Chương 551: Cố Đô
Mây đen dày đặc tựa như một tấm màn nhung u ám, che khuất toàn bộ ánh sáng mặt trời.
Trời không mưa, đất trời một màu đen kịt. Khung cảnh chìm trong vẻ xám xịt và thê lương, không một chút sinh khí.
Một chiếc máy bay chở những hành khách cuối cùng chậm rãi hạ xuống từ trong mây đen, báo hiệu đây là lứa du khách cuối cùng đủ can đảm đặt chân đến vùng đất đầy biến cố này trong cơn đại họa vong linh.
“Ngay cả hàng không cũng sắp hủy chuyến, may mà chúng ta bắt kịp chuyến cuối cùng.” Bước xuống máy bay, Liễu Như không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Nàng đảo đôi mắt linh động của mình, quan sát sân bay Hàm Dương một vòng.
Nói đúng ra, đây là lần đầu tiên nàng đi xa nhà, để cảm nhận phong vị của Cố Đô, xem nó khác biệt thế nào so với một đô thị quốc tế như Ma Đô Thượng Hải.
“Xin lỗi hai vị, tất cả hành khách xuống máy bay đều phải xuất trình giấy tờ tùy thân và khai báo mục đích đến đây.” Một nhân viên an ninh mặc đồng phục ở lối ra chặn Mạc Phàm và Liễu Như lại, nghiêm túc nói.
“Ta có phải bay ra nước ngoài đâu?” Mạc Phàm nhíu mày, hắn chưa từng nghe nói có kiểu kiểm tra này.
“Thời kỳ đặc biệt, mong anh hợp tác.” Người đàn ông mặc đồng phục nói một cách cứng nhắc.
“Đi du lịch. Đây là bồ nhí của tôi, thân phận không tiện tiết lộ.” Mạc Phàm từ chối thẳng thừng.
Liễu Như nghe Mạc Phàm trả lời vậy, khuôn mặt thanh tú đỏ bừng lên.
Nói dối thì cũng phải bình thường một chút chứ, bồ nhí cái gì mà bồ nhí!
Vẻ mặt của người đàn ông mặc đồng phục cứng đờ, chắc hẳn hắn chưa bao giờ thấy kẻ nào dắt theo nhân tình đi chơi mà lại hùng hồn đến thế.
Liễu Như hiện tại không có giấy tờ tùy thân, vì trong hồ sơ chính thức, nàng đã được ghi là tử vong – một “thành tích” tuyệt vời của gã pháp y Nhiếp Đông.
Sau đó, Liễu Như hóa thành Huyết Tộc, lặng lẽ rời khỏi cuộc sống thường ngày của mình nên vẫn chưa đi làm lại giấy tờ.
Lúc hai người Mạc Phàm đi máy bay, Liễu Như đã dùng thông tin cũ để xác thực. Thú vị là hãng hàng không lại có lỗ hổng, chứng minh thư của người đã chết mà vẫn đăng ký được.
Đương nhiên, Huyết Tộc vẫn được xếp vào nhóm vong linh, nhưng qua thời gian tiếp xúc, Mạc Phàm phát hiện nàng ngoài việc phải dựa vào máu để lấp đầy dạ dày thì chẳng khác gì con người, thậm chí còn giữ được vẻ tươi tắn, căng tràn sức sống của một thiếu nữ, đẹp đến nao lòng!
…
Lúc này đang là ban ngày, nên lũ vong linh vẫn đang yên giấc trong mộ phần của chúng.
Hàm Dương vẫn còn cách Cố Đô một đoạn. Mạc Phàm và Liễu Như cũng lười đi xe, bèn triệu hồi Tật Tinh Lang, phóng như bay dọc theo đường cao tốc đến Cố Đô Tây An.
Nhìn qua là biết toàn bộ Cố Đô đang trong tình trạng giới nghiêm, thậm chí xung quanh ngoại thành còn được bao bọc bởi những bức tường thành cao ngất.
Cố Đô Tây An vốn có tường thành cổ, khu vực bên trong được xem là trung tâm thành phố, còn bên ngoài là những khu vực như Nhạn Tháp, rừng bia. Tường thành bên trong này phần lớn thời gian chỉ dùng để phục vụ du lịch ngắm cảnh.
Hiện tại, bên ngoài tường thành cổ, quân đội đã cho xây dựng một tòa tường thành mới với quy mô lớn hơn rất nhiều. Tòa tường thành bên ngoài này có đường kính phải gấp năm lần tường thành bên trong, toàn bộ dân thường sống ở khu vực ngoại ô đều được yêu cầu di dời vào đây.
“Lần đầu tiên em thấy một vùng an toàn quy mô lớn thế này.” Liễu Như ngẩng đầu nhìn bức tường thành bên ngoài trải dài như một dãy núi.
“Không biết bao nhiêu Thổ hệ pháp sư đã xây nên, quả là hùng vĩ. Điều này cũng cho thấy tình hình ở đây nghiêm trọng đến mức nào, bên ngoài bức tường kia chắc chắn không phải là nơi yên ổn.” Mạc Phàm gật đầu nhận xét.
Tường thành bên ngoài là một công trình vô cùng đồ sộ, từ chỗ Mạc Phàm đứng nhìn mà có cảm giác như hai bức tường vươn thẳng lên trời, không tài nào thấy được bờ bên kia.
Chiều dài của tường thành cổ Cố Đô đã gần 14 cây số, huống chi là bức tường thành bên ngoài ôm trọn cả nội và ngoại thành này, không biết dài đến bao nhiêu cây số nữa, hoàn toàn bao bọc, bảo vệ thành phố Tây An bên trong.
Ở cổng thành có người của Hội Ma Pháp và pháp sư quân đội phụ trách canh gác, kiểm tra.
