tức, nàng kinh ngạc đến sững sờ.

“Đây… Đây là….”

Cô giáo Đường Nguyệt ngạc nhiên, ấp úng hỏi.

“Các người đã đào tạo ra một học sinh quá mức yêu nghiệt. Con U Lang Thú đó là do hắn giết!” Huấn luyện viên trưởng Trảm Không nói.

Cô giáo Đường Nguyệt kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn của nàng liền há hốc thành hình chữ O. Ngay lập tức, nàng quay sang nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm.

Bị nàng nhìn như vậy khiến Mạc Phàm có chút ngượng ngùng, hắn ho khan một tiếng rồi nói:

“Cứu người trước, cứu người trước đã…”

………..

Bên ngoài cửa động, Mục Bạch, Hứa Chiêu Đình, Triệu Khôn Tam, Trương Thụ Hoa, Hạ Vũ đều đã tỉnh lại.

Những học sinh còn lại cũng dần dần hồi phục tinh thần. Cả đám trông như dân tị nạn, vội vã chạy tới gần miệng hang, thân hình vẫn còn run lẩy bẩy.

Không lâu sau, Huấn luyện viên trưởng Trảm Không và cô giáo Đường Nguyệt cũng đưa được Mạc Phàm ra ngoài.

Khi mọi người nhìn thấy Mạc Phàm vẫn còn sống nhăn răng xuất hiện trước mắt, ai nấy đều mang vẻ mặt như gặp phải ma!

Phải biết rằng, chính mắt họ đã thấy Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu bị U Lang Thú đuổi vào sâu trong hang động. Trong tình huống đó, dù có cả trăm mạng cũng không đủ cho U Lang Thú xé xác!

“Mạc Phàm…. Mạc Phàm…. Các cậu vẫn chưa chết sao?”

Hạ Vũ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhìn thấy Trương Tiểu Hầu và Mạc Phàm đều còn sống, nước mắt cô bé rơi lã chã.

Lớp trưởng Chu Mẫn khi thấy hai người họ bình an vô sự, đôi mắt cũng bắt đầu đỏ hoe.

Nếu không có Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu dẫn dụ U Lang Thú vào sâu trong hang, không biết đã có bao nhiêu người phải bỏ mạng. Bất kể người khác nói thế nào, đối với cô, họ chính là những người hùng!

Những nữ sinh khác trên người mang vài vết thương lúc này cũng khóc nức nở. Họ vốn chỉ quen với việc học ma pháp an nhàn trong trường nên chưa bao giờ trải qua chuyện kinh hoàng thế này.

Các nam sinh, kẻ thì ngơ ngác nằm bệt dưới đất, người thì khi thấy Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu lại âm thầm cảm thấy may mắn vì có hai vị anh hùng này.

Vốn họ tưởng rằng mình có ma pháp thì có thể hô phong hoán vũ. Ở trường, họ là một đám tâm cao khí ngạo, kết quả khi thực sự đối mặt với yêu ma thì ngay cả thi triển kỹ năng cũng không làm được. Nếu không phải có Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu dụ U Lang Thú đi nơi khác, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

“Đúng rồi, hai người các cậu làm sao thoát khỏi móng vuốt của con yêu ma kia vậy? Mà con Độc Nhãn Ma Lang kia đâu rồi?” Vương Tam Bàn và Hứa Chiêu Đình dò hỏi.

“Hỏi thừa, con Độc Nhãn Ma Lang kia khẳng định đã bị huấn luyện viên trưởng Trảm Không giết rồi. May mà huấn luyện viên trưởng Trảm Không tới kịp lúc, nếu chậm một chút, không khéo hai người họ đã bị U Lang Thú ăn thịt rồi.” Triệu Khôn Tam nói.

Huấn luyện viên trưởng nhìn vẻ mặt nịnh nọt của Triệu Khôn Tam mà không khỏi buồn cười. Cùng là học sinh, nhưng chênh lệch giữa người với người lại lớn đến vậy.

“Nếu tất cả mọi người ở đây đều không sao cả rồi thì ta có thể nói rõ một số chuyện cho các người nghe.” Huấn luyện viên trưởng Trảm Không lên tiếng.

Tất cả mọi người lúc này đều đang ngồi ở cửa động. Các giáo viên nhanh chóng băng bó vết thương cho học sinh. Vài học sinh khác thì giúp nhau lau đi vết máu.

“Trong quá trình các ngươi làm nhiệm vụ treo thưởng lần này, thật ra chúng ta vẫn luôn âm thầm đi theo sau. Hơn nữa, những biểu hiện xuất sắc của Trương Tiểu Hầu, Chu Mẫn, Mục Bạch, Lý Nguyệt Minh đều được chúng ta ghi nhận và cộng điểm…” Huấn luyện viên trưởng Trảm Không nói.

Khi những lời này được nói ra, mọi người lập tức xôn xao.

