Chương 583: Ra Ngoài Tường Thành
“Tuổi trẻ thì nên ráng kiến công lập nghiệp, tạo cảm giác tồn tại trước mặt mọi người, như vậy sau này mới có tiếng nói.” Yêu nam bắt đầu trò chuyện với nhóm pháp sư khác, dù đang bước vào vùng đất ngập tràn Vong Linh, hắn vẫn có thể nói năng tự nhiên.
Điểm này Mạc Phàm cũng giống vậy. Hắn tuy bài xích, nhưng không có nghĩa là sau khi gia nhập cuộc chiến này, hắn sẽ sợ đến mức hai chân nhũn ra. Số lượng đại yêu ma hắn từng đối mặt có lẽ còn không ít hơn bất kỳ vị pháp sư Cao Giai nào.
Chỉ là hắn vẫn cảm thấy khó chịu!
Xã hội pháp trị bây giờ, sao lại không nói chút lý lẽ nhân quyền nào vậy??
Muốn mình gia nhập cũng được, ít nhất cũng nên khuyên bảo, cho chút lợi ích chứ, dù sao mình cũng đến rồi. Đối mặt với cuộc chiến hỗn loạn thế này, bản thân chẳng thay đổi được gì mà chỉ chạy tới góp cho đủ số. Đến lúc đánh không lại thì chạy trốn cũng chẳng thành vấn đề, Pháp sư hệ Ám Ảnh trong đêm tối chẳng khác nào cá gặp nước.
“Tiểu gia hỏa trên vai ngươi xem ra rất thích hành động lần này. Tốt rồi, phó đội trưởng, ta rất coi trọng đám pháp sư kiêu ngạo bất tuân các ngươi. Ta là pháp sư Cao Giai, sẽ không ra tay cứu các ngươi khỏi vòng vây của đám Vong Linh cấp thấp đâu, ta chỉ phụ trách Vong Linh cấp Thống Lĩnh thôi, nhớ kỹ đấy. Nếu Vong Linh cấp Thống Lĩnh làm các ngươi bị thương dù chỉ một chút, dù sau đó có thắng lợi, ta cũng sẽ mổ bụng tạ tội với ngươi. Nhưng nếu tiểu tử ngươi lơ là, không dốc toàn lực…” Yêu nam nói với Mạc Phàm, giọng điệu có vẻ tùy ý nhưng đã lộ ra vẻ nghiêm túc và lạnh lùng.
“Biết rồi, đừng có làm cái mặt đó dọa ta. Đã đến đây rồi, trừ phi đại thế đã mất, nếu không ta sẽ không bỏ trốn.” Mạc Phàm mất kiên nhẫn đáp.
“Thế nào là đại thế đã mất? Chẳng lẽ vài con Vong Linh cấp Chiến Tướng xuất hiện là ngươi đã sợ đến tè ra quần rồi à?” Giọng của Tưởng Lê rất không đúng lúc vang lên.
“Ta có phán đoán của riêng ta.” Mạc Phàm nói.
“Ta thấy ngươi chỉ đang kiếm cớ để đào ngũ thôi.” Tưởng Lê khinh thường nói.
Mạc Phàm cũng lười tranh luận với cái tên não teo được bọc trong một lớp mỡ heo bóng loáng này. Hắn từ trong túi lấy ra một mảnh vỡ Linh Chủng hệ Hỏa, dùng tay bẻ làm đôi, một nửa đưa cho Tiểu Viêm Cơ khiến nó vui vẻ hừ một tiếng, nửa còn lại bỏ vào miệng nhai…
Trước kia mỗi khi cần suy nghĩ, Mạc Phàm sẽ nhai một cọng cỏ. Hắn đã từng dùng tư thái u buồn, chán chường này để cua gái, làm cho mỹ nhân Mục Ninh Tuyết mê luyến không thôi, thậm chí còn muốn bỏ trốn cùng mình. Người ta thường nói đối phó với phụ nữ cũng khó như ra trận, cho nên Mạc Phàm cảm thấy mình cũng phải tìm lại cảm giác tiêu sái đó, để người khác không nhận ra rằng trái tim mình thực ra đang đập ngày một nhanh hơn. Không thể không nói, Vong Linh còn đáng sợ hơn yêu ma!
Một khi đã lún sâu vào bóng tối, xung quanh chắc chắn sẽ không ngừng có Vong Linh từ dưới đất bò lên. Người bên cạnh có đông đến mấy cũng không mang lại cảm giác an toàn. Rời xa tường thành, mọi người lại càng sợ hãi. Mạc Phàm cảm thấy mình là người có tâm lý vững nhất trong đám, trừ Yêu nam ra. Tim hắn đã đập nhanh đến mức này, mấy pháp sư khác chắc chắn hai chân đã run lẩy bẩy, không khống chế được mà tè ra quần rồi…
“33 cái, cách 49 cái còn thiếu 16 cái nữa. Hy vọng lần này sẽ giúp ta thu thập đủ số tinh phách này.”
