Chương 546: Đối Thủ Xứng Tầm, Đông Phương Liệt!
Mỗi ngày một trận lớn hai trận nhỏ, làm màu ra vẻ cool ngầu, sau đó lại về nhà tu luyện, trêu chọc nữ thần học viện, mấy ngày nay trôi qua thật là thoải mái!
Lời cần nói cũng đã nói, nàng có chấp nhận hay không không phải là chuyện hắn cần bận tâm. Thân là đàn ông, một câu nói kia đã đủ bá đạo rồi!
Chỉ là, hai người đã ở chung một nhà một khoảng thời gian, Mạc Phàm hiểu rõ tính tình của Mục Nô Kiều, nàng chắc chắn sẽ không chịu từ bỏ. Chỉ mong rằng nàng không vì nhất thời tụt lại phía sau mà nóng lòng cầu thành, bán luôn bản thân cho gia tộc, nếu vậy thì sau này muốn vươn mình thật sự vô cùng khó khăn.
Chuyện của Mục Nô Kiều khiến Mạc Phàm chợt nhớ tới lần trò chuyện với Mục Ninh Tuyết trong tòa giáo đường đổ nát ở hoang thành Kim Lâm. Hiển nhiên Mục Ninh Tuyết cũng đã từng vay một khoản tiền lớn từ gia tộc, nếu không tốc độ tu vi của nàng cũng sẽ không khủng bố đến vậy.
Ai, chỉ mong đừng vay quá nhiều, đến lúc muốn chuộc nàng về không biết phải tốn bao nhiêu tiền.
Vẫn là Tâm Hạ tốt nhất, mỗi tháng chỉ cần một khoản học phí và sinh hoạt phí nhỏ nhoi. Thậm chí khả năng kiếm tiền từ Trị Dũ Hệ của em ấy cũng thuộc dạng cực kỳ kinh khủng, số tiền trong tấm thẻ mà hắn đưa cho Tâm Hạ có khi chẳng những không giảm mà còn tăng lên gấp mấy lần. Tháng trước em ấy sang chơi còn mua cho Tiểu Viêm Cơ rất nhiều sữa bột nhập khẩu, sắp đủ sức gánh vác kinh tế gia đình của hắn rồi!
Nói đến tiền bạc…
Ây dà, Mạc Phàm cảm thấy cạn kiệt cả tinh thần.
Chỉ riêng việc nuôi nấng Tiểu Viêm Cơ đã khiến túi tiền của hắn chẳng còn bao nhiêu.
Hiện tại trong tay Mạc Phàm chỉ còn lại một hạt giống Phổ Ma, vốn là thứ để dành phòng thân, nhưng trước mắt hắn không thể không bán đi, để mua trước một linh chủng Ám Ảnh Hệ, số còn lại dùng để mua mảnh vỡ linh chủng.
Tính toán một chút tiền thừa, lại nghĩ đến việc dàn hậu cung của mình sắp mở rộng, chỗ tiêu tiền càng thêm nhiều, Mạc Phàm nào dám tiếp tục nhàn nhã nằm trong phòng, liền vội vàng bấm số gọi cho Linh Linh.
“Nha đầu, có mối nào không?”
“Phải ra ngoài một chuyến, có đi không?”
“Mấy ngày?”
“Khoảng ba ngày.”
“Vậy thì được, năm ngày nữa anh mới có trận đấu. Kiếm được bao nhiêu?”
“Không ít, nhưng số lượng yêu ma e là rất nhiều.”
“Không thành vấn đề, vừa hay anh đang thiếu tinh phách.”
Nói đến tinh phách, Mạc Phàm bất tri bất giác đã cường hóa xong viên tinh tú thứ 29 của Hỏa Hệ Tinh Vân, chỉ còn cách Liệt Quyền cấp bốn chưa tới nửa chặng đường. Vì vậy, vừa nghe nói là đi giết yêu ma số lượng lớn, tinh thần của Mạc Phàm cũng trở nên tích cực hẳn lên.
...
...
Sáng sớm ở Ma Đô, khói trắng giăng khắp nơi, quyện với sương mù che khuất bầu trời, khiến cho tòa cao ốc tổ chức giải đấu ẩn hiện như chốn thiên đường.
Đại học Minh Châu cũng bị bao phủ trong màn sương sớm, đưa tay không thấy được năm ngón.
Mạc Phàm vốn là một tên mù đường, mấy công trình kiến trúc khổng lồ để hắn nhận biết phương hướng vừa biến mất, gã này liền hoàn toàn không biết mình đang ở đâu.
“Mẹ kiếp, lúc nhận ủy thác thì điện thoại hỏng, giờ thì hay rồi, biết hỏi đường ai bây giờ.” Mạc Phàm đi lang thang trong sân trường, vừa đi vừa bực bội lẩm bẩm.
Vất vả lắm mới tìm được đến đấu trường, Mạc Phàm suýt chút nữa thì đến muộn, mấy người đồng đội mới của hắn ai nấy đều lo lắng đến toát mồ hôi, còn tưởng lại gặp phải mấy tên AFK trời đánh.
“Lần này đông người thật.” Mạc Phàm nhìn quanh, phát hiện khu vực thi đấu của lần này rất lớn, ghế ngồi đều đã kín chỗ, ngay cả trọng tài cũng nhiều hơn so với các trận đấu bình thường.
“Đối thủ của chúng ta rất mạnh.” Bạch Vũ Lang nhỏ giọng nói với Mạc Phàm.
Sau ba trận đấu sẽ có một đợt bốc thăm, thật khéo là lần này Mạc Phàm được phân cùng tổ với Bạch Vũ Lang.
