Chương 59: Hiểm Nguy Cận Kề

Lòng Mạc Phàm nóng như lửa đốt. Lúc này, hắn chỉ ước mình có kỹ năng dịch chuyển tức thời để bay thẳng đến trường nữ Minh Văn.

Cái xe buýt chết tiệt này chậm như rùa. Nếu mình không nhanh chân lên, cô em gái nhà dì Mạc Thanh có khi gặp chuyện chẳng lành mất!

Hắn lao như bay đến nhà dì, nơi cô em gái đang ở. Mạc Phàm vừa định rẽ vào một con hẻm thì suýt chút nữa đâm sầm vào một cô gái ngồi trên xe lăn.

“Anh Mạc Phàm.”

Diệp Tâm Hạ mừng rỡ reo lên, trong ánh mắt vừa có nét vui mừng, vừa thoáng chút kinh ngạc.

“Tâm Hạ, em không sao là tốt rồi, làm anh sợ chết khiếp!”

Thấy nụ cười của Diệp Tâm Hạ, Mạc Phàm nhanh chóng bình tĩnh lại.

“Có chuyện gì sao, anh?”

“Sao anh gọi điện cho em cứ báo thuê bao không liên lạc được thế?”

“Em quên sạc pin nên máy sập nguồn mất rồi.”

Diệp Tâm Hạ cúi đầu, ngượng ngùng nói.

“…”

Thôi được rồi, là do cô em gái đãng trí của mình thôi mà.

Dù sao thì, em ấy không sao là tốt rồi. Nghĩ vậy, lòng hắn cũng nhẹ nhõm đi nhiều.

“Anh, anh luyện tập không thuận lợi à?”

Diệp Tâm Hạ đưa cho Mạc Phàm một chiếc khăn tay.

Thời buổi này, con gái còn mang theo khăn tay thật sự quá hiếm. Chiếc khăn này không phải Tâm Hạ mua mà là do chính tay nàng thêu.

Mạc Phàm lau vội mồ hôi, nhân tiện hít hà hương thơm thoang thoảng trên khăn. Khà khà, vẫn là mùi thơm quyến rũ trên cơ thể em gái. Cái khăn mình chôm lần trước bay hết mùi rồi... Ái chà, phải cẩn thận, không thể để bại lộ được!

“Anh nghe nói trường nữ sinh của em có người mất tích à?” Mạc Phàm hỏi.

“Vâng, đúng vậy ạ!” Diệp Tâm Hạ nặng nề gật đầu. “Đáng sợ lắm, mấy hôm nay dì không cho em đến trường nữa.”

“Em kể lại đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe xem nào?”

“Nữ sinh đó học lớp bên cạnh em, tên là Lâm Vân Nhi. Hôm chị ấy mất tích, em đang ở trong thư viện. Lúc đó, chị ấy còn chào tạm biệt em để về ký túc xá. Nhưng từ hôm đó trở đi, không ai thấy chị ấy nữa. Giám thị cũng xác nhận chị ấy không hề rời khỏi trường.” Diệp Tâm Hạ nhỏ giọng kể.

Thấy sắc mặt nàng tái đi, Mạc Phàm liền vỗ nhẹ lên vai nàng.

“Nói vậy, em là người cuối cùng nhìn thấy cô ấy?” Mạc Phàm hỏi.

“Vâng! Cảnh sát cũng hỏi em rất nhiều lần, nhưng em chỉ biết có vậy thôi.”

“Có điều…” Diệp Tâm Hạ cúi đầu.

“Điều gì?” Mạc Phàm vội hỏi.

“Sau khi rời khỏi thư viện, em ngửi thấy một mùi rất kỳ quái, giống như mùi thức ăn ôi thiu vậy. Mùi đó bay từ phía nhà ăn tới, nhưng từ thư viện đến nhà ăn cách một đoạn rất xa. Lúc đó em tự dưng thấy lạnh sống lưng, cảm giác… cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình. Em sợ quá nên vội vàng rời đi ngay.” Diệp Tâm Hạ kể lại.

Mạc Phàm nhíu mày, thì ra lúc đó nàng đã ở rất gần hiện trường vụ án!

“Anh Mạc Phàm, nếu lúc đó em không bỏ đi, liệu cô gái kia có…” Tâm trạng Diệp Tâm Hạ lộ rõ vẻ day dứt.

“Đúng vậy! Em rời đi lúc đó là quyết định sáng suốt nhất. Nếu không, người mất tích có khi đã là em rồi.” Mạc Phàm thầm thấy may mắn trong lòng.

Nhưng Diệp Tâm Hạ lại lắc đầu, nhỏ giọng tự trách: “Em nghĩ mục tiêu của con quái vật đáng sợ kia chính là em. Vì em vội vàng rời đi nên nó mới chuyển mục tiêu sang chị Lâm Vân Nhi. Em… lẽ ra lúc đó em nên đi tìm chị ấy, nói cho chị ấy biết, rồi cả hai cùng nhau rời khỏi nơi nguy hiểm đó.”

Nghe Diệp Tâm Hạ tự trách mình, Mạc Phàm nhất thời không biết phải nói sao.

Cô nhóc này, đầu óc có vấn đề à?

Nếu nàng không sớm rời đi, khéo bây giờ đã thành hai nữ sinh cùng mất tích rồi. Giả sử trong trường lúc đó không có ai, chỉ dựa vào hai cô gái yếu đuối thì làm sao chống cự nổi.

