Chương 54: Ma Cụ Liêm Cốt Thuẫn
Huấn luyện viên trưởng cười khổ nói:
“Con triệu hoán thú phát cuồng kia đích thực là do Mạc Phàm giết chết.”
Tiết Mộc Sinh, La Vân Sóng, Trương Kiến Quốc, Phan Lệ Quân, Bạch Dương cùng mấy vị huấn luyện viên, giáo viên khác lập tức há hốc mồm. Miệng ai nấy đều biến thành một chữ O to đùng!
Người có phản ứng kịch liệt nhất đương nhiên là triệu hoán sư Bạch Dương. Hắn nhìn cậu học sinh cao trung này mà cằm gần như rớt xuống đất!
“Con U Lang Thú của ta… là do ngươi giết?”
Bạch Dương không dám tin, hỏi lại lần nữa.
“Vâng, đúng vậy!”
Mạc Phàm gật đầu.
Ngay lập tức, vẻ mặt của Bạch Dương biến đổi liên hồi. Vị triệu hoán sư lúc này chắc chắn đã sốc nặng, nội tâm có lẽ đã hoàn toàn sụp đổ.
Đường đường là một con U Lang Thú mà lại bị một thực tập sinh lần đầu rèn luyện đơn độc giết chết!
Mẹ kiếp, nếu đây là sự thật thì Bạch Dương thà tin lời Trần Vĩ Lượng rằng “con U Lang Thú của hắn ngu như thỏ, tự mình đâm đầu vào vách đá chết” còn hơn. Chuyện này xảy ra chẳng phải là sỉ nhục lòng tự trọng của nó lắm sao?
Huấn luyện viên Bạch Dương giờ phút này thất hồn lạc phách. Hay nói cách khác, bây giờ có đưa cho hắn một xấp bài thi thì hắn cũng chẳng thể nào bình tĩnh nổi.
Quá đả kích!
Cả đời hắn chưa bao giờ gặp chuyện nào đả kích đến thế!
Phải biết rằng tiểu đội của họ đã mất gần hai tháng, hao phí vô số tài nguyên và nhân lực mới thu phục được con U Lang Thú này, vậy mà kết quả bây giờ thì sao?… Kết quả là nó bị một học sinh lớp 11 giết chết. Điều này đối với họ mà nói thì làm sao có thể chịu đựng nổi chứ! A… a… a…
Những người khác nghe thấy vậy đều ngây ra như phỗng.
U Lang Thú biến thái thế nào, họ là người hiểu rõ nhất. Đối với họ, khi đối đầu với nó thì chỉ có nước bị đồ sát mà thôi…
Mà Mạc Phàm, cũng là học sinh lớp 11 giống họ, thế mà lại có thể một mình giết chết con U Lang Thú này?!!
Quỳ luôn!!
Thật sự quá đỉnh!!!
“Còn điều này nữa, một tin tốt lành cho các ngươi. Do Mạc Phàm đã hoàn thành nhiệm vụ treo thưởng, cho nên trong lần rèn luyện này, toàn bộ học sinh lớp các ngươi đều đạt thành tích loại A!”
Huấn luyện viên trưởng Trảm Không vui vẻ nói với mọi người.
“Thật… Thật không vậy???”
“May quá. Cuối cùng mình cũng đạt thành tích loại A… Nhất định mình sẽ thi đỗ vào một trường đại học ma pháp tốt!!”
“Mạc Phàm, ngươi chính là phụ mẫu tái sinh của ta! Ta thật không biết phải cảm tạ ngươi thế nào nữa!”
“Mạc Phàm, cậu đã có bạn gái chưa?”
Một nữ sinh được cứu mạng đỏ mặt, lí nhí hỏi.
“Mạc Phàm, cậu có cần bạn trai không?”
Nhất thời, Mạc Phàm liền trở thành anh hùng trong mắt tất cả mọi người.
Dù sao thì hắn không chỉ cứu mạng mọi người mà còn giành được thành tích loại A, một thành tích rất quan trọng trong lần rèn luyện này!
