Chương 563: Vong Linh Biến Dị!

“Tiểu Lạc à, con đã sắc thuốc xong chưa?” Giọng một ông lão vọng vào.

“Sắp xong rồi ạ, ngài cứ ngồi cạnh bếp lò chờ một lát.”

Tô Tiểu Lạc nói vọng ra từ trong phòng.

“Được rồi, nghe lão Dương nói con đã biết bào chế thuốc, thật khiến mọi người mừng quá đi mất. Từ khi Quan đại thúc mất, chúng ta có bệnh tật gì cũng đành bó tay, may mà có con ở đây...” Ông lão cười ha hả.

“Chuyện này phải cảm ơn Đại Phúc đấy ạ, chính anh ấy đã dầm mưa to gió lớn để tìm thảo dược về.” Tô Tiểu Lạc nói.

“Ha ha, được, để ta trò chuyện với Đại Phúc một lát.”

Trong căn nhà gỗ, ngọn lửa trong lò kêu tí tách. Ông lão khoác một chiếc áo tơi, ông đặt áo xuống chiếc giỏ tre bên cạnh, để lộ ra gương mặt được chăm sóc rất kỹ, chỉ khi cười mới hằn lên nhiều nếp nhăn, để lộ tuổi tác thật của ông.

“Đại Phúc, con đúng là phúc lớn mạng lớn mà.” Ông lão tên Tạ Tang mỉm cười, vỗ vỗ vào vai chàng trai có vẻ mặt chân chất trước mặt.

“Ông làm ta đau.” Chàng trai gầy gò vẫn ngồi đờ đẫn ở đó, nói với Tạ Tang.

Ông lão thở dài một hơi, cất tiếng hỏi Tô Tiểu Lạc trong phòng: “Thằng bé mất trí nhớ rồi thành ra ngây ngô vậy sao?”

“Con không biết nữa, nhưng trông hơi ngốc nghếch.” Tô Tiểu Lạc đáp.

“Mất trí nhớ cũng tốt. Phần lớn là do tinh thần bị đả kích mạnh hoặc chấn thương sọ não gây tắc nghẽn mạch máu, vẫn còn có thể chữa trị. Chứ nếu vì trọng thương mà biến thành kẻ ngốc thật thì khó mà hồi phục được.” Tạ Tang nói tiếp.

“Thuốc xong rồi!” Tô Tiểu Lạc bưng siêu thuốc đen kịt bước ra.

Tạ Tang đưa tay ra nhận lấy, Tô Tiểu Lạc vội nhắc ông thuốc còn nóng, Tạ Tang lúc này mới giật mình, suýt nữa thì làm đổ cả siêu thuốc vừa sắc xong.

“Trưởng thôn lớn tuổi rồi mà còn hấp tấp như vậy, làm sao chăm lo cho cả thôn đây!” Tô Tiểu Lạc trách khéo.

“Khà khà, đừng trách trưởng thôn ta không nhắc con nhé, con cũng không còn nhỏ nữa, ngày nào cũng ở chung một nhà với thằng nhóc này...”

“Ngài mau đi đi!”

“Được, được.”

Tạ Tang vừa rời đi, Tô Tiểu Lạc có chút mỏi mệt, vỗ vỗ vai mình.

Nàng liếc nhìn tên ngốc Trương Tiểu Hầu đang ngồi như khúc gỗ trước chậu than, thấy hắn chẳng thèm để ý đến mình, không khỏi hừ một tiếng.

Nàng hừ liền mấy tiếng, nhưng Trương Tiểu Hầu vẫn ngồi im không chút phản ứng, khiến nàng tức đến độ phải giậm chân, quay mặt đi chỗ khác, chẳng thèm nhìn hắn nữa.

“Không xong rồi!! Không xong rồi!!!!”

“Mau trốn đi, mau trốn đi!!!”

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng kêu thất thanh của một bà thím.

Tô Tiểu Lạc vội vàng đẩy cửa sổ ra, thấy Tạ đại thẩm đang chạy thục mạng vào trong làng, mặt mày tái mét, vội đến mức vấp ngã sõng soài trong vũng nước bùn.

“Có chuyện gì vậy Tạ đại thẩm!” Tô Tiểu Lạc vội hỏi.

“Vong linh, có vong linh ở cổng làng... Lão gác cổng bị... bị nó ăn sống rồi...” Tạ đại thẩm rõ ràng đã sợ mất mật, nói năng lắp bắp, giọng run lên không ngừng.

“Cháu ra xem sao...” Tô Tiểu Lạc lập tức khoác áo tơi chạy ra ngoài. Trương Tiểu Hầu thấy nàng đi ra cũng lẳng lặng đi theo, hắn luôn sợ nàng sẽ gặp chuyện.

Trong làng lần lượt vang lên những tiếng la hét thất kinh, vài người nhát gan đã chạy sâu vào trong làng...