“Chuyện này không thể trách em được. Kể cả em có nói cho Lâm Vân Nhi biết, cô ấy cũng sẽ nghĩ em bị điên thôi. Từ nhỏ ngũ quan của em đã nhạy bén hơn người thường, nhưng di chuyển lại khó khăn. Em có thể bảo vệ tốt bản thân đã là giỏi lắm rồi.” Mạc Phàm dịu dàng an ủi.

“Anh Mạc Phàm, anh nói xem có phải chị Lâm Vân Nhi đã…”

“Phần lớn là vậy… Ài, không sao đâu, không có chuyện gì đâu! Em biết không, anh bây giờ đã là đội viên của Tiểu Đội Thợ Săn Thành Phố rồi. Chuyện này cứ để anh giải quyết. Anh tuyệt đối không để cô em gái đáng yêu, khả ái như Tâm Hạ phải ở một nơi nguy hiểm như vậy được.” Mạc Phàm vỗ ngực nói.

Đó cũng chính là lời hắn tự nhủ trong lòng.

Nếu không phải sự việc này liên quan đến trường nữ Minh Văn, khiến Tiểu Đội Thợ Săn Thành Phố của hắn phải ra tay, thì Mạc Phàm cũng sẽ không bao giờ để Diệp Tâm Hạ phải chịu bất cứ tổn thương nào. Từ nhỏ, Diệp Tâm Hạ đã mất đi thứ quý giá nhất, phải trải qua cả tuổi thanh xuân trên chiếc xe lăn.

Em ấy thật sự rất xinh đẹp, thuần khiết và lương thiện. Khi còn nhỏ, mỗi lần đánh nhau với đám trẻ khác bị thương, sợ bị cha mắng, Mạc Phàm đều trốn sang nhà Diệp Tâm Hạ. Những lúc đó, chính em ấy đã giúp hắn rửa sạch, băng bó vết thương, thậm chí còn nói dối giúp hắn…

Từ lúc đó, Mạc Phàm đã âm thầm thề rằng nhất định phải chăm sóc nàng thật tốt, không bao giờ để nàng chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa.

“Mấy ngày này em cứ ở yên trong nhà nhé. Chờ anh giải quyết xong chuyện này rồi tính.” Mạc Phàm xoa đầu Diệp Tâm Hạ, dặn dò.

“Vâng! Em biết rồi!” Diệp Tâm Hạ ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi biết Mạc Phàm là một Lôi hệ Pháp sư, Diệp Tâm Hạ cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Hơn nữa, nàng cảm thấy người anh trai này của mình ngày càng trở nên mạnh mẽ.

Ban đầu, anh chỉ là một thiếu niên bình thường. Sau đó, anh trở thành một Pháp sư. Và hôm nay, anh đã là một đội viên của Tiểu Đội Thợ Săn Thành Phố. Dường như mỗi lần gặp lại, nàng đều thấy anh có một sự thay đổi lớn. Nàng có thể đoán được, trong khoảng thời gian không gặp, anh ấy đã phải nỗ lực đến nhường nào!

“Anh Mạc Phàm, anh luyện tập vất vả lắm sao?”

“Không có! Sao em lại hỏi vậy?”

“Tại em thấy anh đen quá, suýt nữa thì em không nhận ra luôn.”

“…”

Rời khỏi nhà dì, Mạc Phàm liền chạy thẳng tới trường nữ Minh Văn.

Mẹ kiếp! Một thành phố, một ngôi trường mà lại để xảy ra chuyện đáng sợ như vậy, làm cho những đóa hoa xinh đẹp trong trường phải lo sợ. Giáo viên có thể nhịn, chứ hắn thì không!

Các thiếu nữ xinh đẹp của trường trung học Minh Văn ơi. Các em đừng hoang mang, đừng sợ hãi. Hắc mã hoàng tử trong lòng các em đến rồi đây. Anh sẽ ra tay cứu vớt các em thoát khỏi dầu sôi lửa bỏng này!

Rầm!

Hắn tung một cước, cánh cổng trường bật tung. Mạc Phàm đã chuẩn bị sẵn tinh thần được cả ngàn thiếu nữ mặc váy ngắn ngưỡng mộ, chăm chú nhìn mình. Nhưng khi hắn liếc mắt nhìn quanh, sân trường hoàn toàn trống không.

Mấy con mèo hoang trong vườn hoa ngược lại bị hắn dọa cho sợ vỡ mật. Chúng nó quay đầu lại, nhìn Mạc Phàm đang đứng trước cổng với ánh mắt khinh bỉ, như thể đang nói: “Thằng điên nào đây! Tí nữa thì hù chết bọn tao rồi!”

Ài, chắc là đang nghỉ hè nên các cô nương không đến trường.

“Ồ, vậy mà ngươi vẫn đến sớm hơn ta được cơ đấy!”

Ngay sau đó, một giọng nữ vang lên.

Mạc Phàm quay đầu lại, nhận ra đó chính là Quách Thái Đường kiêu ngạo.

Nữ nhân này ngoài bộ ngực khủng và đôi chân dài miên man ra thì chẳng có điểm nào ưa nhìn. Cả người toát ra khí chất của một “bà chằn lửa” chính hiệu

Đề xuất Tiên Hiệp: Sai Thế
BÌNH LUẬN