Thì ra trong suốt quá trình rèn luyện, tất cả đều được các huấn luyện viên theo dõi. Một số người nghe vậy liền cảm thấy hối hận vì sao lúc đó mình không biểu hiện xuất sắc hơn một chút.

“Vào lúc yêu ma xuất hiện… Các người tại sao không ra tay… Chẳng lẽ đợi chúng tôi chết hết rồi mới xuất hiện à?!” Mục Bạch tức giận nói.

Nói thật, lúc trước hắn suýt nữa đã bị yêu ma giết chết.

“Nếu con U Lang Thú này muốn giết các ngươi, thì các ngươi đã sớm thành một đống xương trắng rồi, nhất là ngươi!” Huấn luyện viên trưởng Trảm Không hừ lạnh một tiếng.

Mục Bạch nhíu mày, hắn nhớ lại tình huống lúc trước. Đúng vậy, nếu như con U Lang Thú kia dùng hai chân trước vồ lên người hắn thì cái mạng nhỏ này của hắn đã không còn.

“Từ từ, Huấn luyện viên trưởng, thầy vừa nói gì cơ, thầy bảo con yêu ma kia là U Lang Thú ư?” Chu Mẫn bỗng nhiên ý thức được điều gì, vội vàng hỏi lại.

“Không sai, con thú kia không phải là Độc Nhãn Ma Lang mà là U Lang Thú. Nó là một con thú triệu hồi.” Trảm Không tiếp tục nói.

“Để ta giải thích cho mọi người hiểu. Lần rèn luyện này đã được chúng ta sắp đặt ổn thỏa, bao gồm cả con thú triệu hồi kia. Nó là do một vị Triệu Hoán Sư tên là Bạch Dương triệu hồi ra, mục đích là để giúp các ngươi khi đối mặt với yêu ma cũng sẽ không dễ dàng bị dọa chết như vậy…” Chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh giải thích.

Những lời này vừa nói ra, cả đám học sinh nghe xong muốn khóc thét!

Thì ra chỉ là diễn tập, có cần phải chân thật đến mức này không chứ. Bọn họ thật sự còn tưởng rằng lần này mình chết chắc rồi.

Còn con U Lang Thú kia nữa chứ. Sức chiến đấu của nó cũng quá khủng bố. Bọn họ nhiều người như vậy thi triển ma pháp tấn công mà nó cũng không hề hấn gì.

“Ta cứ tưởng Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu, hai tiểu tử này làm thế nào mà sống sót được trước nanh vuốt của con yêu ma đó, thì ra nó chỉ là thú triệu hồi…” Triệu Khôn Tam khinh thường nói.

“Ngươi nói như vậy là sai rồi. Thực tế thì tình huống vừa rồi đã xảy ra ngoài ý muốn của chúng ta. Con U Lang Thú này đột nhiên phát cuồng, mất kiểm soát. Những mệnh lệnh của Triệu Hoán Sư Bạch Dương, nó đã không còn nghe theo nữa. Khi đó, chúng ta đã nghĩ rằng con U Lang Thú sẽ đại khai sát giới thì hai người Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu đã nhử nó vào sâu bên trong hang động. Cho nên, tính mạng của các ngươi đều là do hai người họ cứu.” Trương Kiến Quốc nói.

“Trời ạ! Chúng ta đúng là may mắn thật.” Trương Anh Lộ không khỏi kêu lên.

“May mắn cái gì mà may mắn. Là do Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu đã cứu chúng ta đấy. Hai vị đại ca, về sau có chuyện gì cứ phân phó, ta nguyện xông pha khói lửa vì hai người!”

“Thật sự cảm ơn hai người đã mạo hiểm vì mọi người, về sau hai cậu chính là lão đại của chúng tôi!”

Vương Tam Bàn và Hứa Chiêu Đình tuy đối với bạn bè luôn tâm cao khí ngạo, nhưng vào lúc này, đối với Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu, bọn họ cũng phải nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng.

Mục Bạch và Triệu Khôn Tam đứng ở một góc, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Bọn họ không ngờ rằng kẻ mà bọn họ ghét nhất lại chính là người đã cứu mạng mình.

“Thưa cô, mọi người nên chú ý một chút phía trong hang động, nếu như con U Lang Thú phát cuồng kia lại lao ra nữa thì…” Chu Mẫn lên tiếng nhắc nhở.

“Yên tâm đi! Con thú triệu hồi kia chết rồi!!” Cô giáo Đường Nguyệt nói.

“Đúng vậy, nó bị Mạc Phàm giết chết.” Trảm Không gật đầu xác nhận.

“Tuyệt! Giết hay lắm, giết hay lắm! Con thú triệu hồi đó đáng đời… Khoan đã, huấn luyện viên trưởng, ngài vừa nói gì cơ???” Vương Tam Bàn đôi mắt trợn lớn, phản ứng lại hỏi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đan Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN