Chương 541: Đừng Để Hắn Thi Pháp!!!

“Suýt quên mất ngươi còn có hệ Triệu Hoán.”

“Hay lắm!”

Lưu Hân và Lý Kiệt mừng rỡ bật cười.

Một chiêu triệu hoán này thoáng chốc đã xoay chuyển cục diện về phía có lợi cho phe mình. Đối phương ít nhất phải cử ra một người để cầm chân con Tật Tinh Lang kia, trong khi phe họ có thể ung dung phác họa Tinh Đồ.

Những va chạm ma pháp Sơ cấp chung quy cũng chỉ để tìm kiếm cơ hội thi triển ma pháp cao cấp hơn. Tật Tinh Lang vừa xuất hiện, Tinh Đồ của bọn họ liền càng lúc càng sáng ngời.

“Bạo Lãng!!!”

Lý Kiệt thân hình vạm vỡ, lúc hô vang tên ma pháp cũng đầy khí thế.

Hai tay hắn đồng thời nhấc từ dưới lên, phía sau lưng tức thì xuất hiện một dòng nước cuồn cuộn. Sóng nước từ hai bên người Lý Kiệt chảy xiết, tụ lại trước mặt hắn, hóa thành một dòng lũ cuộn trào dữ dội.

Bọt nước bắn tung tóe, sóng sau đè sóng trước, Bạo Lãng tựa như một con Thủy Giao vọt lên giữa đấu trường, mạnh mẽ đánh vào vị trí của nhóm Hứa Minh Thông.

“Nham Chướng!”

Gã học viên hệ Nham cơ bắp cuồn cuộn cũng phản ứng rất nhanh, lập tức tiến lên trước đội hình, tạo ra một tấm khiên phòng ngự to như ngọn núi nhỏ, miễn cưỡng chặn đứng con Giao Long Bạo Lãng kia ở bên ngoài.

Bạo Lãng đập vào nham thạch, giống như sóng lớn vỗ bờ, càng lúc càng dâng cao, bấy giờ đã cao tới hơn chục mét.

“Hừ, trước mặt ta mà còn muốn dùng loại thủ đoạn này à?” Gã học viên hệ Nham cơ bắp đứng sau tấm Nham Chướng, duy trì tư thế đẩy tới, nói.

“Cẩn thận con sói kia!” Một học viên chợt hoảng sợ kêu lên.

Gã cơ bắp vừa quay đầu lại, ngay lập tức phát hiện con Tinh Lang Thú to lớn kia đang ào ào lướt trên mặt nước, cái miệng đầy nanh trắng hếu, dưới sức mạnh dã thú, hóa thành một chiếc nanh sói ảo ảnh lớn gấp mười lần.

Một cú đớp của chiếc nanh sói đó, ngay cả ngọn núi nhỏ kia cũng bị cắn cho vỡ nát. Gã trai tráng cơ bắp hoảng sợ đến mức mặt mày tái mét, vội vàng kích hoạt Khải ma cụ để bảo vệ thân thể.

Khải ma cụ vừa xuất hiện, cũng có nghĩa là đối phương đã bắt đầu phải tung ra át chủ bài.

Tật Tinh Lang quả thực đã thành tinh, vừa thấy đối phương dùng Khải ma cụ, nó liền không tham lam tiến sâu nữa, lập tức xoay người lui về.

Vài sợi Băng Tỏa đuổi theo sát gót, suýt chút nữa đã trói gô được Tật Tinh Lang. Cũng may nó đã lui lại một cách quả quyết, nếu không đã phải hứng chịu đợt tấn công hội đồng của mấy pháp sư khác.

“Con súc sinh này!” Nữ pháp sư môi đỏ tức giận mắng.

Tật Tinh Lang chạy quá nhanh, Băng Tỏa làm sao đuổi kịp nó được. Nữ pháp sư môi đỏ vất vả lắm mới phác họa xong một Tinh Đồ, kết quả chỉ để ép lui con sói tấn công bất ngờ này. Thiệt thòi hơn nữa là gã cơ bắp kia đã phải kích hoạt cả Khải ma cụ.

Tất cả những điều đó chỉ là thứ yếu, bị Tật Tinh Lang quấy rối một trận như vậy, đối thủ e rằng đã phác họa xong mấy cái Tinh Đồ rồi!

“Mẹ kiếp, không phải tao đã bảo chúng mày canh chừng Mạc Phàm à!” Hứa Minh Thông đột nhiên gào lên.

Vừa nãy sự chú ý của bọn họ đều đổ dồn vào Tật Tinh Lang, đến khi hoàn hồn lại thì tên Mạc Phàm đáng sợ kia đã phác họa xong Tinh Đồ hệ Lôi.

“Xì xì xì ~~~ xì xì xì ~~~~~~~~~~ ”

Quanh người Mạc Phàm bốc lên những hồ quang điện màu tím, rực rỡ tựa như một con cuồng ma sinh ra từ mây đen.

Hắn nhếch môi cười, pháp sư nắm giữ sức mạnh lôi điện trong chiến đấu lúc nào cũng mang một luồng uy nghiêm của sấm sét. Một khi Tinh Đồ phác họa hoàn thành, trong trận chiến đồng cấp, thắng bại gần như đã được định đoạt.

“Thiên Quân – Phích Lịch…”

“Ngươi đừng hòng!” Hứa Minh Thông tức giận gầm lên, ngón trỏ hắn khẽ động, cuối cùng cũng gọi ra mũi Ám Ảnh Lê Thứ cuối cùng.

“Có ta ở đây, Quang Diệu!” Đúng lúc đó, giọng nói của Ngả Đồ Đồ vang lên, tranh thủ từng giây.

