Chương 547: Tin báo tử
Trên màn hình điện thoại của Mạc Phàm, thanh tiến trình đang chạy từng chút một. Cùng lúc đó, trọng tài đã ra hiệu cho các tuyển thủ tiến vào đấu trường.
Bạch Vũ Lang đi đầu, theo sau là hai đồng đội lần lượt bước lên bậc thang.
Mạc Phàm lững thững đi sau cùng, mắt vẫn dán vào vạch phần trăm đang nhảy trên màn hình. Đã được 90% rồi, chắc chỉ khoảng một phút nữa là xong.
Điện thoại của Mạc Phàm chứa rất nhiều thứ quan trọng, ví như mấy đoạn chat mờ ám với Tâm Hạ. Những câu chữ đó nên hiểu theo nghĩa nào, hoàn toàn phụ thuộc vào đầu óc đen tối của hắn.
Ở phía đối diện, đội của Đông Phương Liệt cũng đã bước lên đấu trường. Sắc mặt Đông Phương Liệt biến đổi liên tục, có vẻ không tập trung lắm, nhưng ánh mắt lại giả vờ vô tình liếc về phía Mạc Phàm.
Đông Phương Liệt và Chu Thư Minh đã để ý Mạc Phàm từ lâu. Gã tân sinh viên này đã khiến bọn họ kinh ngạc không ít lần. Vốn tưởng hắn chỉ loanh quanh trong top 20, 30 của bảng xếp hạng, nhưng xem tình hình hiện tại, rất có thể hắn sẽ uy hiếp đến vị trí đầu bảng của cả hai.
Một tân sinh viên mà lại có thực lực cỡ này, đúng là không thể xem thường!
"Cuối cùng cũng gặp phải hắn. Tôi vẫn nhớ cậu từng nói sẽ hạ hắn trong vòng hai hiệp đấy." Chu Thư Minh đứng bên cạnh, cố tình châm dầu vào lửa.
Sau khi bốc thăm, muốn gian lận cũng không khó. Chu Thư Minh muốn gặp đội nào, chỉ cần dùng chút thủ đoạn là được. Đội của hắn đã có hắn và Đông Phương Liệt, chỉ cần thêm hai người bất kỳ là có thể đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
"Yên tâm đi! Nếu không ai cản trở, Liệt Quyền của tôi có thể hạ gục bọn chúng trong nháy mắt. Ha ha ha..." Đông Phương Liệt cười lớn, gương mặt tràn đầy tự tin.
"Cậu nói cũng đúng. Dù sao thiên phú của cậu cũng xếp trên cái thiên phú song hệ của hắn mà." Chu Thư Minh nói thêm.
...
"Đông Phương Liệt, thiên phú xếp hạng thứ tư – Hỏa Tinh Tử biến dị. Kỹ năng Hỏa hệ của hắn mạnh hơn người thường một bậc." Bạch Vũ Lang trầm giọng nói với các đội viên.
Cùng là tuyển thủ hàng đầu, việc Bạch Vũ Lang hiểu rõ về Đông Phương Liệt cũng không có gì lạ.
Điều đáng sợ nhất ở Đông Phương Liệt không chỉ là tu vi, mà còn là thiên phú trời sinh kinh người. Kỹ năng Hỏa hệ của hắn một khi thi triển sẽ được tăng thêm một cấp bậc uy lực.
Điều này có nghĩa là, nếu tu vi của Đông Phương Liệt là Ma pháp sư Trung cấp bậc ba, thì khi hắn thi triển Liệt Quyền, uy lực của nó sẽ đạt tới bậc bốn!
Mạc Phàm nghe Bạch Vũ Lang giải thích xong, không khỏi thầm than về cái thiên phú này.
Hạt sao của hắn mới cường hóa được 29 viên, còn thiếu 20 viên nữa mới có thể nâng Liệt Quyền lên bậc bốn. Trong khi đó, Đông Phương Liệt không cần tinh phách, cũng chẳng cần cường hóa, chỉ cần tu vi đạt đến bậc ba là thiên phú đã giúp hắn nắm trong tay sức mạnh bậc bốn.
Liệt Quyền bậc ba vốn đã có khả năng áp đảo trong cùng cảnh giới, huống chi là bậc bốn. Dù có dùng ma cụ phòng ngự cũng khó lòng chống đỡ nổi!
"Năng lực Phong hệ của hắn thì bình thường, nhưng tuyệt đối đừng để hắn thi triển Liệt Quyền, nếu không chúng ta sẽ thua ngay lập tức." Bạch Vũ Lang nhấn mạnh.
"Tôi sẽ để ý hắn."
"Mạc Phàm, Lôi và Hỏa của cậu đã được cường hóa nên uy lực không kém Đông Phương Liệt bao nhiêu. Nhưng đối phương chỉ cần một cái Tinh Đồ là có thể giáng cho chúng ta đòn nghiêm trọng, vì vậy... Ồ! Trên vai cậu là thứ gì vậy?"
Bạch Vũ Lang đang định sắp xếp chiến thuật thì đột nhiên phát hiện trên vai Mạc Phàm có một cục lửa tròn vo. Cục lửa này trông như một quả bóng tinh nghịch, nhưng nhìn kỹ lại thì đó là một tiểu sinh linh được tạo ra từ lửa, trông vô cùng thông minh, lanh lợi.
"A! Khế ước thú của ta... Tiểu Viêm Cơ, ai cho ngươi chạy ra ngoài!" Mạc Phàm lặng lẽ túm Tiểu Viêm Cơ xuống, ra vẻ như muốn tét mông nó.
"Ô... ô..."