Tên Bạch Vũ Lang này chính là đối thủ trong trận thứ hai của nhóm Cố Kiếm, thực lực rất mạnh. Dù sao Mạc Phàm cũng không thể xui xẻo đến mức lúc nào cũng bị xếp chung với mấy tên gà mờ được.
Mạc Phàm và nhóm này đã đánh hai trận, cả hai đều toàn thắng, thậm chí còn có khí thế nghiền ép hoàn toàn đối thủ, vì vậy bọn họ hợp tác rất vui vẻ.
Hôm nay là trận thứ ba, nhưng xem ra đã gặp phải đội mạnh.
“Đụng phải ai thế?” Mạc Phàm hỏi.
Bạch Vũ Lang chỉ nói ba chữ: “Đông Phương Liệt!”
Sương mù lúc này cuối cùng cũng tan đi một ít, giúp Mạc Phàm thấy rõ được gã trai đang ngồi nghỉ ngơi ở phía đối diện, trên mặt nở một nụ cười bất cần đời. Vóc dáng gã này không cao lắm, nếu không phải vì danh tiếng vang dội, người lần đầu gặp đều sẽ nghĩ hắn là một tên công tử bột ăn chơi trác táng. Hắn không ai khác chính là Đông Phương Liệt!
Mạc Phàm đã sớm nghe danh Đông Phương Liệt, nhớ lại ngày đầu tiên hắn vào Hỏa Viện, Ngụy Vinh còn cố ý nêu tên người này giữa giảng đường rộng lớn.
Mặc cho thứ hạng trên Hỏa Bảng thay đổi thế nào, gã tên Đông Phương Liệt này vẫn luôn giữ vững vị trí đầu bảng, đủ để chứng minh hắn hoàn toàn xứng đáng được xem là người mạnh nhất Hỏa Viện!
Cũng may là thực lực tổng thể của Mạc Phàm và đồng đội cũng thuộc dạng khá mạnh, cho dù phải đấu với nhóm của Đông Phương Liệt thì cũng không đến nỗi không có chút phần thắng nào.
“Chẳng trách hôm nay lại đông người như vậy, xem ra là trận đấu tâm điểm.” Mạc Phàm nhìn quanh một lần nữa, phát hiện không ít cao thủ của các hệ khác cũng đích thân tới sân đấu để theo dõi.
Cuộc tranh tài này có chất lượng cực cao, bất kể là bốn người nhóm Mạc Phàm hay là các tuyển thủ đi cùng Đông Phương Liệt, về cơ bản đều là sinh viên nằm trong top 3 của các hệ. Sinh viên hàng đầu chân chính đối kháng, những trận đấu như vậy rất dễ dàng hấp dẫn các cao thủ khác đến xem để học hỏi kinh nghiệm. Những người khác tự nhiên càng không thể bỏ qua, khiến cho khán giả đến xem trận này nối đuôi nhau không dứt.
“Nghỉ ngơi một chút, lát nữa sẽ bắt đầu.” Bạch Vũ Lang được bầu làm đội trưởng, cố ý nhắc nhở các thành viên.
Hai người còn lại thì như sắp gặp phải đại địch, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Mạc Phàm ngược lại tỏ ra rất thản nhiên, lấy điện thoại di động ra nghịch một lúc, bởi vì đúng lúc này Linh Linh vừa gọi tới.
“Mạc Phàm, tớ đang chuyển dữ liệu từ xa trong cái điện thoại vỡ nát của cậu sang cái điện thoại mới này, cậu cứ để yên đừng tắt máy đó.” Linh Linh nói.
“Anh sắp thi đấu rồi.” Mạc Phàm nhanh chóng đáp.
“Không mất nhiều thời gian đâu, thẻ dữ liệu của cậu sắp hỏng rồi, giờ tiện thể chuyển đổi luôn. Hơn nữa trong điện thoại của cậu có điểm tích lũy thợ săn, nếu làm mất cái này sẽ ảnh hưởng đến đánh giá chức vị thợ săn của cậu. Tớ sẽ giúp cậu chỉnh sửa một chút, chỉ cần tiếp tục chăm chỉ kiếm điểm là có thể thăng cấp lên thợ săn đại sư, nhận được những phi vụ lớn hơn.” Linh Linh nói một tràng dài.
“Oke oke.” Mạc Phàm gật đầu đồng ý.
Một khi thi đấu bắt đầu, điện thoại di động đương nhiên phải được đặt ở khu vực nghỉ ngơi.
Chỉ là, vì cần phải nhận dữ liệu thợ săn, Mạc Phàm chỉ có thể tạm thời giữ nó trên tay, chờ đến lúc trọng tài gọi tên mình thì đặt xuống cũng không muộn.
“Đúng rồi, trong điện thoại của cậu hình như có một tin nhắn rất quan trọng được gửi tới, lát nữa tự mình xem đi.” Linh Linh chợt nhớ ra, nói thêm một câu.
“Liên quan đến ai vậy?” Mạc Phàm hỏi lại.
“Tớ không mở ra xem hết, hình như có liên quan đến Trương Tiểu Hầu, có thời gian thì cậu tự xem đi.” Linh Linh nói.
“Được.”
Được Linh Linh nhắc nhở, Mạc Phàm lúc này mới nhớ ra, bình thường cứ cách một khoảng thời gian, Hầu Tử sẽ gọi điện báo cáo công việc cho mình, dạo gần đây hắn cũng đã rất lâu không gọi, không biết nhiệm vụ tiến hành thế nào mà lại kéo dài mấy tháng như vậy?
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Lãnh Chúa