Chương 58: Nữ Sinh Mất Tích
"Được rồi, Mạc Phàm, lần sau chúng tôi sẽ cho người tới Liên Minh Thợ Săn lấy giấy chứng nhận cho cậu."
Đội trưởng Từ Đại Hoang nói.
"Còn có cả giấy chứng nhận nữa ạ?" Mạc Phàm ngạc nhiên hỏi.
"Tất nhiên rồi!" Phì Thạch cười híp mắt giải thích: "Giấy chứng nhận này có không ít đặc quyền đâu nhé. Giờ cậu đã là một vị chấp pháp của Thành Bác rồi đấy."
"Cái gì cơ? Giờ tôi thành nhân viên trật tự đô thị rồi á? Cái nghề vinh quang đó sao?" Mạc Phàm kinh ngạc hỏi lại.
"Ha ha ha, đúng vậy, chúng ta chính là những người giữ gìn trật tự đô thị!" Lê Văn Kiệt cười lớn, rồi nói tiếp: "Nhưng khác ở chỗ, đội chúng ta không đi dẹp mấy gánh hàng rong, mà là đi bắt lũ yêu ma quấy phá ban đêm để giữ gìn sự bình yên cho Thành Bác."
Nhân viên trật tự của Thành Bác!
Khóe miệng Mạc Phàm không khỏi nhếch lên. Chức danh này nghe oách phết, chẳng khác gì mấy siêu anh hùng như Spider-Man, Iron Man đi cứu thế giới, xong việc lại có thể âm thầm đi tán gái... Quá đỉnh!
Mạc Phàm nhanh chóng hòa nhập với mọi người. Phì Thạch, người có vẻ lớn tuổi nhất, bắt đầu giới thiệu cho cậu về tình hình, chức trách và nhiệm vụ của tiểu đội.
"Alo, cái gì? Tại sao không báo sớm? Các người làm trò gì vậy? Lũ cảnh sát đó thì làm được cái gì chứ?"
Mọi người đang trò chuyện vui vẻ thì đội trưởng Từ Đại Hoang đột nhiên gầm lên vào điện thoại.
Lê Văn Kiệt, Phì Thạch, Tiểu Khả đang rôm rả với thành viên mới cũng lập tức im bặt, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, cùng nhìn về phía đội trưởng.
Phì Thạch nhíu mày, nói nhỏ với Mạc Phàm đang ngơ ngác: "Vốn định mời cậu đi làm vài chén, xem ra vừa mới vào đội đã có việc rồi. Nếu tôi đoán không lầm thì có liên quan đến vụ ‘phòng ăn chấn’ ở trường nữ sinh Minh Văn."
"‘Phòng ăn chấn’?"
Mạc Phàm trợn tròn mắt. Cậu mới chỉ nghe qua xe chấn, giường chấn, chứ phòng ăn chấn thì đúng là lần đầu được biết. Dân thành phố các người chơi lầy thật!
"Huynh đệ, cậu đen tối quá rồi... Chuyện không như cậu nghĩ đâu. Sự thật là cứ về đêm, cửa phòng ăn của trường nữ sinh đó lại rung lên bần bật. Ban đầu ai cũng tưởng do đội xây dựng gần đó thi công ban đêm, nhưng cử người canh gác thì lại chẳng thấy ai làm việc cả. Thế là trong trường bắt đầu đồn ầm lên là phòng ăn có yêu quái." Phì Thạch nhỏ giọng giải thích.
"Anh nói là trường nữ sinh Minh Văn??" Mạc Phàm đột nhiên ý thức được điều gì đó, vội hỏi lại.
"Đúng vậy! Trường trung học toàn thiếu nữ thôi, ngay cả giáo viên cũng... khà khà." Phì Thạch cười gian, rồi vội ho một tiếng, ra vẻ nghiêm túc.
Thật ra Mạc Phàm không hề có ý nghĩ đen tối nào. Khoan đã, Diệp Tâm Hạ chẳng phải cũng đang học ở trường nữ sinh Minh Văn sao? Cậu nhớ mang máng hai tháng trước nói chuyện điện thoại, cô bé có nhắc đến chuyện phòng ăn rất đáng sợ!
"Được rồi, được rồi! Phải giải quyết nhanh gọn chuyện này trước khi học sinh nhập học!" Đội trưởng Từ Đại Hoang nói.
Từ Đại Hoang đặt điện thoại xuống, gương mặt nghiêm nghị.
