Chương 584: Con Rối Người

Bên trong tường thành.

Màn đêm buông xuống, mang theo làn sương mù dày đặc. Nhà nhà đã lên đèn, nhưng thứ ánh sáng mông lung ấy chẳng thể nào giúp người ta nhìn rõ cảnh đêm của thành thị.

Thời tiết ngày một rét buốt, mùa đông sương giăng là chuyện thường tình. Chẳng ai biết được liệu một trận mưa lớn có biến thành tuyết rơi hay không, nhưng nếu có, người dân sẽ an lòng hơn đôi chút. Cái lạnh sẽ khiến mặt đất đông cứng lại, lũ Vong Linh cũng khó mà trồi lên tác oai tác quái. Nơi đây là một khu dân cư, đa phần là những căn nhà cũ kỹ, nơi ở của người già và trẻ nhỏ, thi thoảng mới có vài tòa nhà cao tầng mọc lên như hạc giữa bầy gà.

Trên mái hiên, một bóng hình nhỏ nhắn, mềm mại tựa con dơi màu tím đang bay lượn. Nàng lướt đi trên những mái nhà, không một ai dưới phố phát hiện ra sự tồn tại của nàng.

Nàng đáp xuống mái của một sân nhà nhỏ. Sân tuy nhỏ nhưng bên trong lại có không ít người, chính là những thôn dân đã trốn từ Hoa thôn đến đây.

Thôn trưởng Tạ Tang đang ngồi trên bậc thềm, miệng ngậm tẩu thuốc.

Y sĩ Tô Tiểu Lạc chậm rãi bước đến trước mặt ông, đôi mắt đầy vẻ hoài nghi nhìn chằm chằm vào vị thôn trưởng này.

“Sau khi cha ta rời bỏ thôn, ngài là người mà ta kính trọng nhất... Nhưng bây giờ, ta không thể không hoài nghi ngài!” Tô Tiểu Lạc chất vấn.

“Hoài nghi ta? Hoài nghi cái gì?” Thôn trưởng Tạ Tang giả vờ hồ đồ.

Trên mái hiên, Liễu Như vốn định xem xét tình hình của mọi người, vừa hay bắt gặp cảnh này. Nghe thấy lời chất vấn của Tô Tiểu Lạc, nàng liền dừng động tác, ẩn mình sâu hơn vào bóng đêm.

“Ta nghe Cẩu Tử nói, nó đã thấy người của Dương Dương thôn.” Tô Tiểu Lạc tiếp tục hỏi.

“Cẩu Tử trước giờ vẫn điên điên khùng khùng, lời nó nói không thể tin được.” Tạ Tang đáp.

“Ta còn nghe được những chuyện khác, cũng liên quan đến người Dương Dương thôn… Chẳng lẽ ngài không định nói cho ta biết, rốt cuộc người Dương Dương thôn đang ở đâu sao?” Tô Tiểu Lạc truy hỏi.

“Con bé ngốc, chẳng phải con cũng đã xem tin tức rồi sao? Những thôn tị nạn như chúng ta đã có sáu thôn bị tiêu diệt một cách khó hiểu, con cũng thấy lũ Vong Linh xuyên qua cả hàng rào gỗ xám của chúng ta rồi đấy… Dương Dương thôn không chừng cũng chịu chung kết cục đó, con cần gì phải hỏi ta nữa.” Thôn trưởng Tạ Tang nói.

“Dương Dương thôn đã biến mất từ rất sớm rồi, phải không?” Tô Tiểu Lạc nói.

“Tiểu Lạc à…” Tạ Tang thở dài một hơi.

“Thôn chúng ta đâu có biến mất, ngươi xem... Ta chẳng phải đang đứng sờ sờ ở đây sao?” Một giọng nói bất chợt vang lên.

Trong sân, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một người mặc áo choàng đen kín mít!

Hắn chậm rãi tiến lên vài bước, thấy thôn trưởng sợ đến mức bò lăn ra đất thì không nhịn được cười.

“Tạ thôn trưởng, ta có phải quỷ đâu, ngài sợ ta làm gì?” Gã đàn ông mặc đồ đen nói.

“Ngươi… Sao lại là ngươi?!” Gương mặt già nua của Tạ Tang sợ đến trắng bệch, trông còn kinh hãi hơn cả khi nhìn thấy quỷ.

Tô Tiểu Lạc quay đầu lại, phát hiện gương mặt ẩn dưới áo choàng đen này rất quen thuộc.

“Ngươi là?” Tô Tiểu Lạc hỏi.

“Phương Cốc.” Phương Cốc cởi mũ trùm đầu ra, để lộ toàn bộ gương mặt.