Một vầng sáng màu trắng sữa từ trên đỉnh đầu Mạc Phàm lan rộng ra, nhất thời ngàn vạn tia sáng chói mắt buông xuống, khiến khu vực xung quanh Mạc Phàm còn sáng hơn cả bầu trời, sáng đến mức không thể nhìn rõ bóng dáng hắn bên trong.

Dưới ánh sáng mạnh như vậy, Ám Ảnh Lê Thứ vốn cần bóng tối để duy trì lập tức bị lộ ra. Tốc độ bay của Ám Ảnh Lê Thứ cũng không quá nhanh, khi nó đến trước mặt Mạc Phàm thì đã bị luồng cường quang kia hòa tan hoàn toàn!

Bên dưới đấu trường, Cố Kiếm suýt nữa thì nhảy dựng lên vì tức.

Đỉnh thật! Lúc con nhỏ này cùng đội với mình, ngay cả thi triển Quang Diệu còn không phân biệt địch ta. Vậy mà khi chiến đấu với tên kia, lại thông minh đến mức thi triển Quang Diệu ngay trên đầu Mạc Phàm, tạo ra một khu vực sáng rực hoàn toàn, vô hiệu hóa luôn mũi Ám Ảnh Lê Thứ cuối cùng!

Đòn Quang Diệu này thi triển thật vi diệu, cứ như thể đã nhìn thấu đối thủ chắc chắn sẽ tung ra mũi Ám Ảnh Lê Thứ cuối cùng vào lúc đó vậy.

“Toang rồi!!”

“Đại sự không ổn rồi!”

“Ma cụ, nhanh dùng ma cụ!”

Thời khắc Ám Ảnh Lê Thứ hoàn toàn tan biến, sắc mặt bốn người Hứa Minh Thông đều tái mét.

Trung cấp ma pháp có sức hủy diệt mạnh nhất, tuyệt đối không phải chuyện đùa!

“Cố gắng hưởng thụ cơn thịnh nộ của lôi đình đi.”

Mạc Phàm đứng yên tại chỗ, nhưng tâm thần của hắn lại đang ở trên bầu trời đấu trường, điều khiển đám lôi vân cuồng bạo ngưng tụ.

Hai mắt hắn chợt lóe lên một tia hồ quang, một ngón tay vung xuống, trong thoáng chốc một đạo sấm sét cực kỳ cuồng bạo từ trên trời cao giáng xuống giữa đám người Hứa Minh Thông. Điện trường bùng nổ, khiến cho sàn đấu bằng đá cương nham vô cùng kiên cố cũng bị đánh cho tan thành bột phấn!

“Nữa này!”

Mạc Phàm ý niệm vừa động, một đạo cuồng lôi màu tím đen khác tựa như con rồng phẫn nộ lại tiếp tục đánh xuống đấu trường, mục tiêu chính là cái gáo dừa của tên Hứa Minh Thông.

Hứa Minh Thông vốn tưởng rằng có thể dựa vào thân pháp cực nhanh của mình để trốn thoát, ai dè lại bị kẹt giữa hai đạo lôi điện trước sau bổ xuống, căn bản không cho hắn một kẽ hở nào để né tránh.

Khải ma cụ cuối cùng cũng biến ảo ra, nhưng dưới sức mạnh kinh khủng của luồng sét đánh xuống, chấn động không gian vẫn khiến xương cốt của Hứa Minh Thông như bị vỡ vụn.

Hiệu ứng chấn động không gian của Thiên Quân Lôi Chủng trong Phích Lịch cấp một và cấp hai không quá rõ ràng, nhưng ở trong đòn Phích Lịch cấp ba - Cuồng Vũ này thì hiệu quả lại vô cùng khủng bố.

Một đạo sấm sét đủ khiến một mảng không gian xung quanh phải rung chuyển, nếu chúng liên tiếp rơi xuống, loại rung động này sẽ không ngừng chồng chất lên nhau. Cho dù ngươi có một thân ma cụ chống đỡ được phần lớn sát thương hủy diệt của sấm sét, thì dư chấn kinh hoàng kia vẫn còn nguyên vẹn. Bốn người Hứa Minh Thông sau một phen bị hành hạ như vậy, ngay cả đứng cũng không vững!

Cô nàng hơi mập kia còn đỡ, ít nhất cũng có chút năng lực phòng ngự, hơn nữa cô ta đứng ở vị trí xa nhất, không dính phải những đợt sấm sét chí mạng.

Trong khi những người khác, về cơ bản, Thuẫn ma cụ và Khải ma cụ có thể dùng đều đã dùng hết.

Khải ma cụ nói chung khá đắt đỏ, không phải Khải ma cụ của ai cũng là hàng xịn, vì lẽ đó khi cuồng lôi oanh kích xuống, bọn họ phải kích hoạt cả Thuẫn ma cụ cùng lúc mới có thể chống đỡ nổi.

Sau một phen như vậy, ngoại trừ nữ pháp sư hơi mập ra, ma cụ phòng ngự của những người khác đều đã được dùng đến.

“Mân Viêm – Liệt Quyền – Cửu Cung!!”

Thế nhưng, giọng nói đáng sợ đó lại một lần nữa vang lên.

Nếu để Mạc Phàm tự do thi triển ma pháp, thì bất kể có bao nhiêu người, bao nhiêu lớp phòng ngự, tất cả đều phải bỏ chạy trối chết!

Sau một đợt sấm sét vạn quân, lại thêm một trận lửa ngục cuồng bạo, cảnh tượng những cột lửa nối tiếp nhau dâng trào, tuyệt đối sẽ để lại cho mỗi pháp sư bị kẹt trong đó một ký ức cả đời khó quên

Vozer gọi ta về nhà

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Giả
BÌNH LUẬN