Chương 552: Gã Dẫn Đường Ranh Mãnh
"Lời này của ông là có ý gì? Tôi có một người bạn bị mất tích ở bên ngoài..."
Mạc Phàm liếc nhìn gã lùn, cất tiếng hỏi.
"Xem ra hai vị lần đầu đến Cổ Đô nhỉ? Có biết quy tắc của giới thợ săn pháp sư không?"
Gã lùn nói, ánh mắt vừa có mấy phần khinh thường, lại vừa mang vẻ tự đắc của một kẻ lão làng trong nghề.
"Quả thật tôi không biết."
Mạc Phàm khiêm tốn thỉnh giáo.
"Ở cái nơi này, những thợ săn pháp sư còn sống sót, ai mà chưa từng phải bỏ lại đồng đội cơ chứ... Câu cửa miệng của dân trong nghề là: Đừng quay đầu, cứ chờ đến ban ngày rồi quay lại nhặt xác!"
Gã lùn nói.
"Nếu có người trong đội bị vây khốn, chẳng phải nên đi cứu hay sao?"
Liễu Như không nén được thắc mắc.
Tuy không phải thợ săn, nhưng nàng biết rằng bất kỳ pháp sư nào có lương tri cũng đều phải tuân thủ công ước đội nhóm: không phản bội, không bỏ rơi.
"Xin lỗi nhé, ở đây chúng tôi không chơi trò đó."
Gã lùn cười đáp.
"Vậy cái ông nói 'đi nhặt xác' là có ý gì?"
Liễu Như hỏi tiếp.
"Lạc bên ngoài qua đêm thì chắc chắn phải chết. Cử người đi cứu viện chỉ là cách nói cho sang mồm, thực chất là đi nhặt xác thôi, cốt để hài cốt của họ không biến thành vong linh. Vì vậy, đừng mong cứu được người sống. Tìm lại được vài mảnh xương của bạn bè rồi toàn mạng trở về đã là may mắn lắm rồi."
Gã lùn vừa nói vừa vuốt vuốt chòm râu.
"Tại sao lại như vậy?"
"Tôi không dọa hai vị đâu, trước kia tình hình đã thế, huống chi là bây giờ..."
Gã lùn híp mắt, vừa nói vừa nhìn thẳng vào Liễu Như, ánh mắt vừa khéo lướt qua bộ ngực của nàng. Tuy không đồ sộ nhưng lại có đường cong mỹ miều và đầy đặn!
"Ông đã nói với chúng tôi những lời này, vậy có nghĩa là ông có cách?"
Mạc Phàm nhìn gã lùn, hỏi.
"He he... Cậu em thông minh đấy."
Gã lùn cười khà khà, chòm râu nhếch lên vẻ đắc ý.
"Quá khen, quá khen."
Mạc Phàm cũng mỉm cười.
"Tôi biết bây giờ nhiều kẻ tinh ranh lắm, chẳng mấy ai tin vào một gã tự dưng nhảy ra mạnh miệng như tôi đâu. Hai vị cứ tự nhiên đi dạo một vòng, nếu có ai chịu đi cùng, cứ việc thuê họ. Nhưng đừng trách tôi không nhắc trước, dù hai vị có trả nhiều tiền đến mấy, chưa chắc họ đã dám đi."
Gã lùn cười cười, chắp tay sau lưng rồi ung dung bỏ đi.
Mạc Phàm và Liễu Như ban đầu cũng bán tín bán nghi. Gã lùn này nhìn kiểu gì cũng ra một tên lừa đảo chuyên gạt tiền gạt sắc.
Hai người đi một vòng, bất kể là gặp thợ săn cao cấp hay thợ săn lão luyện, hễ nghe đến thôn Dương Dương, sắc mặt ai nấy đều biến đổi, trả bao nhiêu tiền cũng không chịu đi.
Sau đó Mạc Phàm mới biết, khu vực gần thôn Dương Dương từng xuất hiện Sát Uyên. Dù không rõ đó là thứ quái quỷ gì, nhưng rõ ràng tất cả thợ săn đều vô cùng kiêng kỵ nó.
Bất đắc dĩ, hai người đành quay lại tìm gã lùn. Gã ta đã sớm đoán được, đang đứng hút xì gà chờ sẵn, đầu hơi cúi xuống, đôi mắt híp lại đánh giá cặp chân ngọc của Liễu Như.
"Thế nào rồi?"
Gã lùn cố ý hỏi.
"Đúng như lời ông nói."
Mạc Phàm cười khổ đáp.
"Vậy thì, chúng ta bàn về giá cả nào."
Gã lùn đi thẳng vào vấn đề.
"Bạn tôi rất quan trọng, ông cứ ra giá đi. Chút tiền lẻ này tôi không để vào mắt."
Mạc Phàm cũng không vòng vo.
Người khác chịu dẫn đường, thu phí là chuyện đương nhiên, Mạc Phàm đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Gã lùn giơ một ngón tay ra.
"Một triệu? Được, chốt đơn."
Mạc Phàm sảng khoái đáp.
"Cậu coi tôi là ăn mày à? Mười triệu!"
Gã lùn nhảy dựng lên.
Mạc Phàm sững người một lúc, liếc nhìn Liễu Như rồi nói: "Thôi, chúng ta tự đi vậy."
Liễu Như đứng bên cạnh mà cạn lời. Mới vài giây trước tên này còn mạnh miệng "bạn bè quan trọng", "không để ý tiền lẻ" cơ mà...