Khi lộ mặt, hắn liếc nhìn Trương Tiểu Hầu đang ngây ngốc đứng đó, thấy cậu không có phản ứng gì mới quay lại nhìn Tạ Tang, cười một cách âm trầm đáng sợ: “Ngươi không cần phải sợ. Ta đến đây trước hết là muốn xác nhận, tên khốn nào đã giết con trai ta? Nói cho ta biết, không chừng ta sẽ giơ cao đánh khẽ.”

“Con trai của ngươi, con trai của ngươi chẳng phải đã chết từ lâu rồi sao?!” Thôn trưởng Tạ Tang sợ đến run lẩy bẩy, giọng nói cũng không ngừng run rẩy.

“Là cô gái kia… là cô gái kia… hình như tên ngốc đó là bạn của nàng ta, ta tận mắt thấy tay nàng ta dài ra, sau đó… sau đó đâm vào đầu đối phương!”

Từ sân nhỏ bên cạnh, Cẩu Tử điên điên khùng khùng chạy ra, vội vã như muốn dập đầu cầu xin tha thứ, không đợi được mà tuôn ra hết mọi chuyện.

“Cẩu Tử, ngươi thấy lúc nào? Có thể… có thể ngươi đã nhìn nhầm…” Tô Tiểu Lạc chất vấn.

“Đều là đồng tộc cả, hiếm khi mọi người có mặt đông đủ ở đây, vậy thì cùng nhau tụ tập lại cũng tốt. Các ngươi chờ một lát, để ta gọi họ đến…”

Phương Cốc nở nụ cười. Cùng lúc đó, dưới chân hắn đã hiện ra một Tinh Đồ. Nó cũng có màu đen, nhưng không phải màu đen của hệ Ám Ảnh, cũng chẳng phải màu sắc rực rỡ của hệ Hỏa, mà là một màu đen kịt mang theo tà khí mục nát, pha lẫn sắc đỏ như máu!

Khí đen tràn ra, nồng nặc mùi máu tươi. Ma pháp màu máu kia trông như những văn tự dùng trong nghi lễ hiến tế, sau khi hoàn thành, huyết quang càng thêm rõ rệt, oán khí ngập trời!

Tử khí đen ngòm thoáng chốc bao trùm cả sân nhỏ. Rồi từ trong màn sương đen kịt đó, từng bóng người lần lượt xuất hiện ngay tại vị trí của Phương Cốc. Chẳng biết họ từ đâu đến, trông như được triệu hồi từ một không gian khác, lại càng giống như Phương Cốc đã mở ra cánh cửa Địa Ngục để lôi họ ra ngoài…

Những người này trông rất sống động, ngoài gương mặt tái nhợt và những vết máu rạn nứt trên da thì chẳng khác gì người thường.

Trong phòng, người đàn ông cường tráng Phương Ấu Miêu nghe thấy động tĩnh bèn bước ra. Vừa bước ra, hắn đã thấy một đám người quen thuộc đứng đầy sân. Họ trông y hệt những người đã cùng hắn rời thôn ngày trước, khiến hắn kích động muốn lao tới ôm chầm lấy những người thân của mình…

“Đừng qua đó!!!” Tô Tiểu Lạc đột nhiên hét lên.

Phương Ấu Miêu dừng bước, hắn sững sờ nhìn Tô Tiểu Lạc, hoàn toàn không hiểu vì sao nàng lại hét lớn như vậy. Rõ ràng người Dương Dương thôn đã di dời đến Cố Đô, bây giờ cuối cùng hắn cũng gặp lại họ, chẳng lẽ không nên vui mừng sao, chẳng lẽ không nên đoàn tụ với họ sao?

“Chẳng lẽ ngươi không nhận ra sao…” Vẻ mặt Tô Tiểu Lạc trở nên vô cùng ngưng trọng, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh. “Bọn họ… đều chết cả rồi!”

Bọn họ đều chết cả rồi!

Nghe câu này, Phương Ấu Miêu hoàn toàn không thể tin nổi. Hắn nhìn những gương mặt thân quen kia, dần dần cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng!

Trong không khí lạnh buốt, chỉ cần thở nhẹ một hơi là sẽ tạo ra một làn sương trắng. Tô Tiểu Lạc thở dốc, từng làn khói trắng phả ra từ miệng nàng. Trương Tiểu Hầu dù mất trí nhớ cũng vậy, tất cả mọi người vì trời lạnh mà hơi thở đều hóa thành làn khói trắng có thể nhìn thấy được…

Thế nhưng, đám người vừa xuất hiện một cách quỷ dị trong sân, trông họ sống động là thế, lại không một ai thở ra khói. Thậm chí những luồng khí đen tựa như tơ máu đang quái dị chui vào tai, mũi, miệng của họ, trông hệt như những cỗ thi thể đang được nuôi dưỡng bằng tử khí

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Thế Độc Tôn
BÌNH LUẬN