Tiểu Viêm Cơ thấy Mạc Phàm như vậy liền tỏ vẻ tủi thân, gương mặt non nớt chực trào nước mắt. Rõ ràng nàng muốn nói rằng mình ra ngoài là để giúp ba ba đối phó cường địch!
"Nếu là khế ước thú của cậu thì triệu hồi ra trước cũng không sao, chỉ là... con này hình như chưa trưởng thành đúng không?" Bạch Vũ Lang hỏi.
"Đúng vậy, nó đang ở Ấu niên kỳ..." Mạc Phàm đáp.
"Ấu... Ấu niên kỳ... gọi ra để làm bia đỡ đạn à?" Bạch Vũ Lang cạn lời.
Mặc dù không phải Triệu Hoán Hệ pháp sư, nhưng hắn cũng có kiến thức cơ bản. Thú triệu hồi Ấu niên kỳ thì có tác dụng gì chứ!
"Tôi thấy cậu nên gọi con Tật Tinh Lang ra thì hơn..."
"Không sao đâu. Tật Tinh Lang là ma pháp Sơ cấp, triệu hồi dễ lắm. Còn con bé này phải vẽ Tinh Đồ mới gọi ra được, triệu hồi trước sẽ tốt hơn." Mạc Phàm giải thích.
Nói xong, hắn mới thấy lời mình vừa nói có hơi thừa. Tiểu Viêm Cơ này đâu cần hắn vẽ Tinh Đồ, nó có thể tự chui ra khỏi không gian khế ước cơ mà!
Quy định của giải đấu là trước khi trận đấu bắt đầu, Triệu Hoán Hệ pháp sư chỉ được triệu hồi một con thú bên cạnh. Muốn gọi thêm, phải đợi trọng tài thổi còi bắt đầu rồi tìm cơ hội thích hợp.
"Nói cũng đúng. Nhưng cậu vẫn nên gọi con sói kia ra sớm một chút. Dù sao có nó, việc kìm hãm Đông Phương Liệt sẽ thuận lợi hơn, chứ một khi để..."
"Một khi để Đông Phương Liệt ra tay, chúng ta coi như xong."
"Đội trưởng, câu này anh nói không dưới mười lần rồi đó!"
"Khốn kiếp, ta đây là đang dặn dò cẩn thận!"
...
Mạc Phàm đảo mắt nhìn quanh. Khói mù trên đấu trường đã tan đi ít nhiều, trong đám đông khán giả, hắn có thể nhận ra không ít gương mặt quen thuộc.
Nào là "chủ nợ" Mục Nô Kiều, bên cạnh là Ngải Đồ Đồ. Anh trai cô nàng có lẽ đã trở về rồi.
Còn có cô bạn học xuất quỷ nhập thần Đinh Vũ Miên, bên cạnh là Hoàng Tinh Lệ ái nam ái nữ. Ngoài ra còn có Lưu Kiềm – cái đuôi dai như đỉa luôn bám theo Đinh Vũ Miên và tự cho mình là đẹp trai. Phải công nhận hắn rất kiên nhẫn với cô nàng.
Triệu Mãn Duyên cũng có mặt, ngồi ở một vị trí khá gần sân đấu. Gã này biến mất cũng một thời gian rồi, thiếu chút nữa Mạc Phàm đã quên mất tên công tử đào hoa này. Quả không hổ danh, vừa mới gặp lại đã thấy hắn có bạn gái mới.
Gã công tử mặt trắng bị hắn giật mất nơ cũng ở đó. Tên hắn là gì nhỉ? Mạc Phàm cũng quên mất rồi. Rõ ràng gã này cùng hội cùng thuyền với Chu Thư Minh và Đông Phương Liệt, đang ngồi trên khán đài chờ xem kịch vui.
Đôi bạn cũ Trầm Minh Tiếu và gã mập La Tống cũng có mặt. Hai người này từ khi vào nội viện cứ như hình với bóng. Không biết sau lần cùng nhau chạy trối chết ở thành hoang Kim Lân, tình cảm của họ có bước qua giới hạn tình bạn hay không?
Mặc dù vợ cả của hắn đã phải liều mình dùng Băng Tinh Sát Cung để cứu hai cái mạng chó của họ, nhưng hai tên này vẫn giữ nguyên địch ý, chẳng coi hắn là bạn bè gì. Chỉ tiếc là thực lực của họ đã bị hắn bỏ lại quá xa, nên mỗi khi đối mặt cũng không dám làm gì.
"Tuýt!"
"Chuẩn bị thi đấu..."
Ngay khi điện thoại của Mạc Phàm tải xong 100% cũng là lúc trọng tài tuyên bố.
Mạc Phàm liếc nhìn vị trọng tài chính, thấy ông ta đang hắng giọng, chuẩn bị hô to "trận đấu bắt đầu". Vì vậy, hắn vội vàng liếc qua tin tức vừa tải xong trên điện thoại.
Mạc Phàm định bụng chỉ liếc qua tin tức rồi ném điện thoại cho Ngải Đồ Đồ giữ hộ. Ai ngờ, một dòng tin nhắn từ Linh Linh đột nhiên hiện lên, dường như có liên quan đến hắn.
"Chắc là Hầu Tử vừa được thăng chức? Con bé báo tin mừng cho mình đây mà..." Mạc Phàm lẩm bẩm.
Sau đó, hắn tiện tay mở tin nhắn ra xem.
Bên tai vẫn văng vẳng tiếng trọng tài đang gắt gỏng, bảo hắn cất điện thoại đi. Nhưng khi tin nhắn vừa mở ra, dù chỉ là một dòng chữ ngắn ngủi, nó lại khiến Mạc Phàm toàn thân run rẩy như bị sét đánh.
Đôi mắt Mạc Phàm tức thì thất thần, như người mất hồn
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Phá Cửu Thiên