Lê Văn Kiệt, Tiểu Khả, Quách Thái Đường, Phì Thạch đều tập trung nhìn ông.
"Có chuyện lớn rồi, nữ sinh thứ hai đã mất tích!" Từ Đại Hoang trầm giọng thông báo.
Tất cả mọi người đều nhíu mày.
Vài tháng trước, họ cũng nghe tin trường nữ sinh Minh Văn có một học sinh mất tích. Vì nhà trường không xác định được cô gái đó mất tích trong trường hay bên ngoài nên đã giao cho cảnh sát xử lý. Nhưng mấy tháng trôi qua vẫn không có manh mối nào.
Vụ việc này sớm đã được báo cáo nhưng dường như đã bị lãng quên. Một thành phố có ít nhất 100 vạn dân, một người mất tích cũng không phải là chuyện gì quá to tát đối với cảnh sát.
Lẽ ra đội của Từ Đại Hoang đã đến trường Minh Văn một chuyến, nhưng vì nhà trường không muốn làm to chuyện, sợ ảnh hưởng danh tiếng nên đã từ chối sự can thiệp của thợ săn thành phố. Ai ngờ nửa năm sau, lại có thêm một nữ sinh nữa mất tích. Lần này, có thể khẳng định cô gái đã biến mất ngay trong khuôn viên trường.
Lúc này, nhà trường mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, hoảng hốt tìm đến Đội Săn Yêu Thành Phố cầu cứu.
"Đội trưởng, theo lời giám thị, có lẽ chúng ta nên tìm cảnh sát trước?" Tiểu Khả hỏi.
"Một pháp sư hệ Ánh Sáng đã tìm thấy vài dấu chân không phải của con người." Từ Đại Hoang nghiêm túc nói.
Những người khác nghe vậy liền im lặng. Riêng Lê Văn Kiệt thì ngược lại, tinh thần phấn chấn hẳn lên, rõ ràng rất háo hức khi có việc để làm.
"Chuyện xảy ra hơn một tuần rồi mà bây giờ mới báo! Lũ ngu xuẩn này! Nếu báo ngay lập tức, chúng ta còn có cơ hội tìm kiếm, giờ đã lâu như vậy, e là cô bé đó lành ít dữ nhiều rồi!"
"Mấy trường học này toàn thế thôi. Có bê bối gì cũng cố che giấu, đến khi không giấu được nữa thì chuyện đã vỡ lở ra rồi!" Quách Thái Đường hừ lạnh.
Mạc Phàm nghe mọi người bàn tán mà lòng như lửa đốt.
Mất tích hơn một tuần rồi?
Mà hình như Diệp Tâm Hạ cũng đã hơn một tuần không gọi cho cậu!!
Vì chưa có tiền mua điện thoại di động cho Diệp Tâm Hạ, Mạc Phàm vẫn thường liên lạc với cô bé qua bốt điện thoại công cộng, thường thì mỗi tuần một lần.
Nhưng từ khi trở về sau đợt rèn luyện, cậu chỉ mải mê nâng cao thực lực mà quên mất việc liên lạc với cô bé.
Hình như Diệp Tâm Hạ đang ở nhà Mạc Thanh, ngay gần trường nữ sinh Minh Văn. Dù là nghỉ hè, cô bé vẫn dành phần lớn thời gian trong thư viện trường để đọc sách, mà chân đi lại cũng bất tiện...
Mạc Phàm càng nghĩ càng sợ, vội vàng chạy tới mượn điện thoại của Phì Thạch.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
Tim Mạc Phàm thắt lại.
"Đợi tôi một chút, tôi đi cùng các người!" Mạc Phàm không nói nhiều, quay người chạy thẳng ra khỏi đại sảnh của Liên Minh Thợ Săn.
"Này, đợi đã, cầm lấy điện thoại của tôi đi! Có gì còn liên lạc!" Phì Thạch gọi lớn, tiện tay ném luôn chiếc điện thoại về phía Mạc Phàm.
"Anh, sao lại ném điện thoại như thế, nguy hiểm lắm, lỡ cậu ta không bắt được thì sao?"
"Yên tâm, điện thoại của anh là Nokia, không sợ vỡ đâu."
"Đại ca, ý em là lỡ nó đè chết người thì sao!"
"..."
"Mà này, sao sắc mặt cậu ta lúc nãy trông khó coi thế nhỉ?"
"Ai biết được. Kệ cậu ta đi, chúng ta bắt tay vào việc thôi."
Đề xuất Voz: Tử Tù