Tô Tiểu Lạc và Trương Tiểu Hầu chạy thẳng ra cổng làng, bất ngờ phát hiện con đường dẫn ra cổng làng đã nhuốm một màu đỏ thẫm. Máu tươi hòa cùng nước mưa, men theo những rãnh đất loang lổ chảy khắp nơi.

Vài người dân làng trẻ tuổi khỏe mạnh đang cầm cuốc đứng dưới mái hiên trú mưa, họ không dám đến gần cổng làng, chỉ có thể trơ mắt nhìn con xác thối đang gặm nhấm thi thể của ông lão...

“Sao lại thế này, ông lão gác cổng không phải đã uống nước giếng thiêng rồi sao?” Tô Tiểu Lạc nhìn thấy cảnh tượng máu me này, mặt mày trắng bệch.

“Đương nhiên là uống rồi, nhưng con vong linh này không biết bị làm sao, nó vẫn tấn công chúng ta... Chắc chắn là vong linh biến dị rồi!” một dân làng cầm cuốc tự vệ run rẩy nói.

“Chắc chắn là bị nguyền rủa rồi, làng Hoa chúng ta bị nguyền rủa rồi! Một tuần trước lão Hạ chết dưới vuốt vong linh, ba ngày trước lại chết thêm một người, hôm nay trời còn chưa tối mà cổng làng đã bị tấn công, chẳng bao lâu nữa sẽ có rất nhiều vong linh tràn vào làng... ăn thịt tất cả chúng ta. Nguyền rủa, ta đã nói là không được làm chuyện đó, chúng ta bị nguyền rủa rồi!!!” Một người đàn ông trung niên khác hoảng loạn nói.

Con xác thối kia cực kỳ hung tợn, nó còn chưa ăn xong nội tạng của ông lão đã đột ngột lao về phía một thanh niên đang định xông lên đánh đuổi nó.

Lưỡi cuốc của anh ta còn chưa kịp bổ xuống đã bị nó cắn nát cổ họng. Máu tươi phun xối xả, trông vô cùng rợn người giữa màn mưa xám xịt!

Dân làng vốn dựa vào phương pháp đặc biệt để tự bảo vệ, không bị vong linh tấn công. Nếu thật sự bị tấn công, họ chẳng thể chống lại nổi dù chỉ là một con xác thối!

“Mau trốn đi!”

Mấy thanh niên lập tức sợ đến hồn bay phách lạc, co giò chạy nhanh hơn bất cứ ai.

Tô Tiểu Lạc cắn răng, vội vàng chạy về phía hàng rào gỗ...

Con xác thối kia vẫn chưa hoàn toàn vào làng, chỉ cần đóng cổng lại là có thể hóa giải cơn nguy khốn này. Cọc gỗ được làm từ gỗ xám, vong linh bẩm sinh đã ghét loại gỗ này nên sẽ tự động tránh xa làng...

Tô Tiểu Lạc lao về phía cơ quan đóng cổng, nào ngờ đôi mắt xanh lè của con xác thối đã khóa chặt lấy nàng.

Nó bỏ lại thi thể còn đang ăn dở của người thanh niên, như một con chó dại đói khát, điên cuồng lao về phía Tô Tiểu Lạc.

“Cô làm gì vậy, không muốn sống nữa à!” Một bà bác hét lên.

Tô Tiểu Lạc quay đầu lại, kinh hãi phát hiện con xác thối đang phóng về phía mình với tốc độ nhanh đến kinh người, dường như chỉ một giây nữa thôi là sẽ vồ tới trước mặt nàng.

“Hỏa Tư!”

“Bạo!”

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, trên con đường lầy lội, một quả cầu lửa rực cháy xé toang màn mưa, rơi chính xác lên người con xác thối. Ngọn lửa lập tức bùng nổ, hất văng con xác thối ra xa, thân thể nó bị nổ cho tan nát nhiều chỗ.

“Mấy người thì đối phó với vong linh kiểu gì, mau tránh ra!” Trên con đường làng lầy lội, một thanh niên mày rậm quát lớn.

Những người dân làng đang chạy trốn nhìn thấy chàng trai, cứ như thể thấy được cứu tinh...

“Tốt quá rồi, là Hồng Tuấn trong làng, chúng ta được cứu rồi!”

“Hồng Tuấn, con xác thối này hung tợn lắm, hay là đợi cha cậu về rồi cùng xử lý nó?”

Mấy người dân làng vội vàng chạy ra sau lưng chàng trai tên Hồng Tuấn.

“Hừ, một con xác thối quèn thôi, một mình ta là đủ sức đối phó.”

Chàng trai tên Hồng Tuấn vênh mặt đầy ngạo khí, nói

Đề xuất Tiên Hiệp: Quân Hữu Vân
BÌNH LUẬN