Ban ngày, người sống ra vào không bị kiểm soát quá nghiêm ngặt, nhưng khi trời chạng vạng, quân đội sẽ không cho phép bất kỳ ai bước ra khỏi thành. Ai cũng biết, nếu người thường đi ra ngoài vào thời điểm này sẽ lập tức biến thành bữa ăn cho lũ vong linh.
Đi qua cổng thành được canh gác nghiêm ngặt, tình hình bên trong cũng không quá tệ, không khác mấy so với các thành phố khác. Do lượng dân tản cư từ ngoại thành đổ về, đường phố mấy ngày nay trông có vẻ đặc biệt sầm uất, náo nhiệt.
Có một bức tường thành khổng lồ mới được xây dựng bên ngoài, chẳng khác nào một con Cự Long uốn lượn thân mình bảo vệ thành phố, giúp các thị dân không cần phải lo lắng về biển máu tanh bên ngoài. Hoặc có lẽ, họ đã quá quen với những chuyện này nên cũng không còn thấy đáng sợ nữa!
…
Mạc Phàm không ở lại nội thành mà đi thẳng đến tháp chuông của Hội Ma Pháp.
Tháp chuông của Hội Ma Pháp và Lầu Canh của Liên minh Thợ săn có thể nói là những địa điểm trung tâm nhất ở Tây An, sừng sững giữa tòa thành luôn đầy sóng gió này. Mạc Phàm vốn định đến quân khu của Trương Tiểu Hầu để tìm hiểu tình hình trước, nhưng lại cảm thấy đến đó lúc này cũng vô ích, chi bằng đi hỏi thẳng người đã báo tin tử cho hắn thì hơn.
Người đó nói cho Mạc Phàm biết, Trương Tiểu Hầu mất tích khi đang thực hiện nhiệm vụ cứu viện, thi thể vẫn chưa tìm thấy, quân khu cũng không cử người đi cứu. Tuy nhiên, có thể xác định một điều là địa điểm hắn gặp nạn nằm giữa hai Nguy Cư thôn là Dương Dương thôn và Hoa thôn.
Trong thời kỳ vong linh hoành hành thế này mà vẫn dám sống bên ngoài tường thành, cũng chỉ có người của bộ tộc Nguy Cư. Thôn xóm của họ đến nay vẫn bình yên vô sự, nhưng đáng tiếc là do không sử dụng thiết bị hiện đại nên tin tức truyền đi rất chậm, ngay cả một tin nhắn nhỏ cũng phải mất một thời gian rất dài mới đến nơi.
Tin tức toàn quân bị diệt là do một thôn dân của họ gửi tới, quân đội bên này thực ra vẫn chưa có cách nào đến đó xác nhận.
Mạc Phàm và huấn luyện viên Phi Giác của Trương Tiểu Hầu đã trò chuyện một lúc lâu. Huấn luyện viên Phi Giác cũng cố gắng kể lại tất cả những gì mình biết. Rõ ràng, ông cũng rất quan tâm đến sự sống chết của Trương Tiểu Hầu, nhưng vì còn có nhiệm vụ quan trọng hơn nên không thể tự mình đến đó xác minh sự thật.
“Vậy giờ chúng ta đi đâu?” Liễu Như hỏi.
“Đi tìm vài tay dẫn đường lão luyện, cùng chúng ta đến Dương Dương thôn.” Mạc Phàm đáp sau một hồi suy nghĩ.
Mạc Phàm không quen thuộc nơi này, mà vong linh đôi khi còn đáng sợ hơn cả yêu ma. Bất kể là đi tìm hiểu nguyên nhân hay đi cứu người, cũng cần phải có một đội ngũ đáng tin cậy.
Mạc Phàm vốn hy vọng tìm được vài cao thủ từ Hội Ma Pháp, nhưng đám người ở đó lại không mấy hứng thú với những chuyện thế này. Cuối cùng, hắn đành phải đến Lầu Canh của Liên minh Thợ săn…
Đám thợ săn pháp sư, chỉ cần muốn là có cả đống kẻ không sợ chết!
Đại sảnh của Liên minh Thợ săn lúc này đông nghịt người.
Nơi nào có nguy hiểm, nơi đó có thợ săn! Nơi càng nguy hiểm thì kho báu càng nhiều, vì vậy Liên minh Thợ săn ở Cố Đô này quả thực sôi động lạ thường!
Mạc Phàm liếc nhìn màn hình treo thưởng, phát hiện ủy thác “Cứu viện” là nhiều nhất.
Vong linh bạo loạn, hẳn là vẫn còn rất nhiều người bị mắc kẹt bên ngoài tường thành, nên những người đã an toàn tự nhiên sẽ treo giá cao để mời thợ săn pháp sư đi giải cứu.
“Hầu hết đều là cứu viện, xem ra vẫn còn nhiều người đang gặp nguy hiểm.” Liễu Như nói với Mạc Phàm.
“Cứu viện cái gì, toàn là đội nhặt xác cả thôi.” Một giọng nói khàn như vịt đực đột nhiên xen vào.
Liễu Như quay lại, thấy một gã thợ săn pháp sư thấp bé, ăn mặc theo phong cách “thám hiểm” đang đứng bên cạnh. Với chiều cao của mình, nàng phải cúi đầu thật thấp mới thấy được mặt hắn.
Tên lùn kia thấy mỹ nữ chú ý đến mình, liền khoe khoang kinh nghiệm: “Mấy cái ủy thác đó chẳng qua là người ta không muốn người thân của mình biến thành một phần của lũ ngoài kia thôi. Cho nên, Liên minh Thợ săn ở Cố Đô chúng ta sắp thành liên minh nhặt xác đến nơi rồi.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Linh Vực