"Tự đi không chỉ lạc đường mà còn có thể đâm đầu nhầm vào mộ vong linh. Tuy đắt thật, nhưng xem ra cả cái Liên Minh Thợ Săn này ngoài gã ta ra thì chẳng còn ai chịu đến nơi đó nữa... Tôi có ít tiền ở đây, vốn định đưa cho cậu, tôi cũng không dùng đến."
Liễu Như kéo Mạc Phàm lại, đưa cho hắn một tấm thẻ ngân hàng.
"Liễu Như này, có tiền cũng không nên tiêu như thế chứ, cô lấy đâu ra số tiền lớn vậy?"
Mạc Phàm hỏi.
"Là do đám Huyết Tộc kia biếu tặng, bọn chúng giàu nứt đố đổ vách."
Liễu Như nói nhỏ.
"Ồ, nếu là của cải bất nghĩa thì tôi nhận."
"..."
Liễu Như nhìn Mạc Phàm trịnh trọng nhận lấy tấm thẻ, không nhịn được mà phì cười.
Cứ tưởng Mạc Phàm là nam tử hán không ham của phi nghĩa, ai ngờ gã này thấy tiền là mắt sáng rực lên, đúng là kẻ xấu.
Mười triệu đối với Mạc Phàm đúng là không có, trong tay hắn căn bản chẳng còn đồng nào. Tiểu Viêm Cơ chính là cái máy đốt tiền siêu cấp nhất thế giới này, đã tiêu sạch sành sanh mọi tích lũy của hắn.
Đương nhiên, hồi báo cũng cực kỳ kinh người. Không có Tiểu Viêm Cơ, Mạc Phàm cũng không thể nào một quyền đánh bại Đông Phương Liệt, kẻ đã nắm giữ Liệt Quyền cấp 4!
Tấm thẻ của Liễu Như xem như giải quyết được tình thế cấp bách, Mạc Phàm cũng không khách sáo.
Thấy hắn nhận thẻ, gã lùn ném cho Mạc Phàm một ánh mắt có vài phần xem thường.
Gã cứ tưởng Mạc Phàm bản lĩnh cỡ nào, hóa ra cũng chỉ là kẻ ngoan ngoãn nghe lời mỹ nhân, một tên bám váy đàn bà chính hiệu.
Lại nói, mỹ nữ này cũng giàu thật, mười triệu mà không thèm chớp mắt. Bọn họ lăn lộn ở Cổ Đô này mấy năm trời chưa chắc đã kiếm nổi con số đó.
"Giảm giá 20% đi."
Mạc Phàm mặc cả.
"Không được."
Gã lùn kiên quyết.
Hai anh em gã có bản lĩnh thật sự, chắc chắn sẽ có người khác muốn đến thôn Dương Dương, gã không việc gì phải bớt giá.
"Có bảo vệ an toàn cho chúng tôi không?"
Mạc Phàm hỏi.
"Không bao trọn gói. Thực lực của hai anh em tôi thì khỏi bàn, nhưng các vị cũng phải có khả năng tự bảo vệ mình. Chúng tôi chỉ có thể đảm bảo các vị không bị vong linh bầy đàn bao vây vào ban đêm, chứ không đảm bảo sẽ không có vong linh lang thang tấn công."
Gã lùn nói.
"Tự vệ thì không thành vấn đề."
Liễu Như lên tiếng.
"Bên tôi cũng có một điều kiện, chúng tôi liên tục nhận ủy thác, cho nên trong đội sẽ có những người khác nữa."
Gã lùn nói thêm.
"Trời ạ, còn có điều kiện nữa à, đúng là đồ chết tiệt."
Mạc Phàm buột miệng mắng.
Chưa bao giờ hắn thấy kẻ dẫn đường nào gian manh đến thế, đúng là gian thương số một thế giới.
"Này cậu em, anh em chúng tôi có Thợ Săn Đại Sư bảo lãnh, là đang cược cả tính mạng để làm việc cho các vị đấy. Số tiền này là để đảm bảo chúng tôi có thể ứng phó với mọi tình huống bất ngờ. Nếu các vị muốn bao trọn gói, cũng được thôi, 20 triệu."
Gã lùn nói.
"Được rồi, được rồi, cứ kéo thêm khách của ông đi."
Mạc Phàm lười đấu võ mồm với gã này nữa.
Thân phận của gã lùn này Mạc Phàm đã điều tra qua, quả thật là một vị thợ săn cao cấp, cũng không có tiền án tiền sự gì.
Vị Thợ Săn Đại Sư bảo lãnh cho gã cũng không có vấn đề.
Ủy thác một khi đã lập là phải ký tên xác nhận. Xác suất thợ săn cấp Trung và cấp Cao đi lừa đảo là rất thấp, bởi với họ, uy tín là quan trọng nhất, nếu không khác nào tự đập vỡ nồi cơm của mình. Điểm này Mạc Phàm hiểu rất rõ.
Hơn nữa, mười triệu tiền ủy thác sẽ do Liên Minh Thợ Săn tạm giữ. Chỉ khi nào hai bên xác nhận nhiệm vụ hoàn thành thì tiền mới được thanh toán. Thợ săn không quan tâm đến lời khen, họ chỉ quan tâm đến tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ mà thôi.
Đề xuất Linh Dị: Thập Nhật Chung Yên (Dịch)