Triệu Khôn Tam theo thói quen định đến nịnh nọt Mạc Phàm vài câu thì lập tức bị ánh mắt hung ác của mọi người nhìn chằm chằm. Hắn đành nuốt ngược những lời chưa kịp nói vào trong bụng.
Sắc mặt Mục Bạch lúc này đã khó coi tới cực điểm.
Hắn là người đầu tiên phóng thích ma pháp, nhưng kỹ năng đó chẳng làm nên tích sự gì, ngược lại còn bị U Lang Thú chấn cho ngất xỉu. Cuối cùng, mọi ánh hào quang vẫn bị Mạc Phàm cướp hết!
……..
“Ê, mọi người nghe gì chưa? Nhiệm vụ treo thưởng kia đã bị một học sinh hoàn thành. Mà hình như con U Lang Thú của Bạch Dương cũng bị chính cậu học sinh đó giết chết nữa đấy!!”
“Đừng có chém gió. Con U Lang Thú đó lợi hại thế nào chẳng lẽ ta không biết sao! Nếu cậu học sinh kia có thể hoàn thành nhiệm vụ treo thưởng, ta sẽ ăn hết đống phân của con U Lang Thú cho ngươi xem!”
Một đội trưởng cường tráng của tiểu đội thợ săn nói.
“Vậy bây giờ ngươi ăn cho ta xem đi.”
Phan Lệ Quân lướt nhìn vị đội trưởng vừa dứt lời, nói.
“Mọi người mau tới chỗ treo thưởng xem kìa. Có nhiệm vụ đã hoàn thành!”
Những vị “gà pro” trong trạm dịch liền ngẩng đầu, lập tức phát hiện trạng thái “Đã Hoàn Thành” trên nhiệm vụ treo thưởng kia. Phía dưới còn ghi rõ một dòng chữ: “Do học sinh lớp 11 trường cao trung ma pháp Thiên Lan – Mạc Phàm hoàn thành!”
“Thôi ta đi chết đây! Lũ trẻ bây giờ gan to thật!”
Ngay lập tức, tất cả các vị “gà pro” trong trạm dịch đều trợn tròn mắt!
Mà sắc mặt của gã hán tử cường tráng đòi “ăn hết đống phân của U Lang Thú” lúc này khó coi tới cực điểm.
Mẹ nó chứ, thật sự có một học sinh hoàn thành được nhiệm vụ treo thưởng mà ngay cả bọn họ cũng chưa chắc làm nổi sao?
Rất nhanh, tin tức này lan truyền khắp trạm dịch.
Bên trong trạm dịch, ngoài các quân pháp sư của Thành Bắc ra thì phần lớn đều là thợ săn ma pháp sư, sống dựa vào nhiệm vụ treo thưởng và săn giết yêu ma. Nhưng một khi tin tức này lọt ra ngoài, đám “gà pro” bọn họ chắc chắn không còn đất dung thân. Lúc trước chính họ là những người cười nhạo đám học sinh này to nhất, không ngờ bây giờ lại trở thành kẻ bị người khác cười chê.
“Ma cụ kia là… Ma cụ phòng ngự à?”
Gã bán hàng rong hói đầu vội vàng hỏi.
“Hiện tại, lão đại Trảm Không chắc là đau lòng lắm. Ngay từ đầu ông ta có chuẩn bị ma cụ làm giải thưởng đâu, vì nghĩ rằng không học sinh nào có thể hoàn thành nhiệm vụ này… Mà lão đại Trảm Không cũng là người trọng chữ tín, nên có lẽ đã phải cắn răng bỏ ra một số tiền lớn để mua một ma cụ phòng ngự làm giải thưởng cho cậu học sinh kia.”
Phan Lệ Quân nói.
“Cậu học sinh kia lần này hời to rồi. Chắc chắn giờ này tim của lão đại Trảm Không đang rỉ máu!”
“Mà ta nghe nói thằng nhóc kia là tiểu thiếu gia của một siêu cấp thế gia nào đó phải không? Gia thế giàu có nên mới địch nổi yêu ma?”
