Chương 562: Để Ý Một Chút Đi Chứ?

“Nếu còn nhìn lung tung nữa, cẩn thận ta móc mắt ngươi ra đấy!”

A Tân thấy gã lùn vẫn lấm la lấm lét, liền lạnh lùng cảnh cáo.

“Ai thèm nhìn lung tung? Ta chỉ là hơi mệt thôi mà. Vừa rồi nguy hiểm thật, thiếu chút nữa là toi đời rồi!”

Gã lùn đặt mông ngồi phịch xuống đất, ra vẻ kiếm tiền kiểu này đúng là khổ chết đi được, không đáng phải liều mạng như vậy.

“Vốn dĩ cũng không đến nỗi chật vật thế này, nhưng tại trận mưa giông chết tiệt kia làm trì hoãn thời gian bình minh.”

Mạc Phàm nói.

Phải công nhận con Đao Phủ Thi Tướng kia có sức chiến đấu thật kinh người, lại còn có thể triệu hồi cả một bầy vong linh tấn công bất ngờ. Vốn dĩ hắn đã có hy vọng giết chết được con hàng to xác này, ai ngờ lại bị vô số vong linh vây lấy!

Vùng đất vong linh này quả thật quá đáng sợ. Một đội ngũ thực lực mạnh mẽ như thế này mà suýt chút nữa đã bị diệt sạch.

“Trời vẫn đang mưa to, có lẽ chúng ta không nên đi tiếp. Dù sao, chỗ tỏi hôi cũng không còn hiệu quả nữa.”

Gã đàn ông cao lớn nghiêm túc nói.

“Nếu mưa không tạnh thì sao? Chẳng lẽ chúng ta bị kẹt ở đây mãi mãi à?”

Mạc Phàm hỏi.

“Vậy cũng chỉ có thể chờ xem tình hình thế nào thôi… À, đúng rồi! Vết thương trên người các người đừng vội xử lý. Chỉ một vết thương nhỏ thôi, nếu xử lý không cẩn thận, Thi Độc của vong linh sẽ men theo đó lây nhiễm vào. Rất nhanh vết thương bé tí sẽ biến thành một mảng lớn thối rữa!”

Gã lùn giàu kinh nghiệm liền nói.

“Dù sao cũng phải chờ hai cô nàng thay đồ đã. Người ta dù gì cũng là nhân vật lớn, không thể thay đồ ngay đây được. Cả người ướt sũng thế này, đến ta còn thấy khó chịu nữa là.”

Mạc Phàm đưa ra đề nghị.

Mọi người đều thấy lời đề nghị này rất hợp lý. Vì vậy, đám đàn ông liền lấy quần áo trong ba lô ra rồi đi nơi khác thay.

Thỉnh thoảng, đống lửa lại nổ lách tách, phá tan sự tĩnh mịch trong hang động nhỏ.

Mọi người vừa trải qua một trận ác chiến nên ai cũng mệt mỏi. Sau khi thay quần áo khô ráo và xử lý vết thương, tất cả đều nằm nghỉ trên đống cỏ khô, mệt đến nỗi chẳng ai muốn nói chuyện.

Cô nàng Mộng Ana đã thay một chiếc khăn che mặt khác màu tím, che đi khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, mê hồn đoạt phách của nàng.

“Cô đến vùng đất vong linh này làm gì vậy?”

Mạc Phàm tùy tiện hỏi một câu.

Mộng Ana khẽ chớp mắt, nở một nụ cười quyến rũ, nhẹ nhàng nói:

“Ở đây có một đồng sự của ta. Người này không thích làm việc nhóm nên ta phải đến gặp hắn.”

“Ồ! Cô cũng là người của tổ chức à?”

Mạc Phàm hỏi tiếp.

“Đúng vậy! Đền Parthenon.”

“Hình như tôi từng nghe qua rồi.”

Mạc Phàm suy nghĩ một lúc rồi nói.

“Ừm! Nó rất nổi tiếng đấy.”

Cô nàng Mộng Ana gật đầu.

“Đừng nói với tôi cô là thánh nữ, thần nữ hay công chúa gì đó nhé. Tôi xem phim truyền hình hay thấy mấy nhân vật như vậy lắm, họ cũng dùng khăn che mặt để vi hành giống cô.”

Mạc Phàm cười nói với Mộng Ana.

Cô nàng Mộng Ana này cũng không phải kiểu con gái lạnh lùng băng giá. Mặc dù nàng toát ra khí chất cao nhã, thoát tục, nhưng hễ hắn hỏi, nàng đều đáp lời.

“Không khí ở Trung Quốc ô nhiễm lắm! Nào là khói bụi… vân vân… cô dùng khăn che mặt cũng vô dụng thôi, kể cả khẩu trang cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”

Mạc Phàm nói.

Mộng Ana nghe vậy liền mỉm cười, một nụ cười trong trẻo, thanh khiết mà đầy quyến rũ. Trong hang động chật hẹp này, nụ cười ấy càng khiến nàng thêm xinh đẹp, say đắm lòng người, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải ngẩn ngơ.

Gã lùn ngồi bên cạnh, thấy Mạc Phàm vui vẻ trò chuyện với Mộng Ana liền nhìn hắn đầy oán giận.

Cuối cùng không nhịn được nữa, hắn kéo Mạc Phàm lại, nhỏ giọng nói:

“Huynh đệ, cô gái này là do ta phát hiện trước đấy! Cậu có thể để ý một chút được không?”

“Đại ca! Anh giả nai làm gì, còn quản người khác mặt dày đi tán gái à?”

Mạc Phàm không chút khách khí hỏi vặn lại.