Mạc Phàm lấy miếng linh chủng đầy nước miếng ra, thuận tay đút cho Tiểu Viêm Cơ. Tiểu Viêm Cơ không hề chê ba ba ở dơ, nuốt ngay vào bụng, ngọn lửa trên người dường như vì sung sướng mà dày thêm vài phần.
“Két~~~~~~~~~!”
Bỗng nhiên, Tiểu Viêm Cơ kêu lên một tiếng chói tai.
Mạc Phàm và Tiểu Viêm Cơ có khế ước linh hồn, hắn có thể hiểu được ý của Tiểu Viêm Cơ, lập tức nhíu mày, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh vùng đất bùn lạnh như băng.
Nơi đây mọc vài bụi cỏ khô ương ngạnh. Dù sao cũng sắp sang đông rồi, tuy chưa đến mùa tuyết rơi nhưng cả bình nguyên gần như đã trơ trụi.
Cỏ khô khẽ lay động, mặt đất bùn dần nứt ra, phát ra những tiếng động rất nhỏ khó có thể nghe thấy. Đáng tiếc, Tiểu Viêm Cơ có tính cảnh giác cực cao đã phát hiện, và nhờ đó Mạc Phàm cũng nhận ra.
“Có thứ gì đó.” Mạc Phàm nói với Yêu nam.
Yêu nam đã để Mạc Phàm làm phó đội trưởng, nên hiện tại Mạc Phàm xem như đang quản lý ba mươi pháp sư Trung Cấp. Hắn đang thực hiện chức trách của mình, cũng hy vọng mọi người có thể an toàn hoàn thành nhiệm vụ lần này…
“Chưa có con nào trồi lên cả.” Yêu nam đợi một lúc, thấy chỗ bùn đất đó không có Vong Linh nào nhảy ra, liền ra hiệu cho mọi người tiếp tục tiến về phía trước.
“Liệu có mai phục không?” Mạc Phàm hỏi.
“Ha ha ha, chàng trai trẻ, ta thấy chắc ngươi ở học viện học đến ngớ ngẩn rồi. Vong Linh đều là một đám không có đầu óc, chúng chỉ biết đi theo một hoặc hai hướng thôi, chúng làm gì hiểu mai phục là cái gì.” Gã đàn ông mặt sẹo hình chữ thập nói.
“Vậy sao, ít nhất thì ta đã từng gặp Vong Linh biết mai phục.” Mạc Phàm nói.
“Vong Linh chân chính, cho dù là Vong Linh Chi Thần hay Vong Linh Quân Chủ đều không có trí tuệ gì cả…” Yêu nam khẳng định.
Mạc Phàm không phản bác, trong đầu lại nhớ đến thiếu niên Vong Linh mà mình và Liễu Như từng gặp.
Đương nhiên, Mạc Phàm không đem chuyện đó liên hệ với chuyện này. Hắn chỉ nhận ra rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với đám Vong Linh tấn công Hoa Thôn, chỉ còn một nghi vấn phức tạp khiến hắn nghĩ mãi không ra.
“Đoàn pháp sư hệ Quang mà chúng ta phải bảo vệ đâu?” Mạc Phàm hỏi.
“Bọn họ sẽ đến sau. Hiện tại các đội ngũ khác đang phân tán sự chú ý của quân đoàn Vong Linh, đám người đi đầu hẳn là đang ở một nơi nào đó chờ thời cơ tiêu diệt mấy con Vong Quân!”
“Nói cách khác, nếu Chúc Mông và những người khác không xử lý được mấy con Vong Linh Quân Chủ, tất cả chúng ta sẽ bị kẹt sâu trong quân đoàn Vong Linh?” Mạc Phàm cố ý hỏi lại.
“Nói thì nói vậy, nhưng chỉ cần chúng ta giải quyết được Bạch U Quỷ Thần, bọn họ nhất định có thể giết chết Vong Quân, sau đó viện binh sẽ đến ngay lập tức. Dù không có viện binh, mấy vị pháp sư Siêu Giai đối phó với quân đoàn Vong Linh cũng dễ như trở bàn tay.” Chu Mẫn ngược lại có lòng tin tuyệt đối vào kế hoạch này.
“Ngươi sợ à? Ta cảm giác ngươi không phải là người biết sợ là gì.” Mục Bạch nói.
“Ta chỉ không thích cái cảm giác mạng sống của mình không nằm trong tay mình thôi.” Mạc Phàm nói.
“Ai mà thích chứ.” Chu Mẫn nói.
“Ban đêm Vong Linh qua lại, vậy ban ngày chúng nó làm gì?” Mạc Phàm hỏi.
“Ta chỉ mong chính phủ lắp Wifi phủ sóng vào ban đêm cho chúng nó, như vậy buổi tối chúng sẽ không nhàm chán đến mức mò đến làm phiền chúng ta nữa… Sao nào, không buồn cười à? Ta đang cố làm dịu bớt bầu không khí căng thẳng đây.” Yêu nam quay đầu lại nói.
“Ha ha.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Tấn Đệ Nhất Bát Sắt