“Tên khốn. Ai nói với ngươi vậy? Cậu ta là một học sinh bình thường thôi. Ta nghe nói ba cậu ta là tài xế chuyên vận chuyển vật tư cho trạm dịch chúng ta đấy.”
“Cậu ta… cậu ta thật sự quá biến thái!”
“Đến bây giờ, muốn đối phó với yêu ma thì chúng ta cũng cần phải có cả một tiểu đội.”
…………
Bên trong nhà đá, huấn luyện viên trưởng Trảm Không đang cầm một cái hộp trên tay. Hắn liếc nhìn cái hộp mà đau lòng không thôi.
“Mẹ kiếp, lũ thương nhân kia lòng dạ thật hiểm độc. Bọn chúng lại dám bán cho ta một cái Liêm Cốt Thuẫn với giá 55 vạn! Chém người quá đáng!”
Trảm Không chửi ầm lên.
La Vân Sóng, Phan Lệ Quân, Bạch Dương đứng một bên im lặng, không dám nói câu nào.
Mấy vị quân pháp sư ở gần đó thì âm thầm cười trộm. Bình thường ở trạm dịch này toàn là lão đại Trảm Không của họ lột da người khác, ai ngờ cũng có ngày lão đại bị người khác lột da chứ.
Liêm Cốt Thuẫn, vật này quả thật quá đắt! Lão đại Trảm Không vì món này không biết đã bị trừ bao nhiêu tháng lương. Phần thưởng này là do hắn tự đặt ra, nên chính phủ chắc chắn sẽ không chi trả hộ.
“Đi gọi thằng nhóc kia tới đây, hừ!”
Trảm Không khó chịu nói.
“Lão đại, ta vẫn luôn ở đây mà.”
Mạc Phàm vẫy vẫy tay, nói với Trảm Không đang mặt mày cau có.
Trảm Không vừa nhìn thấy Mạc Phàm liền nổi giận, nhưng hắn thật sự không hiểu nổi vì sao Mạc Phàm lại có thể giết chết được con U Lang Thú kia!
“Cầm lấy, cầm lấy đi.”
Trảm Không đưa Liêm Cốt Thuẫn cho Mạc Phàm.
“Huấn luyện viên trưởng, ngài có thể buông tay ra được không?”
Mạc Phàm mỉm cười nói.
Khóe miệng Trảm Không giật giật, cuối cùng đành chấp nhận buông tay.
Mạc Phàm nhận được bảo bối, cả người vui phơi phới.
Lần này chân chính đối đầu với yêu ma làm Mạc Phàm suy nghĩ nhiều hơn. Đối mặt với yêu ma, chỉ có tấn công thôi thì chưa đủ. Bất kỳ ma pháp sư nào chỉ biết tấn công, khi đối mặt với yêu ma chắc chắn sẽ bị nó một kích tất sát.
Nhưng nếu có thêm một ma cụ phòng ngự, dù bản thân chưa học được ma pháp phòng ngự thì đây chính là một vật cứu mạng!
“Thằng nhóc, sau khi tốt nghiệp nếu không tìm được việc thích hợp, có thể tới đây tìm ta.”
Trảm Không hời hợt nói.
Trong lòng hắn lúc này dù vẫn còn tức giận, nhưng không thể không bội phục cậu học sinh gan dạ và cơ trí này.
Rất nhiều ma pháp sư phải chết dưới móng vuốt của yêu ma chính là vì họ không biết cách vận dụng tốt những kỹ năng ma pháp của bản thân.
Quả thật, ở cấp bậc sơ giai, tất cả pháp sư đều chỉ có một kỹ năng. Nhưng phương pháp sử dụng kỹ năng đó lại có rất nhiều. Thế mà thằng nhóc này đã sớm ngộ ra đạo lý đó, một điều mà rất nhiều “lão làng” còn chưa làm được.
Đề xuất Voz: [Hồi ký] Những đóa hoa trong ký ức!