Vốn dĩ Mộng Ana đã vô cùng hấp dẫn, lại còn thần bí khó đoán. Mạc Phàm hắn cũng chỉ là một gã đàn ông bình thường, sao lại không được nói chuyện với người ta chứ? Hắn nhìn ra được, cô nàng ngoại quốc này rất thích trò chuyện với một nam tử anh tuấn, có học thức phương Đông như hắn!

“Bên cạnh cậu không phải còn một cô nương xinh đẹp à? Cậu chăm sóc cho nàng ta thế nào, người ngoài như ta còn nhìn ra được! Cô nàng Mộng Ana này, cậu nhường lại cho ta được không?”

Gã lùn nhỏ giọng nói.

“Đồ điên! Ta đâu có rảnh như ngươi mà đi tán tỉnh một cô gái chẳng có kết quả thế này. Dù sao người ta đến Trung Quốc cũng không dễ dàng gì, ta chỉ muốn để nàng ta thấy rằng, đàn ông Trung Quốc rất lãng mạn và hài hước thôi.”

Mạc Phàm bực bội mắng cho gã lùn một trận.

Mưa vẫn rơi, không ngớt. Cả vùng đất Hoa Thôn bị màn mưa dày đặc, mông lung bao phủ.

Bầu trời xám xịt, mặt đất cũng một màu xám xịt. Ngôi thôn nhỏ bé lẻ loi trơ trọi giữa đất trời. Dù cho có thêm nhiều thôn làng hơn nữa, chúng cũng sẽ bị màu sắc này nhấn chìm.

Tuy nhiên, dù thôn xóm này cổ xưa nhưng nhà gỗ lại được xây dựng rất đẹp. Họ biết cách xây nhà để không bị nước mưa thấm vào, biết cách chống lại những cơn gió lạnh từ bên ngoài tràn vào. Hơn nữa, bất kỳ ngôi nhà nào ở đây cũng đều có một cái sân và một căn phòng nho nhỏ. Chỉ cần đốt lò sưởi, cả căn nhà liền trở nên ấm áp.

“Đồ ngốc này! Trời mưa to như vậy mà còn ra ngoài hái thuốc. Ngươi nhìn lại mình xem, ướt như chuột lột rồi kìa. Mau vào nhà hơ người cho khô đi…”

Một cô gái trạc 20 tuổi đứng dưới mái hiên, khuôn mặt ửng hồng, vừa dậm chân vừa hờn dỗi nói, chẳng biết là đang trách mắng hay đang thẹn thùng.

Mưa rất lớn!

Một thanh niên với nụ cười ngây ngô vừa chạy đến dưới mái hiên. Hắn đứng đó không dám vào nhà, dường như sợ bùn đất trên người làm bẩn nhà cửa.

“Mau vào đi! Cứ đứng ngoài như vậy, cảm lạnh thì sao? Trên người ngươi vẫn còn nhiều nội thương đấy.”

Tô Tiểu Lạc kéo chàng thanh niên vào nhà, còn nhanh nhẹn giúp hắn thay đồ. Khi nàng cởi áo được một nửa, một vết sẹo lớn đáng sợ kéo dài từ lồng ngực tới cánh tay liền hiện ra. Nàng nhìn vết sẹo, dậm chân một cái rồi bĩu môi:

“Tự cởi đi. Ta chăm sóc ngươi lâu như vậy, cũng không phải chưa từng thấy cơ thể ngươi.”

Chàng thanh niên gầy gò nghe vậy liền thấy đau đầu, chỉ biết cười ngượng.

Hắn vội vàng vào trong thay đồ. Quần áo tuy may bằng vải thô nhưng rất ấm áp.

“Từng này thuốc là đủ rồi. Haiz! Mảnh đất ao tù này có quá nhiều xác chết, mưa lớn sẽ cuốn theo thi độc lây nhiễm sang các thôn xung quanh, thế nào cũng gây ra bệnh thương hàn nghiêm trọng cho mà xem. Người lớn thì còn đỡ, một thời gian là khỏi. Chỉ khổ cho trẻ em và người già, thể chất vốn đã yếu… Sắp tới ta cũng không chăm sóc riêng cho ngươi được nữa rồi. Thôi! Đưa thuốc đây, ta đi sắc thuốc.”

Tô Tiểu Lạc cười nói với chàng thanh niên, sau đó nàng sang gian phòng khác để sao thuốc.

Chàng thanh niên gầy gò vẫn ngồi bên lò sưởi, ngây ngốc nhìn nàng cười.

Tô Tiểu Lạc hờn dỗi không thôi, lẩm bẩm:

“Còn biết cười khúc khích nữa! Ngươi mau nhớ lại mình là ai đi. Dù sao ngươi cũng là đàn ông, không thể ở nhà ta mãi được. Cứ thế này, người ngoài nhìn vào lại… lại dị nghị.”

Giọng Tô Tiểu Lạc càng lúc càng nhỏ, dường như rất ngượng ngùng khi nói đến vấn đề tình cảm nam nữ.

“Thôi, coi như ta nói linh tinh. Ngươi cứ ngồi đó mà suy nghĩ cho kỹ đi.”

Tô Tiểu Lạc nói xong liền xoay người rời đi, nhưng chưa được mấy bước đã quay đầu lại. Thấy chàng thanh niên gầy gò đang ôm đầu suy nghĩ, lòng nàng lại thấy thương xót, khẽ thở dài.

Chẳng biết rốt cuộc hắn đã trải qua chuyện gì. Lúc nàng cứu hắn, trên người có vô số vết thương, trong đó có một vết cực kỳ nghiêm trọng và đáng sợ!

Cũng may hắn gặp được nàng là một nữ y sư, nếu không đã chết sớm rồi

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Vozer thắm tình bao la ❂

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Đem Chính Mình Sửa Chữa Thành Cuối Cùng Yêu Ma
BÌNH LUẬN